Mục lục
Vợ Nhỏ Yêu Nghiệt Của Âu Thiếu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 192:

Chẳng qua là, nhiều chỗ ngồi như vậy, cậu ta ngồi đâu không ngồi, hết lần này tới lần khác,lại ngồi ở bên cạnh Đàm Tiểu Ân đang ngồi.

Đàm Tiểu Ân: “…”

Cô hận không thể tìm một chỗ trốn đi —— vị huynh đệ này, cậu coi như muốn tìm chết, cũng đừng kéo tôi theo chứ!

Âu Minh Triết nhìn Tả Dục một cái.

Bà Âu cùng anh giới thiệu: “Đây là bạn học của Cẩn, là cháu đích tôn nhà chú Tả.”

Nhà họ Tả cũng là nhà có mặt mũi, Âu Minh Triết dĩ nhiên nghe qua tên của ông nội Tả Dục, cũng đã gặp.

Âu Minh Triết nhìn Tả Dục một cái, cái tên này dáng dấp có mấy phần giống ba cậu ta.

“Tả Dục!” Âu Minh Triết ý vị thâm trường lặp lại một cái tên của cậu ta.

Tả Dục hướng về phía Âu Minh Triết cười một tiếng, hoàn toàn không biết Âu Minh Triết những lời này là có ý gì, còn tưởng rằng Âu Minh Triết chào hỏi mình.

Người giúp việc bưng nước qua tới, để trước mặt Tả Dục, Tả Dục lên tiếng, “Cảm ơn.”

Cậu ta bưng lên, uống một hớp, ánh mắt rơi vào trên người Đàm Tiểu Ân.

Cậu ta nhìn Đàm Tiểu Ân, lộ ra vẻ mặt si mê: “thật không nghĩ tới, cậu lại là em họ Đinh Cẩn a!”

Lần trước ăn cơm, cậu ta luôn muốn hẹn Đàm Tiểu Ân, nhưng sợ hù dọa cô, lại sợ quá gấp chọc giận cô, làm cô không vui.

Bây giờ nghe nói cô là em họ Đinh Cẩn, Tả Dục cảm giác mình phảng phất có hy vọng.

Cậu ta cùng Đinh Cẩn quan hệ tốt như vậy, ông nội lại cùng người nhà họ Âu quen biết, nếu là cùng người nhà họ Âu nói một chút, bọn họ nhất định nguyện tác hợp cậu ta cùng Đàm Tiểu Ân.

“Em họ?” Đàm Tiểu Ân không biết thằng nhóc này đang nói gì, căn bản nghe không hiểu.

Cậu ta là từ nơi nào phán đoán, mình là em họ Đinh Cẩn?

Âu Minh Triết nhìn Đàm Tiểu Ân một cái, thấy cô nói chuyện với Tả Dục, có vẻ như quen biết, hỏi: “hai người quen nhau sao?”

Đàm Tiểu Ân chính muốn giải thích mình cùng Tả Dục không quen, Tả Dục đã giành trước một bước trả lời: “Vâng, lúc ở trường học từng gặp.”

Cậu ta lúc nói chuyện, ánh mắt vẫn không có từ trên người Đàm Tiểu Ân rời đi, sự mến mộ với Đàm Tiểu Ân, một chút cũng không che giấu.

Âu Minh Triết chỉ nhìn một cái, liền biết, tiểu tử này đang có ý đồ với Đàm Tiểu Ân.

Thật là làm phản!

Bà Âu nghe xong, cười một tiếng, “Hình như là, mấy đứa đều học cùng một trường.”

“Không chỉ học cùng trường, còn là bạn học ạ. Thật là hữu duyên! Đúng không?” Cậu ta nhìn Đàm Tiểu Ân, nhíu mày.

Đàm Tiểu Ân không dám cùng cậu ta đối mặt, chẳng qua là dùng ánh mắt len lén nhìn Âu Minh Triết một cái, phát hiện anh đã sa sầm mặt mày, mặt trở nên đen kịt.

Âu Minh Triết mặc dù không có mở miệng nói, nhưng Đàm Tiểu Ân vẫn là cảm thấy anh đang bất mãn.

Tả Dục này quả thật là kẻ gây họa a!

Vì không muốn anh hiểu lầm, Đàm Tiểu Ân cũng không giữ mặt mũi cho Tả Dục, trực tiếp cắt ngang, “Ai cùng cậu có duyên phận?”

“…” Tả Dục nhìn Đàm Tiểu Ân bộ dáng này, cười một tiếng, cảm giác Đàm Tiểu Ân lạnh Băng Băng , cũng đẹp mắt cực kỳ.

Đinh Cẩn theo phòng vệ sinh đi ra, không có thấy Tả Dục, phỏng chừng cậu ta là xuống uống nước rồi, cũng đi theo từ trên lầu đi xuống.

Vừa vặn nhìn thấy Tả Dục cùng Đàm Tiểu Ân ngồi ở trên cùng một cái ghế sa lon.

Đây không phải là trọng điểm, trọng điểm là, Âu Minh Triết liền ngồi ở bên cạnh!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK