Mục lục
Phiêu Du Giang Hồ
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Tôi vốn muốn hiên ngang, oai hùng, hào sảng ngẩng cao đầu mà tiến thẳng lên lôi đài nhưng Giang Tả đáng chết lại kéo tôi, nói: “Thứ nhất, nếu nàng không hết lòng tham gia cho tốt sẽ khiến ta nổi trận lôi đình. Một khi ta đã lên cơn thịnh nộ thì cũng chẳng biết ta sẽ nói những gì đâu, đại loại những câu như ‘gạo đã nấu thành cơm, không chừng ở chỗ nào đó sẽ tòi ra cái gì đó’. Thứ hai, thất lễ trước mặt Hoàng đế là đại bất kính, tội danh tương đương với tội khi quân”.

Tôi lặng người, đôi mắt âm thầm dán vào khuôn mặt tự tin thái quá, vênh vênh váo váo của hắn.

Tôi thầm nghĩ, chắc đêm nào Giang Tả cũng luyện tập màn kịch lúc này đây mà.

Tiểu gia đây bái phục.

Tiểu gia đây bái phục không phải vì bản lĩnh giương bộ mặt vô cảm thờ ơ của huynh mà là bái phục cách huynh dọa người khác cũng thật đúng lúc và kịp thời.

Nhưng Giang Tả nè, từ đầu đến cuối có một câu mà tôi chưa từng nói với huynh.

Dựa vào kinh nghiệm bao nhiêu năm xem phim truyền hình của tôi mà nói, dù tôi có liều cái mạng tép riu như hoa tựa ngọc này, thì tước vị vương phi kia cũng không thể là của tôi.

Sự thực chứng minh, tôi đã đánh giá quá thấp thực lực của Giang Tả.

Các bạn có biết cái gì gọi là tiểu nhân không?

Tiểu nhân chính là cái kẻ nếu muốn đẩy bạn ngã xuống núi thì hắn sẵn sàng đập vô toàn bộ ngọn núi, đập tới khi ngọn núi chẳng còn vách đá nào để bám víu, bạn ngã xuống thì hắn sẽ lập tức đem đất đá vùi lấp bạn.

Rõ ràng tôi nhìn thấy, hai chữ viết cực lớn trên bảng thi đấu của vòng đầu tiên chính là: Tỉ võ.

Sơn tặc…

Dù vốn là vương tử…

Hắn cũng vẫn là sơn tặc, chỉ có điều là sơn tặc xuất thân hoàng thất.

Lý do của hắn là thế này: Đầu tiên, ai muốn trở thành thê tử của ta, ta hy vọng thê tử có thể cùng tiến cùng lùi với ta.

Cho phép tôi phiên dịch chút xíu, ý nghĩa của câu đó chính là: Ta là sơn tặc, cho nên nàng cũng sẽ phải làm sơn tặc. Nàng không thể trở thành vương phi, vì nàng chỉ có thể trở thành trại chủ phu nhân. Hết.

Với những lời hắn nói, tôi có thể nhận ra một màn sương mờ vây quanh, tôi vốn là người thông minh mà. Thế nhưng tất cả những thiếu nữ ngây thơ trên thế giới, có ai lại không mộng tưởng về tình yêu tươi đẹp cùng một mỹ nam như thế này chứ. Cho nên tôi liền nghe thấy tiếng hò hét cuồng nhiệt của đám thiếu nữ ngốc nghếch bên dưới.

Tình yêu, đôi khi không có tác dụng rõ ràng như chiếc bánh màn thầu. Còn mỹ nam cũng có khi chỉ là một tên đàn ông hèn hạ, bỉ ổi. Cho nên từ trước tới nay, cơ thể và linh hồn mới luôn được chia tách riêng biệt như thế.

Tôi không kiềm chế nổi, đành tự cất lời khen mình: Thượng Quan Tình à, mày thật sắc sảo.

Thực ra tôi không hề lo lắng, nếu dùng cái danh Thượng Quan nữ hiệp để lên thi đấu, chỉ cần bị đánh gục trong vòng đầu tiên là tôi có thể hiên ngang mà rút lui. Bởi vì ngay khi tôi bắt đầu cảm thấy nóng ruột thì lại phát hiện mấy mỹ nữ xinh đẹp ngượng ngùng bên cạnh đang hằm hè, bẻ răng rắc mấy cành cây gần đó.

Sự thực là… tôi đã nhầm! Nhầm to, nhầm vô cùng!

Trước cuộc đấu, Giang Tả đứng lên, nở nụ cười dịu dàng với cả đám mỹ nữ, nói hai chữ: “Thưởng trà”.

Vương gia thưởng trà là điều không ai ngờ tới. Cho nên ai nấy đều vui mừng nhận lấy.

Đến khi tôi lên lôi đài tỉ thí, đúng lúc đang tạo thế chuẩn bị giả ngã, thiếu nữ đối diện tôi đột nhiên chạm vào tay tôi, sau đó…

Ngã vật ra!

“Thượng Quan nữ hiệp quả là danh bất hư truyền, tiểu nữ bái phục”, nói xong câu đó, nàng ta xoay người hào sảng bước đi. Ánh mắt tôi vẫn dõi theo cô nương đó, rõ ràng trông thấy chỗ mà nàng ta đến chính là… WC.

Giang Tả kia nhất định đã cho thuốc gì đó vào trà. Hắn ta lại dùng cách mà trước đây tôi sử dụng để đối phó với tôi. Tôi cảm thấy mình đang trở thành con rối trong âm mưu tiểu nhân của hắn, chiến thắng hoành tráng ngay vòng đầu tiên.

Tôi nhìn thấy ánh mắt tuyệt vọng của bốn huynh đệ Âu Dương, trông rõ động tác lau mồ hôi lặng lẽ của đám đại thần, thấy khóe miệng Giang Tả khẽ nhếch nụ cười đắc ý, lại thấy cả nụ cười hùa theo của lão Hoàng đế kia.

Nếu không vì sợ chết tôi thực lòng muốn hỏi lão Hoàng đế đó một câu: Có phải ông sợ nhi tử của ông không tìm được vợ không?

Nếu không phải sợ nghe đáp án quá ư đau lòng thì tôi cũng rất muốn nói với Giang Tả một câu: Không nên mê đắm bà chị thế đâu, bà chị cũng chỉ là một truyền thuyết mà thôi.

Tranh thủ thời gian giải lao, cuối cùng tôi cũng lách được đến bên cạnh bốn huynh đệ Âu Dương.

“Nè, bốn huynh đệ các huynh mau mau nghĩ cách đi”, tôi vội nói.

“Phấn Tán Công”, Âu Dương Thiếu Nhân mặt mày xám xịt nói.

“Giang Tả đã cho Phấn Tán Công vào trà của chúng ta.”

“Lại còn điểm huyệt đạo nữa.”

“Tiểu Tình, lúc này chúng ta không thể làm gì được.”

Bây giờ tôi đã hiểu, tại sao Giang Tả lại điềm nhiên không lo lắng gì như thế. Chỉ vì muốn tôi thắng, cái đầu hắn có thể nghĩ ra những âm mưu này.

Tiểu gia đây thật bái phục, vô cùng, vô cùng bái phục!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK