Mục lục
Vợ Nhỏ Yêu Nghiệt Của Âu Thiếu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 111:

Cô nói: “Em thấy Ngài Lý nói có lý ạ, hiện trời nóng quá rồi ạ.”

Âu Minh Triết nói: “Vậy bảo nó về nghỉ ngời đi.”

Chẳng qua là muốn dạy bảo nó một chút, Đinh Cẩn vẫn là cháu ngoại trai của anh. Âu Minh Triết không phải là một người tuyệt tình gì.

Lý Sơn nói: “Vậy tôi xuống tìm cậu nhà.”

Anh ta nhanh chóng xuống lầu nói ý của Âu Minh Triết cho Đinh Cẩn nghe: “Ngài Âu bảo cậu không cần chạy nữa.”

“Không phải hai mươi vòng hay sao? Tôi còn chưa chạy xong đâu.” Đinh Cẩn hờn dỗi nói, nhìn về phía Đàm Tiểu Ân.

Ánh mắt anh ta trở nên lạnh lùng, anh sẽ nhớ kĩ ngày hôm nay.

Lý Sơn nói: “Cậu…”

Không cần thiết phải giận dỗi với người phụ nữ kia nha!

Lý Sơn nhận thấy rằng cho dù Đinh Cẩn có chạy đến gãy chân thì Đàm Tiểu Ân cũng sẽ không chớp mắt một cái nào đâu…

Kết quả Đinh Cẩn không đợi anh nói xong đã tiếp tục chạy.

Đinh Cẩn kiên trì chạy hai mười vòng mới quay về, tố chất cơ thể của cậu khỏe mạnh, có thể kiên trì như thế khiến người khác hơi ngoài ý muốn.

Lý Sơn đứng bên cạnh lại nơm nớp lo sợ anh ta xảy ra chuyện gì thì sẽ không giải thích được với Âu Châu Du.

Phòng khách đầy hơi lạnh, Âu Minh Triết và Đàm Tiểu Ân đã xuống lầu, Đàm Tiểu Ân đang lướt điện thoại, hoàn toàn không để trong lòng chuyện anh ta chạy bộ.

Khi anh bước qua đứng trước mặt Âu Minh Triết: “Con chạy xong rồi.”

Âu Minh Triết ngẩng đầu nhìn Đinh Cẩn: “Khá lắm, xem ra trong thời gian cậu không trông coi con thì con vẫn kiên trì rèn luyện cơ thể.”

Có thể chạy được hai mươi vòng khiến Âu Minh Triết hơi ngoài ý muốn.

Đinh Cẩn nhếch môi nhìn Đàm Tiểu Ân, phát hiện tầm mắt Đàm Tiểu Ân không có ý định nào dời mắt từ điện thoại lên mà nhìn anh cả!

Cô vậy mà không chút nào đau lòng anh hay sao?

Đinh Cẩn giận dữ, anh kiên trì chạy lâu như vậy vì hờn dỗi.

Chỉ là vì khi quay về để xem bộ dáng hối hận của Đàm Tiểu Ân, mà cô lại không thèm nhìn đến.

Bộ dáng không quan tâm của cô khiến anh không chỉ tức giận mà còn hơi đau lòng.

Anh đột nhiên cảm thấy chán nản, người đá cô là anh, nhưng tại sao chứ, sao anh lại có cảm giác thất tình?

Khi Âu Châu Du bước vào phòng, vừa vặn nhìn đến dáng vẻ thảm hại của Đinh Cẩn, liền bước qua: “Cục cưng à, con sao vậy? Sao lại trở thành như vậy?”

Mồ hôi đầy người, quần áo cũng ướt đẫm luôn, nhìn qua khiến người khác đầy lo âu.

Âu Minh Triết cũng không sợ nói: “Lâu rồi không trui rèn nó, vừa nãy bảo nó chạy bộ một lúc.”

Giọng điệu của anh bình thản, Lý Sơn đứng bên cạnh không nhịn được sôi bụng, hai mươi vòng đó, chỗ nào là một lúc chứ?

Đổi là người khác đã sớm choáng váng đến ngất xỉu ấy chứ?

Âu Châu Du cực kì tin tưởng Âu Minh Triết, nếu là anh đang trui rèn Đinh Cẩn, vậy thì không đáng lo gì.

Thấy dáng vẻ Đinh Cẩn người đầy mồ hôi lại có chút ghét bỏ: “Nhanh đi tắm rửa, bẩn chết rồi?”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK