• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

“Gần đây anh hay đi sớm về khuya, ở cửa hàng nhiều việc lắm sao?”

Bà Trình ngồi ở phòng khách nhìn đồng hồ, đã hơn 9 giờ tối rồi mà ông Trình vẫn khoác áo lên định ra ngoài. Gần đây hầu như ngày nào cũng như thế, ông dường như có những thay đổi mà bà nhìn vào là nhận ra được ngay. Thường thì cửa hàng buổi trưa sẽ đóng cửa lúc 11 giờ, ông Trình về nhà ăn cơm với gia đình đến 2 giờ chiều mới mở cửa. Nhưng đã hơn một tuần nay ông đóng cửa xong thì không về nhà, cứ bảo bà và bà nội không cần đợi cơm.

Ông Trình đi đến chỗ bà Trình, đặt hai tay lên vai bà xoa bóp vài cái rồi cười nói.

“Ừm. Có thể tối nay anh sẽ ngủ ngoài cửa hàng, em và mẹ nhớ khoá cửa cẩn thận. Không cần đợi anh.”

Bà Trình thở dài nhìn ông Trình đi ra cửa rồi ra cổng lớn đóng cổng lại. Từ lúc đuổi Trình Tranh ra khỏi nhà ông đã như thế, bà cũng không muốn hỏi sâu vào vì sợ tình cảm vợ chồng rạn nứt.

Lúc ấy cũng là vừa lúc Mã Dao đi đến cổng nhà, nhưng cô lại thấy ông Trình đi vào trong xe cùng một cô gái. Vì ở khoảng cách hơi xa nên cô không nhìn rõ mặt, nhưng hình dáng trẻ trung này chắc chắn không phải là bà Trình. Vậy là cô không ấn chuông cửa, đón taxi để đi theo xem thế nào.



Trên xe, Mã Dao gọi điện thoại cho bà Trình.

“Dao Dao! Con đến chưa?”

“Xin lỗi bác! Hôm nay công ty có việc nên con ở lại làm thêm, con không đến được.”

“Ừm. Con làm gì thì làm cũng phải chú ý sức khoẻ, đừng để đổ bệnh, thằng Tranh nó sẽ lo lắm.”

“Dạ.”

Vừa cúp máy, Mã Dao lập tức bảo tài xế taxi tăng tốc đuổi theo chiếc xe ở trước mặt mình, bảng số xe này khiến cô thấy hơi quen thuộc, nhưng mãi không nhớ ra được là xe của ai. Chiếc xe dừng lại trước cổng một căn nhà lớn, trước nhà có phủ một dàn dây leo trông khá kín đáo. Mã Dao nhíu mày, tập trung không rời mắt nhìn người bước xuống xe, đầu tiên là ông Trình, ông rất vui vẻ đi đến mở cửa cho người con gái kia.

Và người con gái đó chính là… Lâm Thanh Thanh?

Không thể nào.

Cô không thể tin vào mắt mình khi nhìn thấy cha của bạn trai mình lại khoát tay ôm ấp một cô gái khác như vậy, còn hôn lên môi cô ta. Cử chỉ quá đỗi thân thiết này sao có thể phát sinh giữa ông ấy và người nhỏ tuổi hơn con trai mình chứ? Ông ấy, vậy mà lại phản bội lòng tin của vợ mình. Hai người đã như vậy từ khi nào cô không biết được, nhưng cô chắc chắn rằng Lâm Thanh Thanh là người đã đứng sau tất cả. Cô biết cô ta không thích mình, vì cô đã chen chân vào làm hỏng kế hoạch gây chú ý với Trình Tranh. Nhưng cũng không phải vì thế mà cô ta lại biến mình thành kẻ phá hoại gia đình của người khác.

Vừa nãy nghe giọng của mẹ anh còn nhẹ nhàng như vậy, chứng tỏ bà vẫn chưa hay biết tin này. Người chồng sống với mình hơn nửa đời người, đến tuổi này lại muốn tìm đến những chuyện làm bại hoại gia phong, bà làm sao có thể chịu được? Còn Trình Tranh, quan hệ giữa anh và cha mình ngay từ đầu vốn đã không tốt, bây giờ nếu để anh biết được, Trình gia sẽ bị hủy hoại danh tiếng hoàn toàn.



Một tuần trước, là thời điểm mà Trình Tranh và ông Trình cãi nhau vì chuyện của Mã Dao, lúc đó ông và Lâm Thanh Thanh đã quen biết nhau từ trước. Cô ta thừa biết người mình đang qua lại là ai nhưng vẫn không có ý định dừng lại. Nếu cô ta đã không có được Trình Tranh, thì gia đình anh cũng phải tan đàn xẻ nghé. Hiểu lầm của hai cha con họ đều là do cô ta thêm dầu vào lửa, kể cả việc không chấp nhận Mã Dao cũng là do cô ta. Bây giờ nghĩ lại, cô mới thấy Lâm Thanh Thanh không khác gì con rắn độc, mưu mô xảo quyệt vô cùng.

Hôm sau.

Mã Dao vào công ty làm việc, Hải Đình và Hà Dữ như thường lệ gửi các tài liệu cho cô để cô đánh máy. Lúc đi xuống lầu, cô và Lâm Thanh Thanh lại chạm mặt nhau, lần này cô ta vênh váo thấy rõ, không nể nang gì mà hất vai mình vào người cô. Mã Dao ghét nhất là loại người này, không thương tình mà kéo tay cô ta lại siết chặt. Lâm Thanh Thanh vùng vẫy.

“Mã Dao! Cô muốn làm gì?”

Mã Dao trừng mắt nhìn.

“Làm gì? Câu này tôi nên hỏi cô mới phải. Lâm Thanh Thanh cô đừng nghĩ mình làm như vậy thì có thể một tay che trời.”

Cô kéo cô ta lại gần, ghé vào tai cô ta, ngữ khí như một lưỡi dao sắc nhọn.

“Nên nhớ ngày nào còn có tôi, thì cô đừng hòng tự tung tự tác. Người đang làm trời đang nhìn, chuyện bại hoại gia phong đó không tốt lành gì đâu.”

Lúc Mã Dao bỏ đi, Lâm Thanh Thanh ôm cổ tay bị đỏ của mình mà nhìn theo, những lời nói ám chỉ này của cô khiến cô ta không yên lòng. Lẽ nào cô đã nhìn thấy gì đó, hay đã biết được chuyện gì? Mặc dù cô ta và ông Trình qua lại bất chính, nhưng bây giờ cũng không phải là lúc công khai để ra oai. Cô ta muốn tiếp tục ngày ngày rỉ vào tai ông ta, muốn chính tay ông ta hủy hoại sự nghiệp của con trai mình.

Trình Tranh! Tôi dành cả thanh xuân thời đại học để theo đuổi anh, mà anh một cái quay đầu nhìn tôi cũng không có. Tôi không cần sĩ diện vào công ty này làm việc chỉ mong anh thấy tấm chân tình của tôi. Vậy mà, anh lại yêu một con nhỏ học thức kém cỏi, nhân cách chẳng ra gì. Anh sẽ hối hận. Tôi nhất định sẽ khiến anh hối hận.

Mã Dao trở về phòng làm việc sắc mặt đã không vui, khiến Hải Đình chú ý đến.

“Sao vậy? Là ai chọc giận bạn gái của Trình tổng vậy?”

Cô lắc đầu ngồi xuống bàn làm việc.

“Không có gì. Chỉ là chuyện vặt thôi, các anh không cần để tâm đâu.”

Nói rồi Mã Dao mở máy tính lên, chỉ vừa gõ được vài dòng thì bụng cô quặn lại, giống như nó thứ gì đó đang sôi sục dâng đến tận cổ họng. Cô vuốt cổ của mình, cơn buồn nôn ập đến bất chợt làm cô phải vội vàng đứng dậy chạy vào nhà vệ sinh nôn thốc nôn tháo.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK