Mục lục
Phiêu Du Giang Hồ
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Khi chúng tôi thúc ngựa về tới, Âu Dương sơn trang đang lặng lẽ đắm mình trong sắc chiều mờ tối.

Đình viện được quét tước sạch sẽ, tinh tươm như mới thực khiến tôi vô cùng nghi ngờ, từ khi chúng tôi rời đi, chẳng lẽ nơi này chưa hề bị tấn công.

Không hợp lý cho lắm, sau khi xảy ra chuyện, đám nhân sĩ võ lâm không rõ nguồn cơn, nhất định phải chạy đến đây giở thói ngang ngược mới đúng.

“Âu Dương Thiếu Nhân, tôi muốn véo cho huynh một cái, xem huynh có đau không nhé?”, tôi nhảy xuống ngựa, chạy đến nói với huynh ấy.

“Không cần đâu, ta nghĩ, có lẽ mấy vị nhân sĩ võ lâm đó sợ khi chúng ta trở về sẽ mang đến phiền phức cho họ, cho nên mới nhanh chóng sắp xếp mọi thứ trở lại như cũ”, Âu Dương Thiếu Nhân cười nói.

Âu Dương Thiếu Nhân tiến lên trước mấy bước, dùng đoản kiếm rạch một đường trên tường, sau đó lại quay trở lại, nói: “Không phải phục nguyên như cũ, mà là làm mới hoàn toàn. Trên đây vẫn còn dính đầy ve vàng này”.

Tôi vừa nghe thấy mắt lập tức sáng quắc lên, nắm chặt lấy tay Âu Dương Thiếu Nhiên nói: “Thiếu Nhiên, Thiếu Nhiên, như thế tức là chúng ta không cần phải âu sầu lo lắng nữa, chẳng cần phải tiêu tốn tiền bạc nữa đúng không! Tuyệt quá!”.

“Đúng vậy, đúng vậy, chúng ta có thể đi mua kẹo hồ lô rồi.”

Âu Dương Thiếu Nhân tiến tới, cốc đầu tôi và Âu Dương Thiếu Nhiên một cái, nói: “Không cần giả bộ giống những đứa trẻ con nhà nghèo khổ như thế, từ lúc nào mà hai người lại không tiêu tốn tiền bạc thế hả?”.

Tôi nhếch mép, ngay đến sở thích của tôi cũng không được sao.

Khi chúng tôi đang mải nói chuyện, bất giác một con hổ cực lớn từ trong cửa lao ra.

Trong nháy mắt Mặc Nguyệt rút kiếm xông lên.

Tim tôi suýt chút nữa nhảy vọt ra ngoài.

Khốn nạn thân tôi! Mặc Nguyệt, đó là thú cưng của tôi! Làm tổn thương nó, tôi sẽ bắt huynh chết theo.

“Dừng lại! Đó là thú cưng của tôi! A, Vượng Tài của ta, lâu lắm rồi không gặp! Oa, không đúng, hình như không nên gọi là Vượng Tài”, tôi ngăn Mặc Nguyệt rồi chạy tới.

Vằn đen đầy đầu, Mặc Nguyệt run rẩy nói: “Sở thích nuôi vật cưng của nàng thật đặc biệt đấy”.

Tôi xoa xoa đầu hổ, suy nghĩ kỹ càng về cái tên của nó.

Hay là đặt tên Tiểu Bạch, gọi là Tiểu Bạch đi. Được rồi, tạm thời tên của nó sẽ là Tiểu Bạch.

“Tiểu Bạch nhà chúng ta khác với hổ thường, vô cùng đặc biệt.”

Tiểu Bạch chạy đến bên tôi, bộ dạng vô cùng vui mừng.

Tôi vỗ vỗ vào đầu nó, cười nói: “Ngoan nào… mấy ngày không gặp, đã lớn thật rồi”.

Còn nhớ trước đây đâu có to thế này.

Chẳng biết Mạch Thiếu Nam đã chạy đến đứng bên cạnh tôi từ lúc nào, đút tay vào ngực lấy ra một con chuột rồi nhử trước mặt Tiểu Bạch, hai mắt đào hoa chớp chớp không ngừng.

“Đây là Tiểu Hắc nhà ta, làm bạn nhé.”

Vằn đen bắt đầu bám đầy trên trán.

Lại gọi chuột là Tiểu Hắc. Huynh ấy thích chuột đến thế sao?

Không đúng, rốt cuộc huynh ấy đã đem theo con chuột đó ở bên cạnh tôi từ lúc nào?

Thật là thần bí quá đi mất.

Lão quản gia vội vội vàng vàng từ trong nhà chạy ra nghênh đón chúng tôi.

Nước mắt lưng tròng, kể lại những chuyện xảy ra từ sau khi chúng tôi rời đi.

Tôi nghe mà ong hết cả đầu, chỉ muốn đi ngủ, thật không dễ gì ngắt lời lão quản gia này được.

Tôi cuối cùng cũng có thể thư thái đi tắm rửa, thay đổi y phục.

Trở về phòng, tôi ngồi một mình trong thùng tắm mà nghĩ ngợi, vẫn là liên quan đến chuyện có nên rời khỏi đây hay không?

Nhắm mắt lại, hình ảnh tôi mặc đồng phục, tung tăng chạy nhảy trên sân vận động, nhìn đám mỹ nam đang chơi bóng rổ lại hiện lên.

Hai mắt mở to, tay nắm trường kiếm, lại là hình ảnh tôi đang hiên ngang đứng giữa chúng nhân, cùng với sáu chàng trai dũng mãnh.

Một bên là cha mẹ hàng ngày bưng lên những món ăn ngạt ngào hương thơm, một bên lại là ngồi bên bàn ăn với sáu tên nam nhân không ngừng cãi cọ.

Mọi người đều nói, đã là số mệnh có khi chẳng cầu cũng có, cho nên chẳng cần cưỡng cầu làm chi.

Nhưng hiện tại, tất cả đều có, nhưng lại phải buông bỏ, vậy rốt cuộc nên làm thế nào đây.

Trăm điều thiện lấy nết hiếu làm đầu.

Trong thùng nước tắm, màn hơi vấn vít xung quanh.

Tôi nhắm mắt, tự cười giễu chính mình.

Còn có thể lựa chọn sao?

Bụi trần dấy lên từ đâu, tất sẽ quay trở về nơi đó.

Cuộc sống ở đây cũng chỉ giống như mình đang du học đâu đó mà thôi, bất luận phiêu du đến biển trời xa xôi nào, cuối cùng vẫn sẽ phải quay về, vẫn còn gia đình mình ở cố hương.

Cha mẹ sinh thành dưỡng dục, mảnh đất nơi mình sinh ra và lớn lên, vẫn nên trở về nơi chôn nhau cắt rốn.

Lịch sử không thể bị thay đổi, nơi này chẳng biết là đời nào triều nào, tôi và bọn Giang Thần, đều là lữ khách qua đường.

Để tất cả trở lại trạng thái vốn có thôi.



Sau khi tắm xong, tôi thay một bộ y phục mới.

Đã lâu rồi tôi không mặc y phục giống như một nữ nhân đúng nghĩa.

Bước ra tới đại sảnh, truyền tới bên tôi là những tiếng trầm trồ kinh ngạc.

Tôi không kiềm chế được mà khịt mũi coi thường với đám người trong phòng.

Xí, cô nương đã sớm nói rồi, bổn cô nương là mỹ nữ mà.

Có cần phải kinh ngạc đến thế không?

Tới trước bàn, tôi chuẩn bị nói rõ tất cả với họ.

“Tôi có chuyện muốn nói với các huynh. Thực ra, chuyện này từ lâu tôi đã muốn nói ra. Tôi từng nói, tôi không thuộc về thế giới này, đến nơi đây hoàn toàn là chuyện ngoài ý muốn”, tôi ngồi xuống nói với bọn họ.

Mặc Nguyệt nhìn tôi, hỏi: “Sau đó thì sao?”.

“Hiện tại tôi muốn trở về”, hít thật sâu, khi dùng tất cả dũng khí nói ra câu này, tôi nghe thấy tiếng trái tim mình hình như đang vỡ vụn.

Tất cả đều sững sờ, lặng im không nói câu nào.

Tôi hiểu được sự im lặng này.

Họ cũng chẳng còn cách nào khác.

Cố gắng giữ tôi ở lại? Họ cũng biết rằng tôi phải về nhà. Không muốn giữ tôi lại? Họ cũng sợ từ nay về sau sẽ mất tôi.

Tất cả bọn họ, không ai nói câu nào.

Tôi cố gắng ngăn dòng nước mắt, vẻ mặt khó coi còn hơn cả khóc: “Chúng ta đã sớm biết sẽ có ngày này mà, chẳng phải sao. Không cần buồn phiền, chỉ là trở về thôi mà, tôi cũng rất nhớ các huynh. Chẳng phải đã nói rồi sao? Muốn ở bên cạnh các huynh cho đến khi không còn cách nào ở bên cạnh nữa. Nhưng giờ tôi phải đi rồi, giây phút cuối cùng, có thể cứ như thế này ở bên cạnh tôi được không?”

Âu Dương Thiếu Nhân đã điều hòa được hơi thở, mỉm cười rạng rỡ nói: “Được, cuối cùng hãy để chúng ta cùng trải qua những tháng ngày vui vẻ nhất”.

Tôi không biết phải dùng hết bao nhiêu dũng khí, mới có thể nở được nụ cười như thế.

Tôi biết huynh ấy lúc nào cũng lo lắng vì ngày đó, thời thời khắc khắc đều lo sợ ngày đó sẽ đến.

Tôi cũng biết, chỉ một câu buông tay cũng khó khăn đến nhường nào.

Nhưng chúng tôi đều hiểu, có nhiều khi cần phải kiên cường bước đi theo những gì đã định.

Xuyên không, cái gọi là xuyên không, chính là giấc mộng về cảnh tượng phồn hoa.

Là giấc mộng nên dù sớm hay muộn cũng sẽ tỉnh lại, cho nên hãy để tôi và các huynh, ở chính nơi bắt đầu, nói lời tạm biệt.

Đêm đó chúng tôi cùng nhau uống rượu, ca hát, cả đêm không ngủ.

Lưu giữ tất cả hồi ức về ngày này.

Nụ cười vui vẻ hạnh phúc, ánh đèn không ngừng tỏa chiếu khắp căn phòng.

Rất lâu về sau, mỗi lần nhớ tới đêm ấy, tôi đều nghĩ rằng đó là một giấc mộng tươi đẹp.

Có lẽ thực sự là giấc mộng cũng không chừng.

Mấy người chúng tôi say xỉn trở về phòng, sáng sớm cùng nhau tỉnh dậy, chẳng khác nào đám chim sẻ huyên náo cả một góc trời.

Ban ngày rong chơi vui đùa, đêm xuống uống rượu ca hát.

Thời gian thế này, chỉ có mấy ngày.

Ngày hẹn gặp Giang Thần, cuối cùng cũng đến.

Đêm trước ngày rời xa, họ vây quanh tôi, nói là ít nhất cũng phải tặng cho tôi vật gì đó làm kỷ niệm.

Tôi lắc đầu, vàng bạc châu báu, bất cứ thứ gì, đều không phải những thứ tôi muốn.

Tôi chỉ cần một bức họa, là một họa sư nổi danh thời này vẽ bảy người chúng tôi.

Phía bên cạnh bức họa có viết bốn chữ lớn: Tạm biệt giang hồ.

Tôi cảm thấy rất buồn rầu, bức bối.

Vì ở thời hiện đại, bốn chữ này cơ hồ đều có trên tất cả những mẫu quạt mà các vị cô nương yêu thích.

Bởi vì nó rất đẹp.

Nhưng ở thời cổ đại, khi đang cầm bức họa trên tay, khi lần lượt sờ lên hàng chữ, tôi cuối cùng cũng không kiềm chế nổi mà nghĩ sau này sẽ không còn được gặp họ nữa.

Nỗi buồn giống như nước biển, trong chớp mắt nhấn chìm tôi xuống đáy đại dương.

Tạm biệt giang hồ, rất trần tục nhưng vô cùng chân thực.

Nén nỗi bi thương, tôi nói với sáu nam nhân trước mặt: “Viết tên của các huynh lên, tôi chỉ cần như thế thôi”.

Chí ít như thế, khi không còn được thấy họ, tôi vẫn có thể nhìn vào bức họa này, thầm nói với bản thân, mọi thứ không phải là giấc mơ.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK