• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Khi Vincent không còn nghe thấy tiếng quần áo loạt xoạt nữa, anh quay lại thì nghe Eve hét: "Chưa được quay lại!"

"Vì Chúa, cô kia, đừng có hét nữa. Với cô cũng mặc xong đồ rồi mà." Vincent nói rồi quay lại. "Trông tôi thích nhìn lắm à."

Eve nhét quần áo cũ vào chiếc túi nhỏ cùng với khăn ướt và hộp đựng nhỏ. Cô khẽ liếc anh, mặt xấu hổ đỏ bừng:

"Cậu nên đi trước đi." Eve nói, giọng cô run run vì cơn gió thổi ngang qua chỗ họ đứng. Nhưng sau đó cô hỏi: "Lời của bà Annalise có giá trị và đúng sự thật bao nhiêu?". 𝖳hử‎ 𝘁hách‎ 𝘁ì𝙢‎ 𝘁𝙧ang‎ gốc,‎ géc‎ gô‎ {‎ 𝖳𝙧ù𝙢𝖳𝙧‎ uyện.Vn‎ }

"Ít hơn một hạt muối. Quản gia của tôi có nhắc chuyện cô ở phần bên trong của dinh thự với mẹ kế tôi. Cô bé quàng khăn đỏ lạc đường trong dinh thự à?" Đôi mắt màu hạt dẻ của Vincent tò mò nhìn cô chằm chằm như thể anh đã nắm thóp cô. "Bà ta có mời cô uống trà không?" Anh mỉa mai hỏi.

"Bà ta đe dọa sẽ làm tổn thương dì và người hầu của tôi nếu tôi không thôi việc làm gia sư cho cô Allie." Eve cau mày trả lời.

Vincent nghe, cảm thấy thật thú vị, anh cười: "Cô không cần phải lo về bà ta. Bà ta vô hại và sẽ chẳng làm bất cứ điều gì cho đến khi tôi nhúng tay vào."

Nhưng Eve không bị thuyết phục bởi lời anh nói.



"Vậy đây là việc thường ngày nhỉ." Vincent thẳng thắn hỏi, đôi mắt anh nhìn vào dáng vẻ của cô. Eve cố gắng không nổi giận.

Rõ ràng, đúng là cả hai đều không biết chuyện này sẽ xảy ra. Nhớ tới anh là ma cà rồng, cô càng trở nên thận trọng hơn. "Mời cậu đi giúp cho, cậu chủ Vincent." cô yêu cầu.

Vincent chẳng buồn nói gì nữa. Cùng lúc đó, hai người nghe thấy những giọng nói mờ nhạt dần lớn hơn và lớn hơn.

Cậu chủ của cô quay lại nhìn cô, tặc lưỡi như đang thương hại cô: "Cô hét lớn đến mức không chỉ khiến tôi bị điếc mà còn khiến những người trong thị trấn của cô đi tìm phù thủy. Chúc cô ngủ ngon, cô Barlow." Anh nói.

Đối với cô, điều này không hay chút nào, vì mọi người sẽ nghi ngờ khi thấy cô với.. mái tóc ướt vào đêm khuya ở nơi cô hét. Đôi khi, một tia nghi ngờ cũng đủ khiến một người bị diệt vong.

"Đợi đã!" Eve lao đến bên anh, ngăn anh lại. "Đừng bỏ tôi ở đây."

"Đúng là điều một cô bé sẽ nói mà. Đừng lo, một phút nữa người dân thị trấn sẽ có mặt ở đây và cô có thể nhập hội với họ. Tốt hơn hết là tôi nên rời đi trước khi cô vu khống tôi với tội danh biến thái." Vincent nói, anh bắt đầu rẽ sang hướng khác.

Eve nhìn đi ngó lại.

"Họ sẽ nghĩ tôi là một con sói đang khóc hơn là phù thủy đó." Eve lầm bầm trong hơi thở. Cô vội chạy theo hướng Vincent đi vì phía bên kia khu rừng đang được những người đàn ông cầm đuốc thắp sáng.

Eve cố gắng đảm bảo rằng những người dân trong thị trấn không thể nhìn thấy cô, cô đi ra xa khỏi tầm nhìn của họ. Những người ấy đã đưa cô trở về quá khứ, cô đang chạy, chân trần, còn những người đàn ông hét lên tìm kiếm cô.

"Cô không nên qua đây nếu cô sợ bị bắt hoặc không thích bóng tối." Vincent nhìn cô qua vai, nói.



"Tôi không sợ cái gì cả." Eve dũng cảm thốt lên, môi Vincent nhếch lên.

"Đó có phải lý do tại sao tim cô đập mạnh như vậy không?" Giọng anh ngọt như mật, nhưng ẩn bên trong một sự xảo quyệt.

Eve hít một hơi thật sâu, cố gắng lấy lại nhịp thở bình thường, ổn định nhịp tim.

Họ bước đi trong im lặng, mắt của Eve cứ đảo quanh. Cô đã quen với việc lui tới trên một con đường cụ thể, còn đây thì không phải. Cô để ý đến đôi vai rộng kiêu hãnh của Vincent. Quần áo của anh trông thoải mái hơn những gì cô thường mặc, áo sơ mi của anh thật rộng.

Eve tò mò hỏi anh: "Không phải ở Skellington có những khu rừng sâu và rậm rạp hơn sao? Cậu làm gì ở đây vậy?"

"Tôi tưởng nhà gia sư sẽ có một phòng tắm. Cô đang làm gì ở đây, ngâm mình dưới sông làm gì vậy?" Vincent hỏi ngược lại cô, Eve cắn môi.

Khi đến bìa rừng, Vincent chẳng buồn chúc cô ngủ ngon, anh biến mất không nói một lời. Eve lặng lẽ rón rén đi qua các con phố và về đến nhà.

"Bơi lội thế nào, cô Eve?" Eugene đang dọn dẹp những đồ dùng vốn đã sạch sẽ trong bếp, hỏi.

"Rất tốt." Eve trả lời, cô vội chạy lên cầu thang.

Bà Aubrey ngồi trên chiếc ghế dài, quay lại nhìn về hướng cầu thang, Eugene cũng vậy, họ nghe thấy tiếng đóng cửa nhẹ.

"Có vẻ như cô Eve vẫn không thể giải tỏa được tâm trí của mình." Eugene nhận xét, lông mày anh hơi nhướng lên kinh ngạc.

"Có vẻ vậy." Bà Aubrey thì thầm, nghe thấy Eve hắt hơi trong phòng, bà mím môi lại. Mắt của Eugene lập tức mở to vì lo lắng.

Trời sáng, người dân Meadow bận rộn với những câu chuyện phiếm thường ngày của mình. Eugene mua báo về, nghe thấy một người phụ nữ nói:

"Phù thủy đã trở lại rồi, lần này ả giết những con bò đó!"

"Có phải ả dùng chúng để cúng tế không?" Một người phụ nữ khác hỏi, rất chú ý đến người vừa nói. "Tôi tưởng ả đã đi rồi chứ. Sao giờ lại trở về nhỉ?"

"Vì ả là phù thủy mà, người ta nói, ả vẫn sẽ sống trừ khi cô moi tim và thiêu rụi ả." Người phụ nữ trả lời, lắc đầu và tặc lưỡi.

"Chúng ta nên bảo vệ con cái và gia đình chúng ta. Tại sao các nhà chức trách lại không có hành động gì cả nhỉ?" Người phụ nữ thứ hai trong lo lắng sợ hãi.

Phù thủy nào? Eugene bối rối. Anh ta đã đồn tin phù thủy từ rất lâu rồi mà, đoạn anh bỏ đi khỏi đó.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK