• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Tiếng bước chân biến mất, sự im lặng bao trùm khắp hành lang, nơi đây chỉ còn lại sự lúng túng mà Eve đã cảm nhận vài giây trước.

Đôi mắt cô chuyển từ đầu hành lang sang Vincent, còn anh thì đang nhìn theo hướng của quản gia. Anh bất chợt nhắm mắt lại rồi ánh mắt hai người giao nhau.

"Nếu còn nhìn nữa thì tôi sẽ tin là cô đang đơn phương tôi đấy." Vincent nói, màu đỏ đồng trong mắt anh hôm nay dường như rõ ràng hơn so với lần cuối cùng cô nhìn thấy.

Eve không hứng thú với lời anh nói nên hỏi: "Cậu luôn như thế này sao?"

"Như thế nào?" Vincent tinh tế, vô thức đưa lưỡi lướt qua răng nanh của mình.

"Như thể cậu thức dậy nhầm chiều giường* ấy." Eve đáp, nhìn anh chằm chằm.

*Nguyên văn: "Woke up on the wrong side of the bed" (thành ngữ), chỉ về tâm trạng không tốt cả ngày.

Vincent bước một bước, tiến về phía cô, và ngay lập tức, Eve lùi lại một bước. Phản ứng của cô khiến ánh mắt anh sáng lên, anh mỉm cười, để lộ hàm răng trắng đều không tì vết. Anh cúi người khéo léo trả lời cô:

"Tôi luôn thức dậy ở chiều giường đó. Vì đó là chiều đúng duy nhất." Rồi anh hỏi: "Cô và cô em gái đáng yêu của tôi đang nói chuyện gì vậy?"

"Không có gì đặc biệt. Chỉ là những chuyện chung chung thôi." Eve trả lời, nhận thấy đôi mắt anh hơi nheo lại nhìn cô.

"Và đó là?" Giọng anh trầm ngâm chờ cô giải thích. Anh thở dài: "Thông minh bẩm sinh mà phải nói chuyện với những kẻ chậm chạp thật đúng là một lời nguyền."



Anh vừa bảo cô đần độn đấy ư? Eve tự hỏi lòng, khẽ nhìn anh.

Mọi dấu vết tươi cười trên khuôn mặt Vincent đều biến mất, anh nghiêng đầu hỏi cô:

"Cô Barlow, có phải cô vừa trừng mắt với cậu chủ của mình không? Có vẻ như cô đang cần một hình phạt nhỏ cho hành vi không vâng lời của mình.".

========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1. Mùa Xuân Trong Đôi Mắt Tôi
2. Sẩy Chân Bước Vào Tim Anh
3. Chân Thành Của Trái Tim
4. Không Hận
=====================================

Eve lo lắng mỉm cười và lắc đầu: "Tôi nào dám, cậu chủ Vincent."

Anh nhìn chằm chằm cô hai giây, lại hỏi: "Vậy hai cô đang nói gì thế?"

Cô tự hỏi tại sao anh lại muốn biết về cuộc trò chuyện của họ đến vậy. Cô trả lời: "Nói về việc dì tôi trước đây từng là một gia sư và sau đó là về người gia sư trước. Sao nào?"

Môi Vincent nhếch lên, ánh mắt anh cũng vậy. Một nụ cười khẽ thoát ra từ đôi môi đầy đặn vô pháp vô thiên của anh khiến cô bối rối.

"Sao nào? Tôi chỉ muốn nói, Marceline là một tin xấu."

Eve e ngại nhìn anh, không chắc đây có phải là một bài kiểm tra cho mình hay không: "Cậu là anh trai của cô ấy đó."

"Đó chính xác là lý do vì sao tôi cảnh báo cô. Cô nên tránh xa các thành viên trong gia đình này và chỉ cần tập trung vào công việc thôi, vậy sẽ tốt hơn nhiều cho cô. Hiểu lời tôi nói chứ, cô bé?"

Nghe thấy cụm từ cô bé, một sợi thần kinh trên trán Eve khẽ giật. Nó khiến cô nhớ lại tối mưa hôm ấy, lần đầu tiên cô gặp Vincent.

"Tôi ở đây với tư cách là gia sư của cô Allie và không quan tâm đến điều gì ngoài điều đó." Eve vững vàng, không chớp mắt nhìn anh.

Vincent tặc lưỡi và nở một nụ cười quỷ quyệt như rắn: "Biết vậy thì tốt. Ngoài ra, có vẻ như không chĩa mũi vào những nơi không cần thiết sẽ khiến cô khó chịu nhỉ."

"Ý cậu là gì?" Eve hỏi, cô thấy Vincent đang nhìn chằm chằm vào mắt cô như thể đang tìm kiếm điều gì đó.

"Để tôi cho cô một lời khuyên nho nhỏ. Cố gắng tránh mọi rắc rối và chỉ làm việc của mình thôi. Được chứ?" Vincent đút tay vào túi quần.

Eve mở miệng định tranh luận thì lại thôi. Đó chỉ là một lời khuyên đơn giản, nhưng càng đơn giản, cô càng khó làm theo.



"Với cả, tránh chạm mặt Charles cũng là điều khôn ngoan đấy. Ông ta không hài lòng với cách cô chia sẻ bữa trưa cho ông ta vài hôm trước lắm đâu." Vincent nói, anh đưa tay lên kiểm tra móng của mình.

Eve cảm thấy sự sợ hãi bò dọc sống lưng. Cô đã cố gắng tránh đụng độ bất kỳ thành viên nào trong gia đình Moriarty, đặc biệt là Charles. Tất nhiên, cô không đủ may mắn để tránh mẹ của Allie, bà ta vừa thấy cô ở hành lang đã trừng mắt rồi.

"Vâng, cậu chủ Vincent." Eve cúi đầu.

"Marceline yêu dấu đã nói gì với cô về người gia sư trước thế?" Vincent hỏi cô, buông tay xuống.

"Chuyện đó.. người gia sư trước đã không đối xử tốt với cô Allie nên bị sa thải." Eve trả lời, Vincent nghe vậy thì cười như thể lời cô nói khiến anh thích thú lắm.

"Không đúng sao?" Eve bối rối hỏi anh, Vincent lắc đầu.

"Ồ, đúng chứ. Đúng hơn những gì có thể." Vincent cười tinh nghịch, gương mặt hài hước. Anh nói: "Cô nên đi làm đi. Tôi không thích sự trễ nải."

Eve đồng ý, sau một giây ngập ngừng lúng túng, cô vội đến phòng piano.

So với các thành viên khác trong gia đình, cô bé chính là niềm vui, đến nỗi Eve phải tự hỏi làm thế nào mà Allie lại cư xử tốt đến vậy. Mặc dù Vincent không phải là con ruột của bà Annalise, nhưng cô cảm giác như bọn họ cùng một nguồn mà ra.

Hai giờ trôi qua, Allie đẩy cuốn sổ đang viết.

Eve nhìn chằm chằm vào chữ viết, cố gắng hiểu cái mớ hỗn độn này. Allie nhận ra điều này, rũ vai xuống.

"Đừng nản lòng, cô Allie. Dần dần rồi cô sẽ có thể cải thiện chữ viết của mình thôi. Tôi từng nghe rằng, người viết chữ nguệch ngoạc rất thông minh đấy." Eve cố gắng giúp Allie vui lên.

Nhưng Allie không phải là một đứa trẻ nghe lời Eve cách mù quáng. Lúc đó, cô bé đang yêu quý Eve cũng nửa tin nửa ngờ lời cô gia sư.

"Hầu hết các câu trả lời đều đúng, làm tốt lắm." Eve khen cô bé rồi nói thêm: "Giờ chúng ta sẽ chữa những lỗi sai nhé."

Allie gật đầu.



Trong khi cô bé tiếp tục học, cô không tài nào gạt hình ảnh thích thú của Vincent ra khỏi tâm trí mình.

Giờ làm việc của gia sư kết thúc, Eve đóng sách lại. Cô bé vẫn tiếp tục ở trong phòng. Allie không cố theo dõi Eve như hôm thứ hai cô làm việc ở đây. Cô nhìn cô gái đang quan sát mình.

"Tôi nghĩ rằng, cô rất dễ thương, cô Allie, cô muốn dành thời gian ở đây." Eve nói, Allie cụp mắt xuống. Eve không biết là vì cô gái xấu hổ hay có điều gì đó khiến cô bé khó chịu. "Tôi xin lỗi về những gì đã xảy ra.." Cô mơ hồ nói: "Chắc là cô nhớ gia sư kia lắm."

Allie ngước lên, cô chớp mắt nhìn Eve.

Sau đó cô bé cầm cuốn sách của mình lên, bắt đầu hí hoáy viết. Tò mò, Eve tiến vài bước lại gần hơn để xem cô gái đang làm gì. Allie vẽ một người phụ nữ hình que.

"Nó là ồ.. một bức vẽ rất tuyệt." Eve nhận xét, Allie lắc đầu.

Cô bé chỉ tay về phía Eve. "Là tôi ư?" Eve hỏi lại, nhưng cô gái chỉ lắc người. "Chà, nó trông giống như một người phụ nữ.."

Eve xoa gáy, vài giây sau mới hỏi: "Gia sư? Người gia sư trước?" Allie gật đầu.

Sau đó, cô bé đặt một đánh một dấu "x" nhỏ lên mắt của người que.

Mặt Eve hơi tái đi: "Gia sư trước không phải bị sa thải.." Cô thì thầm.

*Dịch giả: Đọc tới khúc này tự nhiên hơi lạnh sống lưng..

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK