Dịch: LapTran ---- Thiên địa đầy băng tuyết, có một tòa núi tuyết ở giữa, dựng mấy cây cột băng trong suốt. Những trụ băng này hiện lên nhiều hoa văn. Bá! Đột nhiên, trung tâm trụ băng sáng lên, ngay sau đó từ bên trong hiện lên một bóng người, người tới đúng là Mộc Phàm. “Hít hà...!” Vừa ra tới, Mộc Phàm hít sâu một hơi, lại phun ra một hơi, thế mà phun ra luồng sương mù dài mấy thước. “Thời tiết thật lạnh.” Mộc Phàm quan sát bốn phía, kinh ngạc cảm thán nơi này quá...
Xin vui lòng Đăng nhập để đọc tiếp.