Mục lục
Phiêu Du Giang Hồ
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Bốn phía đỉnh Thanh Mông, chúng tôi đã trồng thêm rất nhiều cây, những cái cây này dùng để che mắt bát phủ tuần án và người trong võ lâm.

Tôi sắp đặt những thứ này ở đây còn có một nguyên nhân khác, vì lưng núi Thanh Mông này vốn không có sơn lộ đi xuống chỉ là một vách núi dựng đứng, phía dưới vách núi là một sơn cốc. Trong sơn cốc có động Thanh Đàm, nếu nói chuyện tại đây, thanh âm sẽ được phóng to cực đại, phát rộng tứ phía, đủ để truyền đến tận tai những người xung quanh.

Tôi cần họ nghe thấy những điều tôi nói, cần nghe được những điều Triều Lưu nói. Hoàng thành hiện tại có lẽ đã bị mai phục khắp nơi, Trương Vân Thiên e rằng đang chờ đợi thời cơ. Ông ta phải giết Giang Tả nên chắc hắn đã sớm giam lỏng quản thúc Hoàng thượng rồi. Chỉ chờ đến khi Giang Tả chết, ông ta sẽ mượn cớ người Nam Quốc đang nhiễu loạn nước nhà, thay Giang Tả diệt trừ mối họa, rồi lại đưa người Nam Quốc rời đi, tự mình đăng cơ lên ngôi Hoàng đế.

Nhưng làm như thế, vừa tốn tâm sức, lại rất phiền phức, vả lại nếu làm không tốt, cái mạng ông ta không chừng cũng đi tong, đâu còn có thể trở thành Vương gia nào nữa.

Hồi đầu, tôi cũng nghĩ ông ta rất có thể sẽ làm nhiếp chính vương. Nhưng nghe Mạch Thiếu Nam nói, Trương Vân Thiên này ỷ thế văn võ song toàn, tuy đối với người khác thủ đoạn hiểm độc, lòng lang dạ sói, nhưng ông ta cũng tự cảm thấy bản thân mình vẫn mang một chút tư tưởng chính nghĩa, từ trước đến nay luôn coi thường việc chiêu nạp những Hoàng tử yếu hèn của hoàng cung, duy chỉ có Giang Tả là còn có chút yêu thích, nhưng đáng tiếc huynh ấy lại là người không ưa gì thân phận hoàng tộc.

Với tính cách của một kẻ thông minh quật cường, trừ khi là người Trương Vân Thiên cảm thấy thực sự tài giỏi, nếu không ông ta nhất định không để kẻ khác ngồi lên đầu mình. Vì ông ta luôn tin rằng, thiên hạ này sẽ biến đổi trong lòng bàn tay ông ta.

Cho nên, ông ta cần phải có một trái tim dứt khoát.

Xét cho cùng, từ xưa đến nay, mỗi một loạn đảng nổi dậy rồi thất bại đều vì cho rằng như thế, cho rằng bản thân mình mới là chân mệnh thiên tử do trời tạo ra, vì thế chỉ bản thân mình mới có tư cách thống trị thế giới này.

Tại đây, tôi chôn những ống thuốc nổ khắp xung quanh, trước đó tôi đã nhờ Âu Dương Y làm ẩm số thuốc nổ này rồi, giờ chỉ còn chôn chúng xuống đất thôi.

Không thể không đề phòng nhân tâm của người trong võ lâm, khó mà nói được bọn họ có phải đồ ngốc hay không? Nếu sau khi Triều Lưu bị giết, lại có kẻ nào đó muốn truy sát bọ Âu Dương Thiếu Nhân, vậy thì tất cả đều phải dựa vào đống thuốc nổ này rồi.

Tôi rửa sạch sẽ thuốc nổ trên tay rồi vào một bụi trúc thay y phục, trang điểm nhẹ nhàng.

Đến lúc bước ra, tôi lại là Thượng Quan Tình thường ngày.

Lê Sa, là một bông hoa quỳnh, hôm nay nở, nhưng cũng sẽ tàn ngay.

Bên ngoài, có người khách không mời mà đến.

Trên đường đi, là Thiện Thủy đã giúp đỡ tôi, nhưng cũng vẫn bị tôi lừa dối.

Đứng trước mặt tôi, Thiện Thủy bước tới, dáng vẻ bình tĩnh tựa như một vị đại nhân.

“Cô rốt cuộc là Lê Sa, hay là Thượng Quan Tình”, Thiện Thủy không lộ cảm xúc, nhìn tôi hỏi.

Tôi mỉm cười, nói với hắn: “Ta là Thượng Quan Tình, từ trước đến nay ngươi chưa từng thấy qua dung nhan của ta. Lúc này hãy nhìn đi, thấy thế nào?”.

Thiện Thủy sắc mặt vẫn không chút biểu cảm, nói: “Vậy Lê Sa là ai?”.

Tôi bước đến, ngồi trên chiếc xích đu trong viện, nhẹ nhàng lắc lư.

“Ta chính là Thượng Quan Tình, Thượng Quan Tình chính là Lê Sa. Là ta dị dung để diễn trò, mục đích là muốn dẫn dụ Triều Lưu đến. Hiện tại người đã biết tất cả, ngươi đến giết ta sao?”

“Thượng Quan Tình, đã có người nào nói qua với ngươi chưa, mắt ngươi rất đẹp”, Thiện Thủy ngồi xuống trước mặt tôi, nói.

Chiếc xích đu phát ra âm thanh khe khẽ, ánh dương chói lọi rực rỡ, trời cao trong xanh muôn dặm không gợn mây, tôi ngẩng lên, khẽ lẩm nhẩm: “Hình như cũng có nhiều người nói như vậy. Ngươi muốn có đôi mắt này sao?”.

“Không, ta muốn nói với ngươi, mắt ngươi rất đẹp, tuy ta rất ghét ngươi, nhưng ta rất thích đôi mắt đó. Có người từng nói với ta, mắt chính là con đường dẫn tới trái tim. Con người chỉ có một trái tim, một đôi mắt. Bất luận người đó biến đổi dung mạo thế nào, trở thành bộ dạng ra sao, chỉ cần nhìn qua đôi mắt, sẽ có thể tìm thấy con đường dẫn tới trái tim người đó. Mắt của ngươi quá đẹp, nó khiến người ta hiểu được trái tim ngươi, không hề nhầm lẫn”, Thiện Thủy nói xong liền đứng dậy.

Tôi vẫn lặng lẽ ngồi trên xích đu, rồi lại khẽ khàng lắc lư.

Ánh mặt trời chói lọi, mây trắng trôi lững lờ, trời cao xanh thẳm, tất cả cảnh tượng đó đã trở nên mơ hồ trước mắt tôi.

“Nói cho ta biết, người đó… là ai…”, run rẩy, đôi môi nhợt nhạt trắng bệch, tôi khó khăn hỏi Thiện Thủy.

Thiện Thủy cười cười, nói: “Ta không thể nói cho ngươi biết hắn là ai. Ta chỉ thông báo cho ngươi biết hai điều. Thứ nhất: Ta giúp ngươi, từ trước đến nay đều chẳng phải vì mong muốn đạt được điều gì, tất cả chỉ là để đổi lấy nhân tình, những thứ ta nói trước đây đều là lừa ngươi. Thứ hai, người kia nói với ta, nếu một ngày nào đó gặp được Thượng Quan Tình, hãy nói cho nàng biết, ánh mắt nàng rất đẹp, khi nói đến chuyện này, nàng sẽ hỏi người nói là ai, hãy trả lời rằng ta chỉ là kẻ qua đường. Một kẻ qua đường mà trong mộng mị vẫn luôn chẳng biết mình là khách”.

Tôi cắn chặt môi, nhắm nghiền hai mắt, trái tim cứ từng hồi cuộn lên đau đớn. Tất cả huyết dịch trong cơ thể dường như đều biến mất. Thay vào đó là nỗi bi thương cứ thế trào ra, tôi không cách nào khóc được thành tiếng.

Trong mộng chẳng biết mình là khách.

Trong mộng chẳng biết mình là khách.

Rốt cuộc, tôi là khách trong giấc mộng của người ấy, hay người ấy là kẻ lãng du trong giấc mộng của tôi. Người ấy nói bản thân mình là kẻ qua đường, vậy thì khi đó tại sao còn cố tình gặp tôi.

Lẽ nào đó thực sự là một chuyện tình cờ, lẽ nào tất cả đều là do số mệnh?

Chàng yêu tinh mà ta yêu thương nhất, rốt cuộc ta phải lòng dạ sắt đá đến mức nào, mới có thể chống lại được sự dịu dàng ấm áp của ngươi.

Thiện Thủy đi mấy bước rồi dừng lại.

Tôi yếu ớt hỏi: “Còn có điều muốn nói ư?”.

Thiện Thủy gật đầu, nói: “Thượng Quan Tình, ta không giúp lầm người. Ngươi hết lòng vì người khác, ta luôn bội phục”.

Tôi cười: “Thiện Thủy, ta biết ngươi sẽ theo dõi trò hay này đến khi kết thúc, đồng ý với ta một chuyện được không?”.

“Còn cần ta giúp giết người?”

“Không, chỉ là muốn ngươi giúp ta chuyển chút đồ, đến lúc đó, ngươi sẽ biết.”

Sau khi Thiện Thủy rời đi, đám Âu Dương Thiếu Nhân chạy đến.

Tôi xốc lại tinh thần, rót rượu cho họ.

“Cuộc đời không lúc nào không cần đến rượu, khi vui uống, khi buồn uống; khi trùng phùng uống, khi ly biệt cũng uống. Lúc này hãy vì trận chiến cuối cùng của chúng ta mà cạn ly.”

Sau khi uống rượu xong, ánh mặt trời rực rỡ đã tràn khắp.

Tôi vẫn lặng lẽ cầm cây quạt trong tay, mỉm cười, chén rượu tinh xảo trong tay được đặt trở lại trên bàn.

“Đừng quăng đi, cứ giữ lại, sau này chúng ta còn phải uống tiếp.”

Tôi cũng chẳng rõ khi nói ra câu đó tôi là Thượng Quan Tình hay là Lê Sa nữa.

Phóng khoáng, tự tin, không thuộc về tôi mà thuộc về một nữ nhân mang tên Lê Sa. Còn tôi, sẽ vẫn luôn mỉm cười như thế, dùng nụ cười của Thượng Quan Tình, và dáng vẻ của Lê Sa.

Sáu nam nhân trước mắt lần lượt gỡ mặt nạ xuống, quỳ trước mặt tôi, lớn tiếng nói: “Vâng, chưởng môn”.

Tôi nhớ trên đường tới thành Giang Hoa ngày đó, lời kể chuyện của một người thuyết thư: Cô gái đẹp như tiên giáng trần, cài một chiếc trâm hoa lê trên tóc, toàn thân khoác y phục sắc đỏ, tay cầm cây quạt mang hình mặt quỷ ngũ sắc, đàm tiếu chuyện nhân gian, ống tay áo phất lên, hoa lê bay ra khắp nơi, khi vung tay, tãi ra ngàn vàng, nổi danh thiên hạ, thật sự là một kỳ nữ trên thế gian.

Giấc mộng hoa lê đã không còn nữa, lúc này u sầu lo lắng là quá thừa thãi rồi.

Hai tay chống nạnh, tôi lớn tiếng nói: “Các huynh đứng lên hết cho tôi, nói cho các huynh biết, bổn cô nương nhất định phải thắng lần này, khi ca khúc mừng công, phải để tôi hát bài nấm hương, nghe rõ chưa. Đi đi, đi đi, đừng làm lỡ đại sự”.

Một Thượng Quan Tình không tim không phổi, gan nhỏ, thích gây chuyện phiền phức đã quay trở lại.

Trên đỉnh núi Thanh Mông, Triều Lưu cũng vừa đến, theo sau còn có một đám nhân sĩ gọi là võ lâm chính phái.

Tôi cười lạnh.

Tôi sớm đã biết hắn sẽ làm như thế, chắc chắn như thế.

Thiện Thủy cũng có mặt trong đám người đó, đứng ngay bên cạnh hắn.

Còn chúng tôi, tất cả chỉ có bảy người.

“Thượng Quan Tình, giơ tay chịu trói đi!”

“Buông đao xuống!”

Tôi mỉm cười, hỏi Triều Lưu: “Ngươi sợ đến một mình sẽ bị ta giết hay sao mà phải kéo theo cả đám phế vật thế này, dù có đưa bọn chúng đến đi nữa, ngươi cũng sẽ không tránh khỏi sự việc tương tự đâu”.

Triều Lưu mở quạt phe phẩy, cười nói: “Đợi lát nữa động thủ, ngươi sẽ biết chuyện đó có xảy ra không”.

Tôi lắc đầu, nói với đám người đang xì xào bên cạnh: “Im lặng, im lặng, ta gọi các ngươi tới đây, không phải để các ngươi mắng chửi hay vung đao múa kiếm, mà là gọi các ngươi đến để xem trò hay. Mặc Nguyệt, ra tay”.

Mặc Nguyệt được lệnh, lao về phía trước mấy bước, một cước chấn xuống, tiếp đó, một vòng lưới sắt bật lên khỏi mặt đất, ngăn hết đám người gọi là võ lâm chính phái ở bên ngoài.

Tôi phe phẩy chiếc quạt, cười ha hả.

“Ha ha ha ha, Triều Lưu, hiện tại ngươi hãy nhìn đi, ở đây rốt cuộc ai an toàn hơn ai?”

Vòng lưới sắt này đều là do Mặc Nguyệt bố trí, căn bản không cách nào chặt đứt được.

Tiếng mắng chửi xung quanh lại bắt đầu rộ lên, nhưng không hề lọt được vào tai tôi.

Đứng đó mà gào thét liệu có tác dụng gì. Nếu những người này biết suy nghĩ một chút thì đã không đến đây, đất nước của bọn họ nói không chừng cũng sẽ chẳng đến bước đường này.

Quốc gia hưng vong, thất phu hữu trách[1]. Cái đám thất phu này, nước nhà sắp mất đến nơi, còn ở đây chỉ tôi mà mắng chửi “nữ ma đầu”.

[1] Quốc gia hưng vong, thất phu hữu trách: Nước nhà có hưng thịnh hay suy vong, là dân thường cũng phải có trách nhiệm.

Trong vòng vây được làm bằng sắt đen kịt, tôi thậm chí vẫn còn một cơ quan nữa, đó là tôi đã vì đám người Mặc Nguyệt mà thiết kế ra, nhưng từ đầu tới cuối tôi luôn lừa dối họ, cơ quan này tôi làm cũng vì cả Triều Lưu nữa.

Tôi nhìn về phía Triều Lưu, hỏi hắn: “Ngươi có dám tháo mặt nạ của mình xuống không?”.

“Nếu ngươi dám tự mình bước tới, ta sẽ gỡ mặt nạ của mình ra”, Triều Lưu mỉm cười, nói như vậy.

Tôi ngẩng đầu, lớn tiếng đồng ý: “Được”.

Tôi, chính là đang đợi câu nói ấy của hắn.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK