Mục lục
Phiêu Du Giang Hồ
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Trăng đen gió cao, đúng là thời điểm thích hợp để kẻ giết người gây án.

Trên mảnh sân tiêu điều ngập đầy hoa khô, giữa những gian nhà hoang tàn bốn phía, tôi đứng trước một miệng giếng hoang, ngây người trầm lặng.

Bạn hỏi tại sao tôi lại ngây người phải không?

Đó là vì, chỉ là vì.

“Nàng đã suy nghĩ xong chưa?”, từ đáy giếng tối om, một giọng nói mơ hồ vọng lên.

Toàn thân run rẩy, tôi nói: “Chưa, vẫn đang nghĩ”.

Lát sau không thấy dưới giếng phát ra âm thanh gì nữa.

Tôi thoáng sợ hãi, chúi đầu xuống giếng mà hét: “Mạch Thiếu Nam, huynh chết rồi hả? Phải chết rồi không? Phải chết rồi không?”.

“Nàng không thể nói mấy câu mà con người nói được hả?” dưới giếng, giọng nói nọ lại vọng lên.

Tôi chau mày, tủi thân vô cùng.

Những lời tôi nói đều của con người mà, chẳng qua huynh nghe không hiểu thôi. Đừng trách tôi nữa được không.

Tạo nên cục diện này, tuyệt đối không phải lỗi của tôi.

Nếu có trách thì trách võ công của Mạch Thiếu Nam kém cỏi đi.

Sở dĩ tôi đứng bên miệng giếng để đối thoại với Mạch Thiếu Nam bên dưới, là vì chỉ mấy phút trước thôi đã xảy ra một sự cố.

Sau khi tôi và Mạch Thiếu Nam ra khỏi cửa, hai người chạy bám theo Mặc Nguyệt.

Chỉ thấy Mặc Nguyệt bay giữa không trung đuổi theo tiểu nhị và bà chủ kia như hình với bóng.

Tôi bất giác sôi sục nhiệt huyết mà cảm thán: “Oa! Cao thủ gặp cao thủ! Ừm! Ừm! Quả đúng như tôi nghĩ, hai người này đúng là không tầm thường”.

Mạch Thiếu Nam vẻ mặt khinh bỉ nhìn tôi, khẽ hừ: “Nàng chưa nhìn thấy cao thủ bao giờ hả?”.

Tôi tròn mắt, gật đầu: “Đúng vậy, nam nhân bên cạnh tôi đều rất tầm thường”.

Khóe miệng Mạch Thiếu Nam như bị câu nói của tôi rút gân, giật giật liên hồi.

A ha ha! Muốn đấu với tỷ tỷ đây hả, luyện thêm vài ngàn năm nữa đi.

Không chừng còn phải luyện tới khi tỷ tỷ chuyển thế rồi ấy chứ.

Mạch Thiếu Nam khinh thị hừ một tiếng, nói với tôi rằng: “Phải để nàng thấy sự lợi hại của thiếu gia ta mới được!”.

Tôi không kìm được, đưa chân đá huynh ấy một cái: “Đừng có nói không như thế, có bản lĩnh thì cho tôi xem đi.”

Rõ ràng Mạch Thiếu Nam vô cùng tức giận trước sự quá đáng và lời lẽ khiêu khích của tôi.

Quẳng chiếc mặt nạ trong tay xuống, huynh ấy sĩ diện nói: “Đợi đấy mà xem tư thế oai hùng của thiếu gia ta đây”.

Nói xong liền lao về phía trước.

Tôi kinh ngạc há hốc miệng.

Oa! Huynh ấy bay lên rồi, bay lên rồi.

Chỉ thấy Mạch Thiếu Nam nhanh nhẹn vọt lên, động tác ưu nhã, sau đó hướng về phía trước mà điểm xuống từng chặp.

Oa! Huynh ấy bay! Huynh ấy bay! Huynh ấy rơi xuống rồi!



Xin đừng trách tôi vì những lời nói kỳ quái như thế.

Vì lúc đó, đúng là huynh ấy thật sự đã rơi xuống.

Bóng người tạo một tư thế đẹp mắt trong không trung, bỗng nhiên hụt chân một cái, tôi liền mất dấu huynh ấy luôn.

Kết quả, đừng nói là trông thấy dáng vẻ anh hùng, ngay cả bóng hình cũng chẳng thấy đâu nữa.

Tôi cẩn thận bước về phía trước.

Chẳng lẽ đã xuất hiện một con Godzilla[1] lôi huynh ấy đi mất? Hay là huynh ấy gặp phải quái thú?

[1] Godzilla: quái vật khủng long trên lưng có đầy gai nhọn, là nhân vật nổi tiếng trong bộ phim Quái vật Godzilla sản xuất năm 1998.

“Mạch Thiếu Nam, huynh ở đâu?”, tôi dè dặt gọi.

Nhưng bốn phía vẫn yên lặng, chẳng có ai đáp lời.

Lúc này, không biết Mặc Nguyệt đã đuổi hai tên kia chạy đến đâu rồi.

Tôi thấy hơi sợ.

Sờ tay lên mặt, bỗng tim tôi đập thình thịch.

Mẹ ơi! Mặt con sao lại lồi lõm thế này! Kinh quá đi mất!

Lo lắng một hồi, tôi mới phát hiện, chết tiệt, thì ra là chiếc mặt nạ xấu xa.

Tôi run rẩy gỡ cái mặt nạ xuống, vứt nó sang một bên, ngay đến liếc nhìn cũng chẳng dám.

Đây chắc chắn trở thành cơn ác mộng của tiểu gia tôi! Chắc chắn!

Nhờ ánh trăng sáng, tôi tiếp tục dò dẫm đi tới, cuối cùng bất ngờ phát hiện, Mạch Thiếu Nam đã biến đâu mất rồi.

Giếng cạn! Lại là giếng cạn! Huynh ấy quả nhiên chẳng làm nổi cao thủ, đáng xấu hổ hơn, còn tự mình rơi xuống cái giếng cạn này.

Trời sấm đùng đùng, tôi chỉ muốn nhảy xuống rồi túm cổ áo huynh ấy mà ọe vào đó.

Thế là, tôi dán mắt xuống dưới, dùng khẩu khí lạnh lùng nói với huynh ấy: “Dù lúc này huynh đã rơi xuống giếng, lại không lên tiếng để giả bộ là mình không ở đây, tôi cũng biết huynh rất mất mặt khi bị rơi xuống đó”.

Mạch Thiếu Nam, tôi thật thất vọng về huynh.

“Chuyện đó, chỉ là một chút sai sót thôi, nàng có thể làm như không thấy chuyện gì mà kéo ta lên được không?”, dưới giếng người nào đó cuối cùng cũng lên tiếng.

Đột nhiên quá kích động, tôi chỉ muốn ném tảng đá xuống giếng cho rồi.

Tôi khinh bỉ nhìn vào cái giếng tối đen thăm thẳm: “Xin lỗi, làm ơn đối diện với hiện thực đi được không?”.

Trên đời cũng có loại cao thủ bị ngã xuống giếng thế này ư?

Thật là…quá cao!

Tóm lại, bổn cô nương thẫn thờ đứng bên giếng cạn chính là vì tên bỏ đi này.

Tôi đang suy tính.

Thầm nghĩ: Phải làm sao để cứu huynh ấy đây, hay là làm cách nào để giết được huynh ấy?

Oạch, cắt cắt! Đêm khuya trăng đen gió cao đúng là dễ khiến nhân tâm người ta cong vậy mà.

Khuya quá rồi, làm sao để cứu huynh ấy đây.

Tôi quỳ bên miệng giếng, đề nghị Mạch Thiếu Nam: “Mạch Thiếu Nam, chi bằng huynh nhảy lên đây đi”.

“Ta mà nhảy lên được còn cần nàng nghĩ cách làm gì?”, Mạch Thiếu Nam tức giận nói.

“Nếu không được thì thế này đi, huynh đợi ở đây, sớm mai trời sáng, tôi có thể trông thấy rõ ràng, tự nhiên sẽ nghĩ ra cách kéo huynh lên”, tôi lại cho huynh ấy thêm một kiến nghị.

Bên ngoài lạnh lắm, cô nương đây muốn đi ngủ.

“Có quỷ mới tin nàng”, huynh ấy cự tuyệt.

Tôi nhếch mép: “Huynh không tin à, huynh không tin thì cứ đợi mà xem”.

Mạch Thiếu Nam vẫn kiên trì: “Nàng mau nghĩ cách đi, nếu không cứ coi như ta thuê nàng, ta sẽ trả nàng tiền công”.

Tôi chớp chớp mắt.

“Hay là tìm một tảng đá tiễn huynh lên đường nhé”.

“Đại tỷ, đại tỷ, tỷ bình tĩnh, tỷ bình tĩnh. Thế này đi, ta cho nàng năm vạn lượng, nàng cứu ta lên”, người dưới giếng cuối cùng cũng nói ra câu tiểu gia tôi thích nghe nhất.

Tiền tài quân tử chẳng khinh, chỉ là ham muốn hợp tình mà thôi.

Ha ha! Mạch Thiếu Nam, tôi không bức huynh đâu nhé.

“Nhất trí!”, tôi vui vẻ nhận lời.

Tiểu gia tôi á, nếu không có tiền thì vĩnh viễn không làm.

Mạch Thiếu Nam, tiểu gia sẽ cứu huynh lên.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK