Mục lục
Vợ Nhỏ Yêu Nghiệt Của Âu Thiếu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 160:

Ngày thứ hai, Đàm Tiểu Ân siêu thị, mua một ít đồ cần dùng.

Buổi tối, tắm xong, Đàm Tiểu Ân nằm ở trên giường, nghĩ đến ngày mai sẽ phải đi nhập học, còn có chút kích động.

Cô ôm lấy gối, nhìn Âu Minh Triết, hỏi: “chú, chú còn chưa ngủ sao?”

Lúc ở Nhà họ Âu, cô đều là ở phòng của anh, cho nên hai người không cách nào tránh khỏi chỉ có thể nằm ở trên một cái giường.

Âu Minh Triết nói: “em ngủ trước.”

Âu Minh Triết không nhìn Đàm Tiểu Ân, mắt vẫn xem quyển sách.

Anh sợ tối nay lại phải mất ngủ.

Đàm Tiểu Ân lại đột nhiên tiến tới, ôm lấy anh.

Âu Minh Triết: “…”

Anh nhìn Đàm Tiểu Ân, nghiêm túc hỏi: “em ngày mai không phải dậy sớm sao?”

“Tựu trường sau liền phải vào học quân sự, khả năng rất lâu đều không được gặp chú, tôi không nỡ xa chú.”

Khoảng thời gian này cùng ở bên cạnh Âu Minh Triết, phảng phất như một giấc mơ.

Mặc dù biết còn có thể gặp lại, nhưng Đàm Tiểu Ân vẫn có chút không nỡ bỏ.

Âu Minh Triết vốn là không suy nghĩ nhiều như vậy, dù sao cô cũng không phải đi ngoại tỉnh học đại học, nơi này cách trường học của bọn họ cũng không xa. Nhưng mà, cô vừa nói như thế, thật khiến anh nhớ tới tới, một khi tựu trường, liền không thể giống như vậy mỗi ngày nhìn thấy cô.

Âu Minh Triết nói: “Có chuyện gì thì gọi điện thoại cho anh.”

“Được.” Đàm Tiểu Ân ôm lấy anh, một bên cùng anh nói chuyện, không bao lâu, liền ngủ mất rồi.

Âu Minh Triết nhìn cô, đưa tay, đem chăn đắp lên, sau đó, ôm cô.

Bình thường coi như ngủ một giường, anh cũng sẽ cách xa cô, hôm nay lại không nhịn được.

“Em trai” của Anh gần đây càng ngày càng không nghe lời, buổi tối cơ hồ không ngủ ngon, nhất là nửa đêm, đều không chịu đựng nổi.

Nhưng mà, như vậy ôm lấy Đàm Tiểu Ân, ngửi mùi trên người cô, lại cảm giác rất an bình.

Buổi sáng, lúc Đàm Tiểu Ân rời giường, hiếm thấy Âu Minh Triết còn đang ngủ.

Rèm cửa sổ kéo rất nghiêm, căn phòng rất tối, cô len lén mở một chiếc đèn, nhìn Âu Minh Triết.

Âu Minh Triết thói quen dậy sớm, cho nên cơ hồ mỗi ngày đều so với cô thức dậy sớm hơn, có thể nhìn thấy anh ngủ, không phải là chuyện dễ dàng.

Anh lúc ngủ, thoạt nhìn không có bén nhọn như vậy, ngũ quan cũng ôn hòa đi rất nhiều, càng là đẹp trai chết người.

Đàm Tiểu Ân nhớ tới mình chờ chút phải đi, muốn gọi tỉnh Âu Minh Triết, nói với anh một tiếng, lại cảm thấy như vậy không tốt lắm, dứt khoát cúi đầu xuống, ở trên mặt anh hôn một cái, nhỏ giọng nói: “chú ơi, em đi học đây.”

Âu Minh Triết nghe thấy được, nhắm mắt lại xoa xoa đầu của cô, “Ừm.”

Cũng không biết rốt cuộc Âu Minh Triết đã tỉnh chưa, cô xấu hổ mà chạy ra khỏi cửa.

Hành lý cô đã chuẩn bị xong, giờ phút này, Lý Sơn cũng đã thức dậy rồi, đang chờ ở cửa.

Anh ta nhìn Đàm Tiểu Ân, “Ngài Âu đâu rồi?”

“Chú ấy còn đang ngủ.”

Lý Sơn có chút ngoài ý muốn, hiếm thấy Âu Minh Triết thức dậy muộn như vậy. Anh ta cũng biết, Âu Minh Triết gần đây ngủ không ngon giấc, liền không có vào trong quấy rầy.

Nói với Đàm Tiểu Ân: “Trước ăn điểm tâm đi, sau đó tôi đưa cô đến trường học.”

“Được.”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK