Mục lục
Đấu La Đại Lục II (Tuyệt Thế Đường Môn)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Từ trong miệng hắn phát ra một tiếng gầm nhẹ, ngay sau đó, một màu đỏ rực cũng cũng từ trên người hắn tỏa ra, khí tức mạnh mẽ trong nháy mắt khuếch tán ra ngoài khiến cho những hồn thú cấp thấp chung quanh phải bỏ chạy tán loạn.

Đây là tác dụng của Hồn Kỹ Mô Phỏng, Hoắc Vũ Hạo đang mô phỏng khí tức của một con Hỏa Diễm Sư ngàn năm. Hồn Thú xung quanh phần lớn là những Hồn Thú mười năm, cảm nhận được hung uy của Hồn Thú ngàn năm mà không bị dọa chạy mới là lạ. Cứ như vậy, bọn hắn cũng tránh được phần lớn phiền phức. Ba người sau khi tiến vào Tinh Đấu Đại Sâm Lâm liền nhanh chóng đi thẳng về phía trước, từng bước đi vào bên trong.

Hai hồn kỹ Tinh Thần Tham Trắc Cộng Hưởng phối hợp với Mô Phỏng của Hoắc Vũ Hạo có thể xem như là hai hồn kỹ thám hiểm tốt nhất, ba người đi liền nửa canh giờ mà chưa bị Hồn Thú nào tấn công cả.

Thỉnh thoảng Hoắc Vũ Hạo lại phát ra Hồn Kỹ Mô Phỏng tỏa ra khí tức của Hỏa Diễm Sư ngàn năm. Hắn làm như vậy hiển nhiên là có thâm ý. Hồn Hoàn bọn hắn cần đều có cấp bậc ngàn năm. Hiển nhiên ít nhất phải hơn ba ngàn năm mới thích hợp. mà ngọn lửa của Hỏa Diễm Sư ngàn năm có tính công kích rất mạnh, thực lực cũng không phải là yếu. Những Hồn Thú bị dọa chạy hiển nhiên là không phải mục tiêu của bọn họ.

Tu vi của những con còn lại rất có thể đạt được yêu cầu.

- Vũ Hạo, nghỉ ngơi một chút đi.

Vương Đông nói.

Dọc dường đi, hắn và Tiêu Tiêu có thể xem là rất thoải mái, chỉ cần đi theo Hoắc Vũ Hạo là được. Mà Hoắc Vũ Hạo liên tục phát ra hai Hồn Kỹ tiêu hao Hồn Lực cũng không nhỏ.

Hoắc Vũ Hạo cũng biết mình nhất định giữ gìn ở trạng thái tốt nhất nên lập tức gật đầu.

Hắn dừng lại ở một sườn núi tương đối cao.

- Chúng ta nghỉ ngơi ở đây một lát.

Hoắc Vũ Hạo đứng ở nơi đó ý bảo Vương Đông và Tiêu Tiêu nghỉ ngơi trước.

Vương Đông đi đến bên cạnh hắn, tay trái đặt lên vai. Hạo Đông lực của hai người trong nháy mắt liền dung hợp, khí tức quang minh từ trên người Vương Đông tỏa ra, cây cối xung quanh cảm nhận được khí tức này cũng hiện lên vẻ tươi tốt.

Từng vòng ánh sáng vàng rực rỡ tỏa ra từ trên người Vương Đông, liên tục di chuyển từ bả vai Hoắc Vũ Hạo xuống dưới.

Hoắc Vũ Hạo quay đầu ngạc nhiên nhìn hắn, bởi vì trong một khắc này hắn phát hiện ra cơ thể của mình như bị khí tức quang minh này ôm trọn lấy, mọi thứ mệt mỏi đều biến mất. Hồn Lực bên trong cơ thể lại tràn ngập sức sống. Dưới trợ giúp của Hạo Đông lực thì vài thành Hồn Lực tiêu hao lúc trước chỉ trong mười lần hô hấp liền khôi phục toàn bộ.

Vương Đông đắc ý nói:

- Đây mới chính là Hoàng Kim Chi Mang đích thực, ta gọi cái này là Vô Sở Bất Tại (đâu đâu cũng có). Bất luận là công kích, phòng ngự, khôi phục thậm chí là trị liệu nó đều có tác dụng rất mạnh. Cái này chính là năng lực của Hoàng Kim Chi Mang Tả Tí Cốt. Thêm vào lĩnh ngộ của ta vào Hoàng Kim Chi Mang, ta lại có thể thấy trong đó những ảo diệu vô cùng. Mượn lực lượng quang minh nó có thể làm được rất nhiều việc.

Hoắc Vũ Hạo cười ha ha nói:

- Đây là ngươi câu dẫn ta tu luyện a! Dường như tốc độ tu luyện của chúng ta đều có khả năng tăng lên.

Vương Đông nói:

- Ngươi cũng đừng vui mừng quá sớm, không phải ngươi nói Hồn Lực vượt qua cấp ba mươi sẽ bị Vũ Hồn Cực Hạn ảnh hưởng, tốc độ tu vi tăng lên sẽ chậm lại sao?

Hoắc Vũ Hạo mỉm cười nói:

- Ai mà biết được? Cũng không chắc chắn như thế mà.

Hắn cũng không phải là người có Vũ Hồn Cực Hạn bình thường, bên trong cơ thể của hắn còn có một lượng lớn lực lượng của Băng Đế, lực lượng phong ấn kia không ngừng cải thiển thể chất của hắn. Hơn nữa sau khi được Sinh Linh Kim cải thiện. Hắn tin rằng sự ảnh hưởng của Vũ Hồn Cực Hạn đối với tốc độ tu luyện của mình sẽ không quá lớn.

- Ơ.

Ánh mắt Hoắc Vũ Hạo đột nhiên co lại nhìn về một phía, lúc này hắn cũng không có phát ra Hồn Kỹ Mô Phỏng.

- Cẩn thận.

Hắn cảnh báo một tiếng rồi lập tức tiến về phía trước, hai tay chuẩn bị hành động.

Tinh thần của Vương Đông và Tiêu Tiêu cũng cảm nhận được trong hư không dần xuất hiện một nguồn dao động Hồn Lực. Đó là một thân ảnh hơi mờ nhạt vừa tiến vào phạm vi của Tinh Thần Tham Trắc Cộng Hưởng, giường như đã phát hiện ra bọn hắn bằng một tốc độ kinh người phóng lại đây.

Cách đó không xa, một đạo thân ảnh màu xanh không một tiếng động xuất hiện ở trên một nhánh cây cách bọn họ ba mươi thước. Đó là một con báo, tòa thân một màu xanh đen, một đôi mắt màu đỏ tím, màu xanh và đen trên người cũng không đồng đều, tựa như bộ lông của con hổ vằn.

Con báo này thân dài không quá hai thước nhưng lại cho người ta một áp lực không nhỏ.

Hồn Thú sinh sống trong Tinh Đấu Đại Sâm Lâm có thể dựa vào khí tức của nó mà phân biệt được, nó ít nhất là thuộc vào cấp bậc Hồn Thú ngàn năm.

Hoắc Vũ Hạo trầm giọng nói:

- Đây là Hổ Ma Miêu, là một loại Hồn Thú có tính công kích rất mạnh. Nhìn vào bộ lông xanh đen của nó, tu vi ít nhất cũng đã vượt qua hai ngàn năm. Nếu lông của nó biến thành màu đen, phía trên có hoa văn thì đó là Hổ Ma Miêu vạn năm.

Kiến thức học được ở học viện lúc này đã phát huy tác dụng, Hoắc Vũ Hạo nói sơ qua cũng đủ để cho Tiêu Tiêu và Vương Đông nhớ lại loại Hồn Thú này.

Ở học viện Sử Lai Khắc, mỗi tuần đều có bốn buổi đặc biệt dạy về Hồn Thú. Hổ Ma Miêu cũng không phải là hiếm hiển nhiên bọn họ cũng đã học qua.

Hổ Ma Miêu nếu xem như là một Hồn Sư thì có thể quy về hệ Mẫn Công, tính công kích cũng rất mạnh.

- Xem ra không thể không chiến đấu rồi. Nhớ kỹ là không cần phải hạ sát thủ.

Hoắc Vũ Hạo hạ giọng nhắc nhở. Trong những Hồn Thú hắn đã thấy, cũng không có cấp bậc vạn năm, muốn dọa nạt con Hổ Ma Miêu này quả thật là không dễ. Đến việc mô phỏng khí tức hồn thú mười vạn năm cũng không dám tùy tiện phát ra. Nơi này là Tinh Đấu Đại Sâm Lâm, có mười vạn năm hồn thú chân chính. Ở cấp độ mười vạn năm, Hồn Thú rất xem trọng về lãnh địa. Vạn nhất không may lại dẫn đến một con Hồn Thú mười vạn năm thì chẳng phải hắn trộm gà không được mà mất nắm gạo sao. Bởi vậy, trước khi lên đường Huyền lão liền nhắc nhở qua, không phải vạn bất đắc dĩ thì không cần phải mô phỏng khí tức hồn thú mười vạn năm.

Ngay khi Hoắc Vũ Hạo nói chuyện, Hổ Ma Miêu đã như một tia chớp bay thẳng đến, mục tiêu tấn công đầu tiên không phải Hoắc Vũ Hạo mà là Vương Đông đứng bên cạnh hắn.

Sở dĩ Hổ Ma Miêu có chữ Ma là vì bản thân nó có hai thuộc tính Phong và Hắc Ám. Đây cũng là vì sao lực công kích của nó rất mạnh mẽ.

Hai chân trước bước lên, màu xanh đen trên lông phát tán ra một tầng ánh sáng như gợn sóng. Thân thể nó như va vào không trung chuyển hướng vòng qua Hoắc Vũ Hạo lao thẳng về phía Vương Đông. Quang thuộc tính của Vương Đông chính là thứ nó ghét nhất.

Trên mạng sườn Hổ Ma Miêu có hai cánh nhưng rất nhỏ gọn, không thể phi hành. Nhưng khi chúng di chuyển với tốc độ cao thì nhờ đó mà nó có thể thay đổi phương hướng trong không trung.

Vũ Hồn Quang Minh Nữ Thần Điệp của Vương Đông sớm đã phóng ra, đối mặt với đòn tấn công của Hổ Ma Miêu, hắn cũng không hề tránh né, hai tay hợp lại trước ngực, một vầng sáng vàng óng từ trên cặp cánh chợt sáng lên. Đúng là Hồn Kỹ thứ hai Điệp Thần Chi Quang.

Một đại đỉnh màu đen chợt xuất hiện ở trước người Vương Đông ba thước, chặn đường tấn công của Hổ Ma Miêu. Hổ Ma Miêu này cũng thật linh hoạt, chân trước vỗ vào Tam Sinh Trấn Hồn Đỉnh một cái, liền lướt qua đại đỉnh tiếp tục công kích về Vương Đông. Nhưng mà đúng lúc này Đỉnh Chi Chấn chợt phát động.

Thân thể Hổ Ma Miêu tiếp tục nhào tới nhưng cũng không khỏi dừng lại một chút. Đỉnh Chi Chấn tuy không thể tổn thương tới nó nhưng chậm lại là chuyện không tránh khỏi. Mà lúc này, một tia ánh sáng màu tím từ trong hư không chợt sáng lên. Hổ Ma Miêu ngàn năm nháy mắt liền kêu thảm một tiếng, thân thể trên không trung nhất thời không thể khống chế.

Hoắc Vũ Hạo phát ra Linh Hồn Trùng Kích ngay thời điểm này. Cùng với Tinh Thần Lực tăng lên, lực công kích của Linh Hồn Trùng Kích phối hợp với Tử Cực Ma Đồng sinh ra vượt xa khỏi dự đoán của hắn. Hổ Ma Miêu trực tiếp rơi xuống mặt đất, Vương Đông vừa đánh ra Điệp Thần Chi Quang chỉ một lượng nhỏ đánh lên người nó, còn lại đều xẹt qua Tam Sinh Trấn Hồn Đỉnh đánh về mặt đất phía xa.

- Phù phù.

Hổ Ma Miêu rơi xuống đất trên người xuất hiện vài vết cháy đen do Điệp Thần Chi Quang công kích. Hoắc Vũ Hạo thông qua Tinh Thần ThámTrắc Cộng Hưởng kinh ngạc phát hiện, máu huyết, Hồn Lực bên trong cơ thể của Hổ Ma Miêu đã tán loạn hoàn toàn, mất đi khả năng tấn công.

- Tình hình thế nào?

Tiêu Tiêu nghi hoặc nhìn Hoắc Vũ Hạo Hỏi.

Hoắc Vũ Hạo kinh ngạc trả lời:

- Hổ Ma Miêu này đã trúng phải Linh Hồn Trùng Kích của ta, dường như là bị ngất. Các cậu xem, thân thể của nó vẫn còn run rẩy kìa.

Vừa nói hắn vừa đi về phía trước, đem Hổ Ma Miêu ngàn năm trên mặt đất lật lại.

Hình dạng Hổ Ma Miêu có chút quái dị, thân thể không ngừng co rút, mũi miệng đều có vết máu màu xanh, hai mắt đỏ tím khi trước đã trắng đục ra, dường như là hôn mê hoàn toàn.

Vương Đông giật mình nói:

- Linh Hồn Trùng Kích của cậu trở nên lợi hại như vậy từ khi nào?

Hoắc Vũ Hạo nhún vai trả lời:

- Tớ cũng không biết nữa! Sớm biết thế này thì trực tiếp hạ gục nó chúng ta cũng đỡ khổ.

Uy lực Linh Hồn Trùng Kích tăng lên hiển nhiên cũng không khỏi có liên quan phần nào đến Tinh Thần Lực của hắn. Dựa theo thực lực tăng lên, tu vi Hoắc Vũ Hạo không ngừng tiến bộ. Nhưng không phải Hồn Lực tăng lên lớn nhất mà là Tinh Thần Lực.

Tinh Thần Hải của hắn qua mấy lần biến hóa, nhất là lần dung hợp Sinh Linh Kim kia lại mở ra Thức Hải thứ hai ở mi tâm. Lấy cường độ tinh thần lực của hắn bây giờ, ba đại cường giả sống nhờ trong cơ thể hắn cũng không thể khống chế trực tiếp hắn được, suy nghĩ một chút liền có thể hiểu được tinh thần lực của hắn mạnh mẽ đến mức nào.

Thiên Mộng Băng Tằm chỉ mong sao hắn nhanh chóng mạnh lên, dưới quá trình Tinh Thần Hải của Hoắc Vũ Hạo khuếch trương và cô đọng, nó luôn lặng lẽ mở phong ấn của mình ra, đem lực lượng căn nguyên của bản thân cùng dung hòa với tinh thần của Hoắc Vũ Hạo.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK