Mục lục
Chính Phi Không Bằng Tiểu Thiếp
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Hôm sau, người trong trấn vừa thức dậy ăn điểm tâm xong, dọn dẹp nhà cửa, vừa mở cổng ra đã nghe thấy hàng xóm đang tụ tập một chỗ bàn tán gì đó.

Hồng Lăng và Trương Anh tò mò bèn đi qua nghe. Kết quả lấy được tin tức thật sự làm cho người ta khiếp sợ!

Tối hôm qua Lưu thiếu gia Lưu Kiện gặp quỷ!

Vừa tỉnh ngủ, hai bên gò má có dấu vết bị lửa in lên. Theo lý thuyết, Lưu Kiện hẳn là phải cảm giác được sự đau đớn, nhưng Lưu Kiện lại không có một chút cảm giác nào, chỉ khi soi gương mới phát hiện trên mặt bị phỏng, lúc đó mới hậu tri hậu giác kêu lên đau đớn.

Vốn người Lưu gia còn muốn đi báo quan, nhưng cẩn thận ngẫm lại, chuyện này từ đầu đến cuối thật sự là kỳ lạ. Nếu là bị người khác làm phỏng, sao Lưu Kiện lại không bị đau mà kêu lên? Nếu không phải soi gương căn bản cũng không phát hiện thương tổn do bị phỏng. Cứ như vậy, người của Lưu gia nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng nhận định là do ma quỷ gây ra. Không khỏi mất mặt xấu hổ, Lưu lão gia đành đè áp việc này xuống, sau khi sai gã sai vặt đi tìm đại phu đến khám, xác định chỉ là vết bỏng thông thường, không nguy hiểm đến tính mạng, chỉ ảnh hưởng đến khuôn mặt sau này thì mới yên lòng.

Nghe nói, sau khi Lưu Kiện biết được khuôn mặt bị hủy, than trời trách đất, còn choáng váng ngất lịm.

Trên trấn mọi người đều nói ông trời có mắt, Lưu Kiện đã bị báo ứng. Ông trời thật sự có mắt, không phải là không bị báo ứng mà là thời điểm chưa tới. Lưu Kiện ở trấn trên làm mưa làm gió nhiều năm như vậy, không chỉ có chiếm đoạt sản nghiệp Trương gia, còn vu hãm Trương Anh, hiện thời nữ nhân của hắn, Nhã di nương xuất thân là kỹ nữ, đồng thời lại bị ma quỷ hủy dung, chuyện này đã nói lên những hành vi của Lưu Kiện ngay cả ông trời đều nhìn không được.

Trương Anh nghe nói những chuyện này, nói không nên lời là cảm giác gì, chỉ là cười lạnh vài tiếng rồi cũng không để việc này trong lòng.

Hồng Lăng nói lại chuyện kỳ lạ này cho Mộ Dung Thư nghe, Mộ Dung Thư nhịn không được cười đáp:

– Ở đâu ra có ma quỷ chứ? Sợ là Lưu Kiện đắc tội với ai, bị người ta nửa đêm trả thù. Nếu bị trúng các loại mê hương này nọ sẽ mất đi tri giác, đừng nói bị người ta hủy dung, cho dù bị người ta lấy mạng cũng không hề hay biết. Mà con người chính là như thế, ngay lúc không ngờ bản thân mình bị thương, còn chưa cảm thấy gì, đây là vấn đề ý thức. Chờ khi nhìn thấy vết thương thì mới cảm giác được đau đớn.

Không biết người Lưu Kiện đắc tội là ai, người này xuống tay thật ra rất ác độc, vết sẹo là vĩnh viễn, không chỉ có làm cho người ta đau đớn vạn phần, còn sẽ lưu lại vết tích không cách nào chữa trị.

– Chẳng lẽ là Nhã di nương?

Trương Anh đoán.

Hôm qua hành vi của Lưu Kiện đối với Nhã di nương, chuyện của Nhã di nương đã truyền đi khắp trấn Thượng Chí, Nhã di nương nhận hết sự gièm pha trào phúng mắng mỏ của mọi người, nhất định sẽ oán hận trong lòng. Nếu thực sự Lưu Kiện làm ra những hành vi này, cũng không khó giải thích. Nhưng Trương Anh hỏi ra miệng lại cảm thấy không có khả năng, Nhã di nương không có võ công, sao có thể xâm nhập Lưu gia, đừng nói tới chuyện không một dấu vết hủy đi khuôn mặt Lưu Kiện.

– Không thể nào. Cứ nhìn thái độ hôm qua của Nhã di nương với Lưu Kiện là thấy, nàng ta yêu thương Lưu Kiện sâu sắc, tất nhiên sẽ không làm chuyện thương tổn hắn. Huống chi Nhã di nương nàng cũng không dám. Có điều ai cũng không dám khẳng định, nàng ta sẽ vì yêu thành hận. Nhưng nghe nói tường viện Lưu gia rất cao, nếu không có võ công, chắc sẽ không thể vượt qua được.

Mộ Dung Thư cười nhạt.

Trương Anh gật gật đầu:

– Vâng, phu nhân nói có lý.

– Nhưng mà cũng lạ, theo lý thuyết Nhã di nương sẽ phải có hành động, dù sao hôm qua nàng rơi vào kết cục đó là vì Trương Tuyền lôi chuyện quá khứ của nàng ra. Nhưng đến bây giờ nửa điểm động tĩnh đều không có, cũng không nghe người ta nói nhìn thấy Nhã di nương trên trấn. Nàng không thể quay về Lưu gia, như vậy hiện tại nàng sẽ ở đâu? Như là biến mất vậy.

Hồng Lăng có chút tiếc nuối nói. Những năm gần đây nàng đều trải qua cuộc sống nơi nhà cao cửa rộng, đương nhiên có thể nhìn ra vài phần tâm tư của Nhã di nương.

Nhã di nương vừa thấy đã biết không phải kẻ yên phận. Ả có thể tính kế ân nhân mình là Trương Anh, tàn nhẫn độc ác như vậy, thế thì tuyệt đối sẽ không dễ dàng nhận thua hoặc là buông tha Trương Anh như thế. Cho nên bây giờ ả ta án binh bất động thật ra lại khiến người khác lo lắng.

Mộ Dung Thư nhẹ nhàng nhăn mày lại, nhìn về phía Trương Anh hỏi:

– Hôm qua Trương Tuyền có theo dõi Nhã di nương không?

Nàng cũng lo lắng như Hồng Lăng.

– Sau khi đuổi Nhã di nương đi, Trương Tuyền cũng đã theo dõi, quan sát chặt chẽ mọi động tác của nàng ta. Nàng ở trấn này chỉ một thân một mình không vướng bận gì, có lẽ là đi nhiều mệt mỏi nên đến một khách điếm nghỉ ngơi, lúc đó Trương Tuyền mới trở về sân trông chừng số tơ tằm kia. Sáng sớm hôm nay đến khách sạn lại phát hiện không có bóng dáng Nhã di nương. Nói đến cũng lạ, Trương Tuyền tìm khắp nơi trong trấn, hỏi thăm rất nhiều người đều không nhìn thấy Nhã di nương, xem ra là nàng ta đã rời khỏi trấn Thượng Chí.

Trương Anh lập tức đáp lời.

Nghe vậy, Mộ Dung Thư gật gật đầu, yên tâm. Nhưng không hiểu sao trong lòng vẫn có chút nghi ngờ. Nhã di nương tuyệt đối không phải là kẻ dễ dàng bỏ qua cho người khác như thế, ả sẽ khinh địch rời đi như vậy? Nếu là do không chịu nổi sự nhạo báng, chê cười của mọi người mà bỏ đi, vậy thì những tháng ngày lăn lộn ở kỹ viện của ả thật là uổng phí.

Vậy thì do đâu?

Đang lúc nàng đang nghi hoặc thì có người gõ cửa.

– Ta đi xem.

Trương Anh lập tức đứng dậy, chạy ra ngoài mở cửa.

Không đầy một lát sau đã nghe trong viện truyền đến mấy câu nói chanh chua.

– Con dâu, quả nhiên ngươi tuyệt tình như thế? Ngươi cần phải suy nghĩ kỹ, nếu đã nhận số ngân lượng này, vậy thì sau này ngươi và Lưu gia chúng ta sẽ không còn bất kì quan hệ gì nữa.

Lưu phu nhân còn chưa hết hy vọng, nói. Bà thật đau lòng cho số bạc này, hơn hai trăm vạn, bao nhiêu năm vất vả mới có thể kiếm được.

Lưu lão gia tuy rằng hôm qua đã đáp ứng, nhưng khi cầm ngân phiếu muốn giao ra, ông ta cũng không nhịn được đau lòng, mở miệng khuyên:

– Con dâu, hiện thời Kiện Nhi cũng hối hận rồi, còn bị trừng phạt nữa, lúc này hắn thật sự rất cần người chăm sóc. Vân nhi cũng ầm ĩ đòi mẹ. Mấy ngày nay Vân nhi ngay cả ngủ cũng không yên ổn, trông ngóng ngươi sớm ngày trở về. Con dâu, hiện tại hối hận còn kịp.

Ngày hôm nay tới gặp Trương Anh chỉ có Lưu lão gia và Lưu phu nhân, Lưu Kiện do hủy dung nên bị đả kích, tinh thần không được tốt ở lại Lưu gia dưỡng bệnh. Hiện thời hắn không còn khuôn mặt tự nhận là anh tuấn kia, lại trở thành gã đàn ông xấu xí, sao hắn có thể chấp nhận?

Trương Anh nhíu nhíu mày. Đã đến nước này mà hai người già Lưu gia còn muốn tính toán, quả nhiên khiến người ta vô cùng căm hận. Trương Anh cau mày trả lời:

– Có lẽ hai người còn chưa biết, số tơ tằm này cũng không phải là ta mua, ta cùng lắm là người làm việc cho phu nhân. Số tơ tằm đó đều là của phu nhân. Nếu hai người muốn ta trở về, như vậy ta đi ngay lập tức. Chỉ là số tơ tằm này các ngươi vẫn phải mua với giá hai trăm vạn lượng bạc.

Nghe vậy, Lưu gia nhị lão không thể tin nhìn về phía Trương Anh:

– Ngươi nói cái gì?

Chẳng lẽ những gì bọn họ nói ngày hôm qua đều là vô ích? Trương Anh vốn không có quyền quyết định? Nếu vậy, chẳng phải bọn họ đang diễn tuồng cho người khác xem?

– Các ngươi còn muốn cho ta quay về Lưu gia sao? Nếu còn muốn, ta phải đi thu thập hành lí ngay.

Trương Anh nhíu mày, tràn ngập vẻ khinh thường, lạnh giọng hỏi.

Kỳ thực đáp án đã rất rõ ràng, thái độ của hai người già Lưu gia thay đổi cực nhanh. Hừ, thật là buồn cười, nếu Trương Anh đã không thể quyết định, bọn họ còn xin nàng ta trở về có ích lợi gì? Không chừng nàng ta về rồi lại nghĩ cách lấy lại tài sản của Trương gia thì sao? Bọn họ sao có thể làm chuyện ngu ngốc như vậy được.

– Để chúng ta gặp phu nhân.

Lưu lão gia giọng nói lạnh lùng như đang ra lệnh. Hiện thời trong mắt ông ta Trương Anh chính là một hạ nhân nên khi mở miệng nói chuyện giọng điệu quả thật khác xa vừa rồi, cách biệt một trời một vực.

Ở trong phòng Mộ Dung Thư nghe thấy động tĩnh bên ngoài, khóe môi không khỏi gợi lên tia cười lạnh, nói:

– Xem ra Lưu gia nhị lão vẫn không biết thân biết phận. Hồng Lăng, ngươi đi nói với bọn họ mấy tiếng, để bọn họ mau chóng giao ngân lượng rồi đi đi.

– Nô tì chưa bao giờ gặp kẻ không biết xấu hổ như vậy. Hôm qua nói thì hay lắm, đến hôm nay nhìn có vẻ muốn hối hận rồi. Bọn họ cho là trấn Thượng Chí này là thiên hạ của mình sao, muốn gì được nấy? Nô tì phải đi xem sao.

Hồng Lăng lập tức đi ra ngoài.

Cửa viện, Trương Anh hoàn toàn thất vọng nhìn nhị lão Lưu gia nói:

– Phu nhân làm gì có thời gian gặp các ngươi? Việc buôn bán với Lưu gia là do ta phụ trách. Căn cứ theo chứng từ hôm qua, hiện tại hai người chỉ cần giao tiền cho chúng ta thì tự nhiên số tơ tằm này các ngươi có thể lấy đi.

Lời này nàng nói đủ rõ ràng chưa?

Nhưng hai người nhà Lưu gia có vẻ như nghe không hiểu, vẫn khăng khăng muốn gặp Mộ Dung Thư.

Hồng Lăng băng băng đi tới, hướng tới hai người rất không khách khí nói:

– Lưu lão gia Lưu phu nhân cũng là người đã sống mấy chục tuổi, sao hôm nay lại làm ra việc không giữ lời hứa như thế? Không phải đã lập chứng từ rồi sao? Nếu hai người muốn bội ước, như vậy chúng ta chỉ có thể gặp nhau trên công đường. Phu nhân chúng ta nói, không muốn nói nhiều với các ngươi, các ngươi cũng đừng hy vọng hão huyền muốn có tơ tằm mà không tốn một xu. Giờ này cũng không sớm, chúng ta sắp ăn cơm trưa, hai người giao ngân phiếu cho chúng ta đi, hiện tại có lẽ Trương Tuyền đã cho người thu xếp xong số tơ tằm đó, lập tức có thể đưa đến Lưu gia các ngươi.

Hai ông bà Lưu gia nghe vậy, tuy rằng sắc mặt khó coi, trong bụng vẫn có chút không cam lòng, nhưng bọn họ đã chuẩn bị ngân phiếu xong, hơn nữa như lời Hồng Lăng nói đã không có đường thương lượng lại, hai người chỉ đành vạn phần không tình nguyện đưa ngân phiếu ra.

Hồng Lăng quay đầu hướng về phía gian phòng trừng mắt nhìn.

Thấy cảnh này, Mộ Dung Thư nhịn không được cười khẽ một tiếng, quỷ nha đầu Hồng Lăng này!

Rốt cục trước giờ cơm trưa cũng giải quyết xong việc này. Lưu gia dùng hai triệu bốn trăm ngàn lượng mua lại toàn bộ số tơ tằm vốn trị giá có ba mươi vạn lượng.

Chuyện này gây oanh động không ít ở trấn Thượng Chí, dù sao Lưu gia đây là lần đầu coi tiền như rác.

Khách điếm Bình An.

Phòng chữ Thiên thứ nhất.

Trong một gian phòng được bố trí đơn giản thanh nhã, Triệu Sơ gác tay trước cửa sổ, nhìn ra ngoài.

Trấn Thượng Chí quả nhiên rất náo nhiệt, mọi người cũng vô cùng nhiệt tình. Mộ Dung Thư thích nơi này, có thể thấy được, trước khi hắn tới, hình như nàng đã cảm thấy định tiếp tục sinh sống tại đây.

Nhưng tối qua khi hắn rời đi, nàng giống như đã do dự. Đúng vậy, nàng do dự.

– Thiếu gia, phủ chúng ta quan tâm đến buôn bán tơ tằm từ lúc nào thế?

Triệu Khiêm, gã sai vặt đi theo Triệu Sơ mỗi lần ra ngoài, năm nay mười bảy tuổi, tuy rằng còn trẻ nhưng từ nhỏ đã theo chân Triệu Sơ, bởi là gia nô nên cũng mang họ Triệu. Hắn đi theo Triệu Sơ thường thấy các loại trường hợp cùng thể diện, cũng biết Triệu gia không có các mối quan hệ làm ăn ở phương diện kinh doanh tơ tằm, cùng lắm chỉ là buôn bán tơ lụa mà không phải mua bán nguyên liệu tơ tằm.

Nghe vậy, Triệu Sơ trầm mặc.

Triệu Khiêm cau chặt mày. Vì đi theo Triệu Sơ trong một thời gian khá dài, mà hắn cũng là người tâm tư sâu sắc, tất nhiên đã nhận ra tình cảm của Triệu Sơ đối với Mộ Dung Thư không tầm thường, hắn liền do dự mở miệng nói:

– Thiếu gia, ngài cùng Nam Dương vương phi là không thể nào, thậm chí cho dù hiện tại Nam Dương vương phi đã rời khỏi phủ Nam Dương Vương, nhưng ngài ấy vẫn là vương phi của Nam Dương Vương như cũ.

Cho dù Nam Dương vương phi và Nam Dương Vương hoà ly, thân thế của Nam Dương vương phi có thể gả cho người khác nhưng cũng không có cách nào bước vào cửa Triệu gia. Dù sao lão phu nhân và đại phu nhân tuyệt đối sẽ không cho phép.

Ngũ thiếu gia hẳn cũng biết.

Hai tay Triệu Sơ nắm chặt thành nắm đấm, trên gương mặt tuyệt mỹ không còn vẻ ôn hòa tao nhã như thường ngày, ngược lại chỉ còn có băng tuyết và sự thống khổ giãy giụa.

Thật ra có đôi lúc, biết rõ không thể nhưng vẫn không khống chế được… trái tim của bản thân.



Lại qua một ngày, ở trấn Thượng Chí xảy ra chuyện lớn, không dính dáng gì đến Lưu gia và Trương Anh, cũng không liên quan gì đến tuấn nam bỗng nhiên xuất hiện. Mà là, hai ngày này trên trấn có rất nhiều thiếu nữ và phụ nữ không ngừng mất tích.

Vốn khi mất tích một hai người mọi người cũng không mấy để ý, còn tưởng rằng vì mâu thuẫn với gia đình mà bỏ nhà trốn đi, nhưng hai ngày nay số người từ từ tăng lên, mọi người mới phát hiện sự tình càng ngày càng không đơn giản! Đây tuyệt đối không đơn thuần chỉ là mất tích! Là trấn Thượng Chí xuất hiện người què!

Hiện thời, Huyện lệnh đại nhân ở huyện nha đã lệnh cho nha dịch khắp nơi tìm kiếm những nữ tử mất tích đó, kết quả suốt cả một ngày cũng không hề tìm một người nào.

Thật ra cũng không phải chỉ có trấn Thượng Chí gặp phải chuyện này mà ở những thôn trấn gần đây cũng xảy ra chuyện tương tự. Hơn nữa đã xuất hiện từ tháng trước, tổng cộng mất tích mười lăm thiếu nữ, mười phụ nhân. Lúc ấy chuyện này còn rất oanh động, cũng khiến lòng người bàng hoàng, từ đầu tới cuối cũng không bắt được người què kia. Hiện thời chuyện tương tự lại đang xảy ra ở trấn Thượng Chí!

Sau khi chuyện này gây xôn xao dư luận, nam nhân các nhà liền coi chừng khuê nữ và nương tử nhà mình, không cho ra ngoài nửa bước. Họ còn nghe nói thủ đoạn lường gạt của người què kia rất cao tay, cho dù biết chút võ công, hắn có thể khiến ngươi trở nên dễ bảo như thường.

Mà sau khi Trương Tuyền nghe nói chuyện này ngay lập tức muốn ngày đêm canh giữ trước viện của mấy người Mộ Dung Thư, phòng ngừa có người xông vào.

– Nếu việc này gây xôn xao lớn như thế, nhiều nữ tử trấn trên đều bị người ta bắt cóc, vì sao quan Huyện lệnh ở đây không báo việc này lên cho triều đình để triều đình phái binh tới truy bắt người què?

Mộ Dung Thư trầm giọng hỏi. Chuyện này vô cùng tàn nhẫn, vận mệnh sau này của những nữ nhân đã từng bị người què bắt cóc chắc chắn nhấp nhô, đặc biệt lại còn là nữ tử cổ đại, hơn phân nửa đều sẽ bán vào thanh lâu kỹ viện tha hương, số ít khác sẽ bán về làm vợ những hán tử thô dã nơi hoang sơn cùng cốc, đời này xem như hủy đi.

Trương Anh còn khá sợ hãi, sắc mặt trắng bệch trả lời:

– Lúc ấy tân đế đăng cơ, chuyện này đành tạm gác lại. Hơn nữa sau đó có một đoạn thời gian không còn nữ tử mất tích, đều tưởng rằng người què kia đã buông tay không làm chuyện thương thiên hại lí như vậy nữa. Ai mà ngờ lúc này trấn Thượng Chí chúng ta lại xảy ra chuyện như vậy.

Mộ Dung Thư sắc mặt nghiêm trọng. Hiện thời chỉ có thể hi vọng Huyện lệnh của trấn Thượng Chí có thể mau chóng bắt được gã người què này.

– Đã vậy mấy ngày này chúng ta vẫn đừng nên ra ngoài. May là Trương Tuyền biết chút công phu quyền cước, để hắn ở trong sân quan sát mấy ngày, Huyện lệnh đại nhân trấn Thượng Chí là một vị thanh quan, chắc chắn sẽ nhanh chóng bắt được gã người què kia.

Sắc mặt Hồng Lăng cũng có chút nặng nề, nói.

Mộ Dung Thư gật gật đầu:

– Như thế cũng chỉ có thể làm phiền Trương Tuyền rồi.

– Vừa rồi ta còn nghe người ta nói, hình như triều đình phái người đến, chính là vị Nam Dương Vương mà hai ngày trước chúng ta mới nhắc đến. Hôm nay ngài ấy đã đến huyện nha, hình như là cùng Huyện lệnh đại nhân thương lượng kế sách tóm cái gã người què kia.

Trương Anh định thần lại, uống một hớp trà cho bình tĩnh một chút rồi mới lên tiếng.

Nghe vậy, Hồng Lăng quay phắt nhìn về phía Mộ Dung Thư:

– Nam Dương Vương đến rồi!

Tay Mộ Dung Thư tức thì run lên, quả nhiên hắn đến rồi! Trong đầu nhất thời trống rỗng, ngày ấy, vạt áo tím sẫm và cảm giác vô cùng quen thuộc kia cũng không phải là ảo giác của nàng?!

Trương Anh vì nghe chuyện người què đã là tâm thần bất định, vì vậy vẫn chưa phát hiện sự biến hóa của Mộ Dung Thư và Hồng Lăng, còn nói tiếp:

– Nghe nói vị Nam Dương Vương kia mới chỉ hai mươi hai, hai mươi ba tuổi, nhưng ở trong triều lại được đương kim thánh thượng cực kì trọng dụng, nếu đúng như vậy, thật đúng là muốn gặp vị Nam Dương Vương này một lần.

Hồng Lăng nhìn Mộ Dung Thư chằm chằm. Quả thật là vương gia đến rồi! Ngày ấy lúc Ngũ thiếu gia đến, kỳ thực vương gia cũng đã tới, chính là vì sao người không lộ diện gặp vương phi chứ?

Mộ Dung Thư lại cúi đầu, rũ mắt, một trận thất thần.



Bình thường sau buổi cơm tối, bọn họ đều ra ngoài tản bộ trên phố một chuyến, có thể giải sầu. Nhưng hôm nay bởi chuyện người què, các nàng chỉ có thể ở lại trong sân. Bất quá may mà cái nhà này khi được Mộ Dung Thư mua lại đã tỉ mỉ cải tạo, cũng coi như có vài cảnh sắc có thể ngắm nghía một chút.

Bởi vì có Trương Tuyền trong sân, mấy người đều khá an tâm. Vì vậy, bọn họ đều ở trong đình uống trà, định chờ qua nửa canh giờ sau trở về phòng nghỉ ngơi.

Thế nhưng, Trương Anh cảm giác được hôm nay không khí có chút không đúng, có vẻ như trong lòng phu nhân có chuyện, luôn luôn không lên tiếng nói chuyện, Hồng Lăng cũng vậy.

Lúc này, cổng lớn lại bị gõ, ngay sau đó là tiếng một nữ tử:

– Cầu xin người hảo tâm cho xin chút đồ ăn, một nhà tiểu nữ gặp nạn hạn hán, hiện thời li tán khắp nơi, tiểu nữ ngàn dặm tìm người thân, mong rằng mọi người có lòng tốt thương xót.

Nghe ra là tiếng nữ tử, mấy người trong viện mới thả lỏng.

Trương Tuyền ra mở cửa còn Hồng Lăng trở về nhà lấy ít bánh bao và thức ăn buổi tối còn dư lại.

Bên ngoài, nữ tử thấy Trương Tuyền mở cửa thì không ngừng cảm ơn. Nhưng mà, ở bên cạnh nữ tử còn có một nam tử gầy yếu. Gã kia toàn thân ăn mặc rách rưới, xanh xao vàng vọt, chợt nhìn lại, thật là giống như đã từng trải qua nạn đói.

Hồng Lăng cầm mấy thứ bước qua, đưa cho nữ tử kia:

– Những thứ này là ít thức ăn còn lại và bánh bao, các ngươi cầm đi. Hi vọng các ngươi sớm tìm được người thân.

Nữ tử kia liên tục cảm tạ, sau khi cầm lấy bánh bao và đồ ăn thì ngẩng đầu lên nhìn về phía Hồng Lăng. Không ngẩng lên thì thôi, vừa nhìn thấy nàng, nữ tử này đột nhiên kêu một tiếng:

– Ngươi là Hồng Lăng?

Mà Hồng Lăng cũng vô cùng nghi hoặc, nữ nhân gầy yếu này có biết nàng? Liền cẩn thận nhìn về phía nữ tử dáng vẻ như hành khất này, Hồng Lăng ngay lập tức mắt mở lớn, cũng kinh ngạc kêu một tiếng:

– Tam phu nhân?!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK