Mục lục
Phiêu Du Giang Hồ
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Sự thực đã được chứng minh, thủ đoạn này quả là quá cũ rồi.

Tôi ngã bổ nhào xuống trên nền đất, bọn thủ hạ canh cửa đúng thật là lũ ngốc không biết thương hoa tiếc ngọc, mặt vẫn lạnh tanh như tiền thế kia.

Đám người chết tiệt này đúng thực sự chỉ là những tên gác cửa, xem ra tôi phải khiến cho cái cửa này vỡ tan, để bọn chúng tha hồ đứng mà giữ.

Phương án này không khả thi, tôi đành tiến hành phương án khác.

Loạng choạng bò dậy, tôi vội vàng chạy đến trước mặt mấy tên gác cửa, “bịch” một tiếng quỳ xuống.

Trong lòng thầm tự an ủi mình: dưới gối đều là kim chuyên[1], đây là đang quỳ trên kim chuyên, quỳ trên kim chuyên đấy.

[1] Kim chuyên là loại gạch cao cấp được dùng để lát trên đất cho những bộ phận kiến trúc quan trọng, gạch này khi gõ vào sẽ phát ra âm thanh giống như kim loại.

“Đại ca, ngài mau cứu tôi với, cứu tôi với”, tôi nức nở nói.

Đám thủ hạ coi cửa vẻ tức giận nói: “Cút đi, cút đi, đây không phải là trạm cứu dân. Tránh sang một bên”.

Tôi trợn mắt, nếu chỗ của ngươi là trại tị nạn, chắc chắn ta không thèm đến.

“Đại ca à, khó khăn lắm tôi mới trốn được ra ngoài, đã mấy ngày nay chưa được ăn uống gì rồi. Tôi có thể làm rất nhiều việc cho các ngài, vừa nhìn thấy lão gia ở đây rất có lòng hảo tâm, ngài nhất định sẽ giữ kẻ đáng thương này phải không”, tôi tiếp tục diễn trò, khẩn cầu ai oán.

“Ngươi có biết chủ nhân ở đây là nhân vật lớn đến mức nào không, dựa vào bộ dạng của ngươi thế này, ngay đến gót giày, chủ nhân nhà ta cũng chẳng thèm lướt qua mặt ngươi.”

Ta khinh! Cô nương ta không mau chóng giết hắn đã là nhân đạo với hắn lắm rồi.

Lại còn gót giày?

Đám người này ai nấy đều lòng dạ sắt đá.

Lúc này tôi không thể không xuất chiêu đốn mạt nhất.

Ôi mẹ ơi, không ngờ Thượng Quan Tình tôi lại có lúc phải dùng đến chiêu mỹ nhân kế gì gì đó thế này, có điều không thể không nói chiêu này dù đã cũ kỹ nhưng chưa bao giờ là lạc hậu.

Cái gọi là Trời không tuyệt đường sống của người, chính là khi tôi đang chuẩn bị dùng nhan sắc đối phó với hai kẻ này, nhân vật chính liền lập tức xuất hiện.

“Bên ngoài có chuyện gì vậy, sao ồn ào như thế?”, một giọng nói du dương vọng tới, tôi nhìn thấy đôi hài thêu trăn sắc vàng lấp lánh tiến đến.

Trăn rồi đến rồng, nghĩ kỹ thì đây chắc chắn là vương tử của Nam Quốc.

Cuối cùng cũng có may mắn được thấy dung mạo của hắn.

Ngẩng đầu, tay tôi khẽ run run, vén lớp vải mỏng trên mặt rồi lập tức trượt ngã.

Ánh mắt tôi chòng chọc nhìn hắn.

Tôi thừa nhận mình chẳng có dáng hình tiên nữ, cũng chẳng phải nhan sắc Điêu Thuyền. Nhưng là con người, ai lại không muốn có được mối duyên tình cờ mỹ diệu thế này chứ?

Vương công quý tộc, dù ngày ngày được nhìn ngắm kỳ nữ như tiên giáng trần, nhưng chẳng phải ai cũng có mối tình sâu đậm với một kẻ khác xa mình một trời một vực hay sao.

Haizzz, tôi thực sự rất muốn thổ huyết trước tình huống rất kịch này.

Nhưng rõ ràng, tôi luôn đúng.

Vương tử Nam Quốc kia thẫn thờ nhìn tôi giây lát, sau đó liền bước tới.

Hai tên gác cửa đang túm lấy tôi định lôi đi lập tức lui sang một bên.

Thủ hạ của vương tử Nam Quốc liền bước lên, chắn trước mặt hắn, thấp giọng nói: “Vương tử, cẩn thận bị lừa”.

Vương tử Nam Quốc cau mày vẻ không vui: “Ngươi không thấy cô ta trói gà không chặt sao? Đâu có thể đến đây lừa gạt”.

Nhìn kỹ vị vương tử này, vẫn là thuộc loại mắt thanh mày tú, cực kỳ ưa nhìn, đáng tiếc với thân phận ấy, tôi thực không thể bên hắn được.

Nhẹ nhàng chắp tay, tôi cố kìm nén cơn nôn mửa, giả bộ nói: “Đã có chỗ mạo phạm vị công tử này, tiểu nữ có tội. Nhưng thực sự không còn cách nào khác, tiểu nữ vốn xuất thân quan gia, theo phụ thân làm ăn buôn bán, ai ngờ bị kẻ gian làm hại lưu lạc vào phường trò, bị bức làm ca kỹ. Mấy ngày gần đây, kinh thành loạn lạc, tiểu nữ mới chạy trốn ra được, thực không biết đi đâu về đâu, mong công tử phát chút thiện tâm. Tiểu nữ, nguyện lòng làm bất cứ điều gì”.

Đương nhiên, tôi chẳng có gì là không thể làm.

Haizzz, ai nói nữ nhân thời cổ đại chịu nhiều khổ nạn. Quả nhiên là khổ thật, điển hình như khổ sở khi phải diễn trò thế này, tôi cố nén mọi thứ trong lòng, phải cố gắng kìm nén hết sức có thể.

Vương tử Nam Quốc bước xuống, vẻ mặt từ bi nắm chặt tay tôi, nói: “Cô nương, mau đứng lên đi. Vận mệnh trớ trêu như thế, thật là khổ cho cô nương. Cô yên tâm, sau này cứ ở lại bên ta, hát cho ta nghe, nhảy cho ta xem. Ta sẽ không để cô nương phải chịu khổ thêm nữa”.

Tôi đứng thẳng dậy, xúc động vô cùng, nước mắt như mưa.

Được vào trong dễ dàng thế này, bạn bảo tình hình tiếp theo tôi có chịu nỗi không? Còn chịu đựng được nữa không?

“Nô gia sau này sẽ gọi ngài là thiếu gia.”

“Cô tên là gì?”

“An Tình.”

“An Tình, An Tình, đúng là một cái tên hay.”

Trong lúc cùng hắn nói chuyện, tôi lén đưa mắt nhìn xung quanh.

Tên vương tử Nam Quốc này tuy cũng là người dễ làm việc theo tình cảm, nhưng người bên cạnh hắn lại hoàn toàn không phải là lũ ngốc.

Tôi nhận ra, hầu hết đám người đều lăm le nhìn tôi bằng ánh mắt thù địch.

Rất tốt, đây chính là điều tôi muốn nhìn thấy nhất.

Màn đêm buông xuống, có một buổi yến tiệc, vương tử Nam Quốc nói là để chúc mừng vì ông Trời đã ban tặng tôi cho hắn, và cũng nhân dịp này muốn xem tôi nhảy múa.

Việc này rất hợp ý tôi, hành động nhanh một ngày thì vấn đề sẽ được giải quyết sớm một ngày.

Đêm khuya, tôi trang điểm vô cùng lộng lẫy.

Tiếng hát vang vọng khắp buổi yến tiệc, tôi đặc biệt lựa chọn múa kiếm.

Phí lời, không múa kiếm tôi làm sao giả trang làm thích khách được. Oạch, trên thực tế tôi chính là thích khách mà.

Nhìn ánh mắt chân thành của vương tử Nam Quốc, lừa hắn thế này, thực ra tôi cũng có chút không nỡ, nhưng ai bảo phải lấy chuyện quốc gia đại sự làm đầu, nhi nữ giang hồ không bàn chuyện tư tình.

Sau mấy đường kiếm đầy hoa lệ, kiếm của tôi lao thẳng đến trước mặt vương tử Nam Quốc.

Vương tử Nam Quốc kinh hoàng thất sắc, kẻ đứng bên cạnh lập tức nhảy ra chặn lấy tôi.

“Mau, bảo vệ vương tử!”, đối phương hét một tiếng như thế rồi lập tức lao tới tấn công.

“Ha, ta đã sớm nhận ra ngươi chẳng có gì tốt đẹp.”

“Chớ nhiều lời, hôm nay ta phải lấy mạng tên cẩu vương này.”

Mới một kiếm vung ra, tôi đã tỏ ra đuối sức. Không phải tôi không đánh lại hắn, mà là tôi phải diễn vai đánh không thắng hắn. Cố gắng không để mình bị thương, nhưng phải chắc chắn cho hắn bắt được. Tôi phát hiện, làm cao thủ cũng thật rắc rối.

“Nói! Ai phái ngươi tới đây?”

“Hừ, xuống địa ngục sẽ biết.”

Qua có mấy chiêu, tôi đã ở vào thế “hạ phong”, đối phương chỉ ra thêm vài chiêu, tôi đã nhanh chóng bị đánh bại. Mấy tên thuộc hạ xông lên, cùng kề đao vào cổ tôi, ép tôi đến trước mặt vương tử Nam Quốc.

Tôi vùng vẫy, trừng mắt hằn học nhìn hắn.

Phải diễn giống một chút, tức giận, phẫn nộ…

“Rốt cuộc ngươi là ai?”, vương tử Nam Quốc băng lạnh nói.

“Ha ha, ta không nói cho ngươi biết đâu”, tôi cười lạnh, hồi đáp.

“Ai phái ngươi đến?”

“Ta không nói cho ngươi biết.”

Vương tử Nam Quốc hỏa khí bốc ngùn ngụt, nói với thủ hạ của hắn: “Lôi nó đi, giết!”.

Tôi cười, cười phá lên ha hả. Kỳ thực tôi rất muốn khóc, tôi đang nghĩ nếu mình không thoát được thì sẽ thế nào, sẽ phải chết một cách thảm hại vậy sao.

Nhưng để hoàn thành vai diễn, tôi phải cố gắng!

“Giết ta rồi cũng chẳng có tác dụng gì, muộn rồi, đều muộn rồi, thiên hạ này đã định sẵn phải thuộc về đất nước Ba Tư chúng ta.”

Vương tử Nam Quốc sững người, hét lớn: “Khoan đã! Ngươi vừa nói gì?”.

Tôi hiên ngang ngẩng cao đầu, mỉm cười: “Nói cho ngươi cũng chẳng còn tác dụng gì nữa, cho dù ngươi có lập tức trở về cũng vô ích thôi. Ba Tư chúng ta đã sắp trở thành bá chủ của thiên hạ rồi”.

“Yêu nghiệt to gan, nói những lời sàm ngôn!”, một tên thuộc hạ của vương tư Nam Quốc xông thẳng đến ban cho tôi một chưởng.

Tôi tức giận đến nỗi nghiến răng kèn kẹt.

Bổn cô nương ta nếu không phải vì vận mệnh quốc này, chắc chắn đã giẫm chết con lợn khốn kiếp nhà ngươi rồi.

Vương tử Nam Quốc dường như vừa hiểu ra vấn đề, lập tức ngồi lại lên ghế.

“Nam Quốc, e rằng xảy ra chuyện! Người đâu! Đem con nữ tặc này đi cho ta, chớ để ả được chết sạch sẽ!”

Tôi chòng chọc nhìn vương tử Nam Quốc, đột nhiên cảm thấy lạnh người.

Không phải vì sợ hãi, mà là lúc này tôi đã hoàn toàn hiểu được trái tim của những kẻ trong chốn hoàng cung.

Hóa ra, dù là đối với nữ nhân mà bản thân yêu thương say đắm, khi phải đứng trước quyền lợi, bọn họ cũng đều trở nên tàn độc như thế.

Chẳng trách, chẳng trách phụ thân của Triều Lưu lại tàn độc vứt bỏ đứa con của mình như vậy.

Tôi không biết Giang Tả lúc này ở bên ngoài thành phải vất vả ứng phó thế nào.

Nếu vì để bảo toàn mạng sống, trước sự uy hiếp của Trương Vân Thiên, vị Hoàng đế kia liệu có hạ chỉ giết Giang Tả hay không?

Trái tim chợt trở nên băng lạnh. Tôi cần phải rời khỏi nơi đây, cần phải rời khỏi chỗ này, phải đến bên cạnh Giang Tả.

Chợt cuộn lòng bàn tay, tôi rút từ trong ống tay áo ra một lưỡi dao nhỏ, vận công, lập tức cắt đứt dây trói.

Tôi vung tay phá tan vòng vây của những cây đao đang kề trên cổ. Thoáng mỉm cười rồi nhanh chóng di chuyển đến bên cạnh vương tử Nam Quốc, kề lưỡi dao nhỏ lên cổ hắn.

Tôi hỏi: “Ngươi vừa nói cái gì? Không để ta chết sạch sẽ?”.

Vẻ mặt vương tử Nam Quốc lập tức trở nên cực kỳ khó coi, sắc lạnh hỏi tôi: “Ngươi muốn gì?”.

Tôi giữ chặt lấy hắn, nói với đám người bên cạnh: “Đứng nguyên tại chỗ cho ta, buông đao xuống, nếu không ta sẽ đưa hắn đến gặp Diêm Vương”.

Đám người lần lượt buông đao.

Tên vương tử Nam Quốc trong tay tôi lại hỏi: “Ngươi muốn gì?”.

Tôi trừng mắt nhìn, khi giết người, ngươi đã nhẫn tâm như thế, đến giờ chính bản thân mình bị giết, ngươi lại sợ hãi thế này sao?

Tôi ghì chặt cổ hắn, di chuyển về phía cửa sổ, vừa đi vừa nói: “Thứ nhất, ta phải đi nên giờ cần ngươi làm con tin. Thứ hai, ta muốn nói cho ngươi một chút về đạo lý làm người. Nghe cho rõ những lời bổn cô nương nói, nếu quên, lần sau gặp lại, chính là ngày giỗ của ngươi. Trời cao có đức hiếu sinh, phải trở thành minh quân, lý, nghĩa, nhân, ái, phạt chắc chắn không thể thiếu. Lý là đạo lý; nghĩa là đạo nghĩa; nhân là nhân từ; ái là đại ái; phạt chính là phạt các tội gian trá, ngông cuồng, trộm cắp, phản loạn, trái pháp, vọng cuồng, ngang ngược, nếu sau ngày ngươi làm Hoàng đế, phải nhớ những điều này. Thêm nữa điều ta muốn dạy ngươi chính là, sự trong trắng của nữ nhi còn quan trọng hơn cả tính mạng. Chỉ cần ngươi làm khó một người con gái, vậy thì cả đời này ngươi chỉ có thể làm một tên tiểu nhân thô bỉ, ti tiện, hạ lưu”.

Nói xong những lời này, tôi ném hắn lại, phá cửa mà lao ra ngoài.

Gió bên ngoài thật thoải mái. Nhưng mũi tên lại theo gió mà không ngừng phóng tới.

Tôi nhìn thấy vương tử Nam Quốc đang đứng bên cửa sổ trông về phía mình, quay đầu lại, tôi mỉm cười rạng rỡ với hắn, nói: “Phải nhớ cho kỹ những lời ta nói, lần sau gặp lại, nếu ngươi vẫn còn giữ “đức hạnh” như hiện tại, nhất định ta sẽ xem giết ngươi là hạnh phúc”.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK