Mục lục
Vợ Nhỏ Yêu Nghiệt Của Âu Thiếu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 380:

Khi anh dừng lại nửa đường, Cô Tiểu Ân kém chút đã thiếp đi rồi, không bao laia lại làm đến khiến cô tỉnh táo lại.

Ba giờ sáng, cô muốn vào phòng tắm, cầu khẩn nửa ngày, anh rốt cục mới chịu bỏ qua cho cô.

cô không tìm được quần áo của mình, tiện tay với chiếc áo sơ mi của anh mặc vào rồi đi phòng tắm, cảm giác chân đứng không vững,bước đi run lẩy bẩy.

Toàn thân Đàm Tiểu Ân đã rấy buồn ngủ, lúc đi vệ sinh lại không thấy buồn ngủ nửa, bèn tắm một cái. Cô vừa đứng dưới vòi sen, vừa xối nước vừa nghĩ: người nào đó mà trên giường, chính là tên ác ma.

Cô không muốn được tặng hoa, cũng không muốn ông xã cầm thú này nữa!

Ai muốn người đó đến lấy đi!

Nếu cứ tiếp tục như vậy, không chừng ngày nào đó cô bị kiệt sức mà chết.

Tắm xong đi ra, Đàm Tiểu Ân nhìn thấy Âu Minh Triết ngồi dựa vào đầu giường, còn chưa ngủ.

Đàm Tiểu Ân nhìn anh như vậy, trong lòng lộp bộp “ông xã…anh còn chưa ngủ à?”

anh không phải là… Còn chưa ăn đủ đấy chứ?

Nhưng mà cô đã chống đỡ không nổi nữa rồi!

“Chờ em.” Ánh mắt của Âu Minh Triết như ánh trăng bàng bạc, biểu tình trên mặt thoạt nhìn có một loại cảm giác thanh tâm quả dục, cùng mới người vừa ở trên giường hành hạ cô, hình như là hai người khác nhau.

Nhưng mà, nghĩ đến vừa rồi Đàm Tiểu Ân lại vô cùng e dè, cô hiện tại chỉ muốn ngủ một giấc thật ngon, “Nếu không em ra ghế sa lon ngủ đi?”

Ngủ ghế sa lon?

Âu Minh Triết nhìn cô, cơ hồ là giọng ra lệnh: “Ngoan, ra đây!.”

Thanh âm của anh giống như là có ma lực, lại cộng thêm gương mặt đó, quả thật làm cho người ta không có chút sức đề kháng nào.

Đàm Tiểu Ân khóc không ra nước mắt, bò lên giường, cầu khẩn nói: “em thật sự rất buồn ngủ. Sắp bốn giờ rồi.”

Âu Minh Triết nhìn bộ dáng tội nghiệp của cô, giúp cô đắp kín chăn, ôm cô vào lòng, hôn nhẹ lên trán cô, dịu dàng nói “Ngủ đi.”

Đàm Tiểu Ân thấp thỏm bất an nằm một hồi, thấy anh thật không có hành động gì khác, mới trộm nhìn anh một cái. Phát hiện Âu Minh Triết rất an tĩnh nhìn cô.

Một khắc kia bốn mắt nhìn nhau, cô cảm giác lòng của mình giống như bị điện dật khi đối mặt với người đàn ông này, cô chỉ hận không thể đem trái tim của mình móc ra, trao cho anh!

“Không ngủ được à?” Âu Minh Triết trầm giọng hỏi.

Đàm Tiểu Ân sợ anh nói những lời này là có thâm ý khác, sợ đến nhắm chặt mắt lại, “em lập tức ngủ ngay.”

Âu Minh Triết nhìn gò má của cô, dương khóe miệng lên.

Anh đáng sợ như vậy sao?

Giơ tay lên, tắt đèn,dựa đầu lại gần, sát vào đầu của cô, nhắm hai mắt lại.

Anh cũng biết mìn h tối nay có chút buông thả, biết cô khẳng định mệt lả, nhưng mà coi là như thế, vẫn mong có cô ở trong ngực, để cho cô ngủ trong lòng anh.

Không biết từ lúc nào, anh hình như đã hình thành thói quen, có cô ở bên cạnh mới có thể ngủ ngon.

Buổi sáng Âu Minh Triết tỉnh dậy sớm, lúc tỉnh lại, Đàm Tiểu Ân còn đang ngủ, tay nhỏ ôm chặt hông của anh, vô cùng an tâm nằm ở trong ngực anh, hoàn toàn không có bất kì kiêng kỵ nào như tối hôm qua.

Anh nhớ tới tối hôm qua, lại cảm thấy ngọt ngào sâu thêm mấy phần.

Cúi đầu xuống hôn nhẹ lên trán cô một cái, không đánh thức cô, tự mình thức dậy mặc quần áo.

Trước khi ra cửa,anh còn giúp cô cài lại đồng hồ báo thức, dặn dò dì Ngô đừng đi làm ồn cô.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK