Mục lục
Thê Tử Của Bề Tôi Trung Thành
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


“Mình đã chuẩn bị xong chưa? Chúng ta nên xuất phát thôi, để còn đi sớm về sớm.” Thấy nàng ngồi yên lặng không biết đang nghĩ cái gì, Trình Thiệu Đường cất tiếng nhắc nhở.
“Chuẩn bị xong cả rồi, giờ đi thôi!” Lăng Ngọc nhanh nhẹn cất kĩ chiếc hộp, vừa cầm bọc đồ đã bị Trình Thiệu Đường đón lấy, nàng cũng để kệ hắn, chỉ là vừa bước ra cửa đã dừng chân lại, Trình Thiệu Đường chưa kịp hỏi thì nàng đã bước nhanh về phòng, mang chăn mỏng đè lên ô kín đựng hộp tiền.
Nàng xoa cằm suy đi nghĩ lại, vẫn cảm thấy làm như vậy quá mức lộ liễu, có một loại cảm giác ‘lạy ông tôi ở bụi này’, vì thế mà chăn mỏng lại bị nàng dời đi chỗ khác, chỉ đơn giản là trải chiếu phẳng phiu, sau khi nhìn trước ngó sau và xác định mọi người không nhìn ra sự khác thường, bấy giờ nàng mới hơi yên tâm.
“Vẫn nên vào trong huyện mua một cái khóa sắt để khóa cái hộp này vào mới được.” Nàng tự lẩm bẩm một mình.
Đừng trách nàng cẩn thận như vậy, sau hai lần bị người khác trộm mất gia sản, đã khiến nàng hận đến đứt ruột.

Đối với nàng bây giờ mà nói, cho dù giấu tiền bạc ở đâu cũng không thể khiến nàng hoàn toàn yên tâm được.
Trình Thiệu Đường nhìn một loạt hành động của nàng thì trở nên đăm chiêu suy nghĩ.
“Đi thôi!” Lăng Ngọc không để ý nói.
Hai người ra khỏi cửa và đi trên con đường lớn trong thôn, trước mắt nàng toàn là những cảnh vật vừa quen thuộc lại vừa xa lạ, thỉnh thoảng sẽ gặp được những thôn dân quen biết, lúc thì nghe họ gọi nàng là ‘thê tử của Thiệu Đường đấy à’, hoặc là ‘mẹ của Thạch Đầu đấy à’, khiến nàng một lần nữa nhận ra rằng mọi thứ đang diễn ra đều hoàn toàn chân thực.
Chết rồi lại sống, có lẽ đây là sự quan tâm lớn nhất mà ông trời dành cho nàng.
Thôn Trình gia cách thị trấn không quá xa, nếu nhanh chân thì khoảng một canh giờ là tới nơi, nếu dùng xe kéo cũng chỉ mất non nửa canh giờ.

Trong thôn chỉ có lão Lư đầu có xe bò, ngày thường lão hay đợi thôn dân muốn vào trấn ở trước cổng thôn, tiện thể chở bọn họ một đoạn, song hôm nay phu thê bọn họ lại đến không đúng lúc, lão Lư đầu vừa đánh xe đi.
Trình Thiệu Đường là một người học võ, lại còn hay đi khắp trời nam đất bắc, cho nên đi bộ chút quãng đường này với hắn chẳng bõ bèn gì, chỉ là hắn lo lắng cho thê tử nhà mình.
Còn Lăng Ngọc, nàng vẫn nghĩ rằng mình là người đàn bà từng cõng con chạy nạn, dẫu có đi liên tục nửa ngày trời cũng không thành vấn đề, thế nên nàng cũng không quá bận tâm về đường ngắn ngủi này.

Trình Thiệu Đường thấy vẻ không phản đối của nàng thì cũng tin luôn.
Nào ngờ, còn chưa đi được nửa canh giờ mà Lăng Ngọc đã thở hồng hộc, cảm thấy hay chân mình nặng như đeo chì nặng ngàn cân.

Lúc này nàng mới tỉnh ngộ, nàng của kiếp trước mới là người hít một hơi chạy vài con phố mà không thở gấp, chứ không phải mình của kiếp này, một người vừa sinh con chưa đầy một năm.

“Lên đây!” Nàng lau mồ hôi trên trán và đang do dự xem có nên nghỉ ngơi một lát rồi mới đi tiếp không, chợt thấy Trình Thiệu Đường ngồi xổm trước mặt và quay đầu nói với nàng.
Nàng ngẩn người, nhưng lập tức hiểu được ý của hắn, vì thế vội vàng lắc đầu từ chối: “Không cần đâu, ta vẫn còn đi được.”
Trình Thiệu Đường cau mày, kiên quyết nói: “Lên đi.”
Người này sao lại ngoan cố như vậy chứ? Giữa ban ngày ban mặt, lỡ để người ta trông thấy thì biết giấu mặt vào đâu? Lăng Ngọc nghĩ mà dỗi.
Nhưng khi thấy dáng vẻ khăng khăng đến cùng, nếu nàng không lên thì quyết không đi của hắn, cuối cùng nàng vẫn phải nhụt chí.
Thôi kệ thôi kệ, có người tự nguyện lấy thân làm kiệu phu miễn phí, cũng không sợ bị người ta cười chê rằng bị thê tử đè lên lưng, đã thế thì nàng có gì mà phải ngại?
Nghĩ đến đây, nàng lập tức trở nên thản nhiên.

Đầu tiên, nàng lấy hết bọc đồ trên khuỷu tay Trình Thiệu Đường rồi khoác lên tay mình, sau đó úp thẳng người lên lưng hắn, mặc hắn cõng mình đi.
Trong trí nhớ của nàng, đây là lần đầu tiên nàng được người ta cõng đi đường, gió núi lướt nhẹ qua mặt mang theo hơi mát lạnh, cũng giúp xua đi cái nóng bức trên người.
Nàng ngẩn ngơ nhìn nam nhân đang cõng mình với những bước chân vững vàng, ánh mắt nàng có chút hoảng hốt.
Dù ở kiếp nào thì nam nhân này đều đối xử khá tốt với người nhà, mặc dù hắn không nói nhiều nhưng cực kỳ hiếu thảo với mẫu thân, hòa ái với huynh đệ, yêu thương con cái, và cũng rất mực săn sóc thê tử.
Chẳng hạn như lúc này, đâu có nam tử bình thường nào nguyện ý để một phụ nhân đè lên lưng mình, cũng chỉ có hắn là không để ý chuyện này.
Chỉ tiếc là, mệnh hắn hơi ngắn một chút!
Nàng thở dài thườn thượt.
Dường như, tấm lưng dày rộng cường tráng, tràn đầy sức mạnh này có thể giúp nàng che chắn hết thảy xấu xa và thương tổn.

Nàng nghĩ, nếu kiếp nàng hắn có thể sống lâu hơn một tí, thì sẽ có người gánh vác gia đình cùng nàng, và nàng cũng sẽ không cần khổ cực như thế nữa.
Cánh tay vòng qua cổ nam nhân vô thức siết lại vài phần, nàng âm thầm hạ quyết tâm, cho dù không vì người bên cạnh thì cũng nên vì nửa đời sau của mình được sống thoải mái một chút, mà tính mạng của nam nhân này, nàng nhất định phải nghĩ cách bảo toàn!
Tiếng thở dài rành rọt của nữ tử truyền vào tai khiến ấn đường của Trình Thiệu Đường nhíu chặt hơn, hắn không khỏi thầm kiểm điểm, chẳng lẽ là vì lần này mình rời nhà lâu quá, nên nương tử mới xa cách và có chút bất mãn với hắn?
Xưa nay hắn không phải người nói nhiều, còn Lăng Ngọc, một người có năm năm ‘kiếp sống góa phụ’ mà nói, phu quân này chỉ mang đến cảm giác xa lạ cho nàng, vì thế mà suốt chặng đường hai người luôn trầm mặc, không hề nói chuyện với nhau nửa câu.
Được Trình Thiệu Đường cõng đi mấy dặm, đột nhiên nhìn thấy phía trước có một chiếc xe ngựa đậu ở ven đường, một nam tử trung niên gầy gò với khuôn mặt dài đang ngồi chồm hổm ở phía trước xe ngựa, bên cạnh hắn là một vị phu nhân thân hình tròn trĩnh, đang sốt ruột nói với hắn: “Còn chưa sửa xong à?”

“Đợi thêm chút nữa, má nó chứ, cái xe tàn này, sớm biết đã đổi quách đi cho rồi!” Nam nhân chửi xa xả, có lẽ sửa mãi không được nên hắn không nhịn được mà đá mấy phát lên xe.
“Đá, chỉ biết đá, còn đá nữa thì ta thấy sửa tới lúc trời tối đen còn chưa xong đâu!” Phụ nhân thấy thế thì quýnh lên.
Nghỉ ngơi lâu như vậy làm cho Lăng Ngọc cảm thấy thể lực bị tiêu hao của mình đã quay lại, cộng thêm bây giờ lại gặp phải người ngoài, nàng cũng không tiện để hắn cõng mình mãi, vì thế nàng khẽ ngọ nguậy một chút, rồi nhỏ giọng nói: “Đặt ta xuống đi, ta tự đi được rồi.”
Lần này Trình Thiệu Đường không tiếp tục kiên trì nữa, nghe lời mà đặt nàng xuống, nói với nàng một câu ‘mình đợi ta một chút’ rồi đi về phía hai người kia.
“Vị huynh đài này, ta có thể giúp gì được cho huynh không?”
Lăng Ngọc nghe hắn chủ động mở lời cũng không lấy làm bất ngờ.
Tính tình của nam nhân chính là như thế, hoặc có thể là người tập võ nào cũng có một lòng trượng nghĩa trời cho! Phàm là những việc trong khả năng thì hắn đều chủ động đưa tay giúp đỡ.
Chẳng qua là, nàng nhún nhún vai.
Có lẽ trong lòng hắn, trên đời này chẳng có mấy việc là không thể giúp được nhỉ?
Tầm mắt của nàng từ từ nhìn về phía ba tiểu cô nương gầy yếu, mặc trên người quần áo rách rưới đang đứng cạnh xe ngựa, rồi nàng lại nhìn sang người đàn bà có thân hình tròn trịa, vừa nhìn đã đoán được ngay đối phương chính mẹ mìn!
Hiện nay thói đời rối ren, người chết đói ở khắp nơi, những gia đình nghèo khổ không nuôi nổi con cái, không thể không bán chúng để đối lấy mấy đồng bạc, thành ra những việc như vậy đều hết sức bình thường.

Không nói đâu xa, ngay cả thôn Trình gia có hoàn cảnh tốt như vậy cũng không thiếu những nhà bán nhi bán nữ.
Đối với những đứa trẻ bị bán đi mà nói, con đường tương lai cùng vận mệnh sau này ra sao đều là những chuyện không thể đoán trước được.
Những người cực kỳ may mắn như Hoàng hậu nương nương tương lai, lúc còn nhỏ cũng từng bị cha mẹ bán cho mẹ mìn, sau này gặp được cơ duyên xảo hợp (*) mà tiến vào phủ Tề vương, nàng cũng bắt đầu từ một tỳ nữ bình thường trong phủ Tề vương mà từng bước trở thành thị thiếp, trắc phi của Tề vương và cuối cùng là Liễu Quý phi và Hoàng hậu.
(*) Cơ duyên xảo hợp: bất ngờ có được cơ hội, chỉ một việc nào đó hết sức may mắn, tình cờ có được.
Thế song, phúc phần lớn như vậy, đâu phải là thứ mà người bình thường có thể có được!
Ba vị cô nương này có lẽ vừa được mẹ mìn mua được từ những thôn lân cận.
Nghĩ đến vị Liễu Hoàng hậu như một truyền kỳ ở kiếp trước khiến Lăng Ngọc không khỏi ngắm kĩ ba tiểu cô nương trước mặt.


Song, cũng không biết có phải ảo giác của nàng hay không mà nàng luôn cảm thấy vị cô nương cao nhất trong ba người kia nhìn trông khá quen mắt.
Nàng không khỏi đánh giá tiểu cô nương này kĩ hơn, thấy mặt nàng ta tuy vàng vọt vì đói khát nhưng lại có đôi mắt khá xinh đẹp, ngũ quan thoạt nhìn không có gì nổi bật, song chỉ cần nhìn tỉ mỉ lại cảm thấy có vài phần không tầm thường.
Nàng nghĩ, nếu tiểu cô nương này được bồi bổ một phen, có lẽ sẽ là một tiểu giai nhân mỹ mạo.

Chẳng qua là hiện giờ nàng ta lâm vào cảnh thân bất do kỷ, vận mệnh tương lai đều nằm trong tay kẻ khác, dung mạo hơn người chưa chắc đã là chuyện tốt.
Tiểu cô nương kia cảm nhận được ánh mắt của nàng bèn nhìn qua, trong khoảnh khắc hai mắt giao nhau, Lăng Ngọc chỉ cảm thấy càng quen thuộc hơn, thậm chí trong đầu còn xuất hiện một suy nghĩ kì quái rằng, nàng ta không phải có diện mạo này.
Ngay sau đó nàng lại cảm thấy vô cùng khó hiểu, nếu con gái của những gia đình nghèo khó không phải có dáng vẻ này thì còn có thể có dáng vẻ gì?
Sau khi áp chế những suy nghĩ kỳ quái này xuống, nàng nhìn tiểu cô nương rồi nở một nụ cười thân thiện, đối phương thấy thế thì giật mình, rồi nhanh chóng cúi đầu xuống.
Lăng Ngọc lấy làm khó hiểu nhưng cũng không để ý.

Còn bên kia, xe ngựa đã nhanh chóng được sửa xong dưới sự trợ giúp của Trình Thiệu Đường.
“Đại huynh đệ, lần này thật sự may nhờ cả vào huynh!” Nam tử trung niên gầy đét luôn mồm nói cảm ơn, ngay cả mẹ mìn cũng tỏ vẻ cảm kích.
“Việc nhỏ, không đáng là bao.” Trình Thiệu Đường cầm lấy khăn tay Lăng Ngọc đưa cho để lau tay và điềm nhiên nói.
“Vị này là tôn phu nhân sao? Nhìn trông thật xinh đẹp, đại huynh đệ có phúc quá.” Mẹ mìn sớm đã chú ý tới Lăng Ngọc, thấy thế bèn cười nói.
Có tướng công ở bên cạnh nên Lăng Ngọc chỉ cần sắm vai một tiểu nương tử nghe lời là được rồi.

Bởi vậy mà, khi nghe thấy bà ta nói thế nàng chỉ mím cánh môi để lộ ra một nụ cười duyên dáng, rồi để Trình Thiệu Đường cùng đối phương nói lời khách sáo.
“Hai vị cũng muốn vào thị trấn ư?” Nam tử trung niên hỏi.
“Đúng thế.”
“Nếu đã thuận đường, chi bằng ta đưa hai vị đi một đoạn?”.

========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1.

Tần Cảnh Ký

2.

Trời Sinh Thích Em
3.

Chạy Nạn Không? Ta Có Bàn Tay Vàng!
4.

Tiểu Thư Tình
=====================================
Lăng Ngọc đưa mắt nhìn cỗ xe ngựa không tính là quá lớn kia, lại nhìn ba tiểu cô nương luôn trầm mặc không nói cùng một mẹ mìn tròn trịa, trong lòng nổi lên suy đoán liệu nó có thể chứa thêm hai người nữa không.
Có lẽ Trình Thiệu Đường cũng có cùng suy đoán giống nàng, thế rồi hắn chỉ khéo léo từ chối.
Hai người kia thấy hắn nhất định không chịu, có lẽ cũng đã nghĩ đến cái xe bé tí rách nát của mình, e rằng thật sự không thể chở được thêm ai nữa nên cũng không hề cố ép.
Ba tiểu cô nương lần lượt lên xe, mẹ mìn cũng nam tử trung niên lại lần nữa nói câu cảm tạ với Trình Thiệu Đường, sau đó mới đánh xe rời đi.
Trông theo xe ngựa đi càng lúc càng xa và nhanh chóng hóa thành một chấm đen rồi biến mất trong tầm mắt, Lăng Ngọc đột nhiên nhớ ra.
Liễu thị thiếp!! Không, Hoàng hậu nương nương!!
Vị tiểu cô nương cao nhất trong ba người đó chẳng phải chính là thị thiếp sau này của Tề vương, và là Hoàng hậu nương nương tương lai sao!
——-“Suy cho cùng, Lý gia này cũng có chút may mắn, chẳng qua chỉ cho Hoàng hậu nương nương một bát cơm khi nàng ta sa cảnh khốn đốn, chứ chưa từng nghĩ đến sẽ có một phúc báo to lớn như thế!”
Những lời nói mà nàng nghe được ở quán mì dương xuân kiếp trước chợt văng vẳng bên tai khiến nàng lập tức hối hận mà vỗ gáy.
Dù sao ở kiếp trước, lúc đến phủ Tề vương tìm tướng công, nàng cũng đã có may mắn được chiêm ngưỡng dung mạo thật của Hoàng hậu tương lai.

Thế mà sao ban nãy lại không nhớ ra ngay chứ! Nếu nhớ ra sớm hơn thì ‘bát cơm ân huệ’ sau này, chẳng phải sẽ là của nhà mình sao?
“Mình sao vậy?” Trình Thiệu Đường cảm thấy khó hiểu trước bộ dạng giậm chân đấm ngực của nàng.
“Không, ta chỉ chợt nhận ra mình vừa bất cẩn làm vuột mất mấy trăm lượng thôi.”.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK