Mục lục
Cá Cược Tình Yêu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Buổi sáng tinh mơ, những tia nắng chiếu qua bức rèm cửa sổ màu trắng đắt tiền, được chính chủ nhân của nó đặt may thiết kế riêng.

Trên chiếc giường kingsize màu trắng, hai thân thể để trần đang ôm nhau chìm trong giấc ngủ.

Âu Thành Triệu tay đặt ngang hông, ôm sát Lạc Ân Nghiên vào người mình, khuôn mặt của cậu vùi vào cổ cô, đang nhắm mắt ngủ một cách yên tĩnh. Ngôn Tình Xuyên Không

Reng reng.

Tiếng chuông điện thoại vang lên, Lạc Ân Nghiên mơ màng tỉnh giấc, với lấy chiếc điện thoại đặt trên đầu giường nhấn nghe máy.

"Alo ạ.."

" Ân Nghiên sao? Thành Triệu đâu rồi con? Hôm qua hai đứa không về nhà sao? Hai đứa hiện giờ đang ở đâu thế? Nhanh về đi nhé! bác và cha mẹ con hôm nay cùng đi du lịch. Nên hai đứa ở nhà tự lo nhé! Bác nói thế thôi! để hai đứa về nhà không thấy mọi người thì khỏi lo lắng á mà. Thôi nhé! bác cúp đây."

Lạc Ân Nghiên híp mắt mơ màng không hiểu sự tình, tay cầm chiếc điện thoại nhìn chằm chằm. Bộ não cô bắt đầu hoạt động lại, những chuyện ngày hôm qua như dòng điện chạy ngang qua đầu cô. Lạc Ân Nghiên dần dần nhớ lại.

Hôm qua cô cùng Âu Thành Triệu đi uống rượu giải sầu. Lạc Ân Nghiên chỉ nhớ trong quán rượu cô uống rất nhiều, đầu cô lúc đó xoay như chong chóng, nhìn mọi thứ đều mơ hô nhoè đi. Sau đó thì không nhớ gì nữa.

Bỗng nhiên, đang trong cơn buồn ngủ Lạc Ân Nghiên bất ngờ mở trừng mắt, ngồi thẳng dậy. Lúc này cô nhìn xung quanh căn phong xa hoa lại có chút xa lạ này.

Cô bỗng nhăn mặt vì cảm giác đau đớn dưới hạ thân truyền đến. Lạc Ân Nghiên suy nghĩ rồi từ từ quay đầu qua, hai đôi mắt trợn lên như muốn nứt ra. Thấy một khuôn mặt điển trai, thân thể Âu Thành Triệu không mặc gì nằm cạnh cô, tay cậu để trên eo cô siết nhẹ. Lạc Ân Nghiên lắp bắp, tay đặt trên vai lay cậu dậy.

"Âu....Âu Thành Triệu, dậy....dậy đi."

Thấy cậu không dậy, Lạc Ân Nghiên mạnh tay tát vào mặt cậu, khiến cho Âu Thành Triệu đang ngủ say cũng phải bất ngờ tỉnh dậy. Thấy cô đã tỉnh, khuôn mặt lúc này của cậu tự dưng lại uỷ khuất đáng thương.

"Chị.....chị Ân Nghiên".

"????" Nhìn khuôn mặt như sắp khóc của Âu Thành Triệu, cô đặt ra hàng nghìn dấu chấm hỏi trên đầu.

"Chuyện này là như thế nào? Tại sao chúng ta lại...lại ngủ với nhau? Có phải......đã làm bước cuối cùng luôn rồi không?."

Nghe cô hỏi mình, hai ngón tay Âu Thành Triệu bấu vào nhau bộ dáng như sợ sệt, gật đầu. Cậu nhìn vào mắt cô, lướt xuống môi cô rồi cả những vết hôn chi chít trên cổ, cảm thấy bên trong hơi rụch rịch. Âu Thành Triệu nhẹ giọng giải thích.

"Hôm qua chị uống rượu, sau đó say không đứng được nên em đỡ chị về. Lúc về nhà chị thấy hai bác đều đã đi ngủ và khoá cửa. Em không biết làm sao nên đành đưa chị về nhà riêng của em."

Đang nói giữa chừng Âu Thành Triệu ngước lên thì thấy Lạc Ân Nghiên đang nhìn mình chằm chằm, cậu nhanh chóng nói tiếp.

"Tới đây em đưa chị lên phòng. Sau đó.....tự dưng chị lại lao vào em, đòi ngủ với em, còn.....cởi quần áo em ra nữa. Lúc đó em cũng say nên không có sức để chống lại nên em mặc kệ. Giờ tỉnh dậy lại thấy như thế này....."

(Diễn viên Hollywood đây rồi 😀)

Lạc Ân Nghiên nghe xong thì tay vỗ lên trán mình.

"Vậy là thật sự xảy ra quan hệ rồi sao? Sao tôi chả nhớ gì vậy? Thật là đau đầu!"

Lúc này, Lạc Ân Nghiên sực nhớ ra cái gì đó. Cô lật chiếc chăn lên, bên dưới có một chiếc khăn màu trắng, trên đó còn có một vết màu đỏ chót, là máu chứng minh cho sự trinh tiết của người con gái.

Vậy là mất thật rồi! lần đầu tiên của con gái thật sự đã bị cướp mất bởi người con trai trẻ tuổi này rồi. Làm sao bây giờ?.

Âu Thành Triệu nhìn vết máu trên chiếc khăn rồi lại nhìn lên khuôn mặt đang thẩn thờ của cô, cậu nhếch lên một nụ cười đểu rồi dấu đi. Khuôn mặt đáng thương lại hiện ra.

"Chị không sao chứ?."

Lạc Ân Nghiên khuôn mặt không cảm xúc, đôi môi mấp máy trả lời.

"Tôi không sao! chuyện hôm qua.......coi như không có gì xảy ra nhé. Do hai chúng ta đều say nên không ai tự chủ được hành động của mình. Cậu cứ coi như chưa có chuyện gì xảy ra đi."

Nghe cô nói vậy, đôi tay to lớn dấu trong chiếc chăn của Âu Thành Triệu bất ngờ nắm chặt, đến nổi hiện lên gân xanh, hàm răng nghiến chặt. Âu Thành Triệu kiềm nén cảm xúc tức giận của mình, nghĩ thầm trong đầu 'muốn bỏ qua, muốn không nhớ đến nữa sao? NẰM MƠ!'.

"Chị phải chịu trách nhiệm với em! lần đầu của em đã cho chị rồi! Chơi sướng xong rồi bỏ sao, chị muốn chốn?."

Lạc Ân Nghiên mệt mỏi trả lời: "Chẳng phải lần đầu của tôi cũng cho cậu sao? Hai ta đều huề nhau còn gì."

Âu Thành Triệu bất ngờ hét lên:" Em không cần biết! Chị phải chịu trách nhiệm với em! Nếu chị vẫn chối bỏ em như vậy! Em sẽ nói chuyện này với bác gái."

Nghe cậu nói muốn cùng mẹ cô nói chuyện này, Lạc Ân Nghiên quay sang nhăn mặt nhìn cậu.

"Cậu?......"

"Em cho chị một phút để suy nghĩ, nếu chị không nhanh trả lời....Em sẽ nói chuyện này cho bác gái, một phút cho chị bắt đầu."

Đầu cô đau như búa bổ, không hiểu tại sao hôm nay Âu Thành Triệu lại trẻ con như vậy? nhất quyết đòi cô chịu trách nhiệm, không phải bình thường cậu rất lạnh lùng điềm tĩnh sao?. Cô vừa chia tay Phong Lãnh Thiên xong, mấy tiếng sau đã cùng người khác ngủ chung, đã vậy còn là một cậu nhóc nhỏ hơn mình ba tuổi. Lạc Ân Nghiên không biết mình nên làm gì cho phải, chấp nhận thì cảm thấy ngại về tuổi tác, từ chối thì mẹ cô sẽ biết chuyện này. Nếu mẹ cô biết sẽ băm cô ra làm trăm mảnh mất.

Giọng nói lạnh lùng bất ngờ vang lên trong không khí yên tĩnh.

"Chị còn mười giây suy nghĩ. Mười......chín......tám......bảy......sáu.......năm......bốn......ba......."

"Được rồi!" Lạc Ân Nghiên nhìn cậu lên tiếng.

"Cậu muốn tôi chịu như thế nào?"

Nghe được câu trả lời của cô Âu Thành Triệu thoả mãn, nở một nụ cười tươi rói rồi nói.

"Em muốn trở thành bạn trai của chị!."

"Chuyện này.........cậu cũng biết tôi vừa chia tay mà!."

"Em biết! nhưng em không quan tâm. Em chỉ muốn trở thành bạn trai chị!."

Lạc Ân Nghiên khuôn mặt khó xử, thật không biết phải làm gì. Đường đường là một người lớn hơn cậu, là một người dày dặn suy nghĩ hơn cậu, là một người trên thương trường luôn phản bác các ý kiến một cách nhanh nhẹ. Giờ đây, trước mặt cậu lại chẳng biết sử lý tình huống này như thế nào.

Âu Thành Triêu liên tục hối thúc cô, cậu lấy chuyện ngày hôm nay ra uy hiếp cô.

"Chị có đồng ý không? Nếu chị không trả lời nhanh chóng em sẽ gọi điện cho bác gái. Một khi em đã nói ra, thì có khi hai ta còn phải đính hôn hoặc cưới nhau đấy."

"Được rồi! tôi đồng ý! với một điều kiện."

"Điều kiện gì?."

"Tôi không muốn cha mẹ hai bên biết chuyện bạn trai, bạn gái này!."

Âu Thành Triệu khuôn mặt trầm ngâm.

"Được!."

"Vậy coi như giao dịch thành công. Giờ tôi đi về."

Lạc Ân Nghiên lấy chăn quấn cơ thể mình lại, chống hai chân xuống đất rồi đứng dậy, nhưng chưa đi được nữa bước cô đã khuỵ chân xuống.

Thật đau! không thể nào đi nỗi trong tình trạng này được. Biệt thự của Âu Thành Triệu chắc chắn là rất xa Lạc Gia, nếu lết thân thể mệt mỏi này về, cô sợ rằng mình sẽ ngất giữa đường mất. Âu Thành Triệu thấy cô té thì đi lại đỡ cô dậy, lúc này cậu vẫn để cơ thể trần, những thứ không nên thấy đều bại lộ trước mắt cô.

Lạc Ân Nghiên thấy cậu đứng trước mặt, tay đỡ cô dậy thì ngẩng đầu lên. Đập vào mắt cô là cái thứ to dài kia, chính là cái thứ hành cô thành cái bộ dạng này. Lạc Ân Nghiên lấy tay che mắt mình lại, gắt lên.

"Tại sao cậu không mặc đồ vào?."

"Cần gì mặc, chị cũng không cần che mắt ngại ngùng như vậy."

"Cái gì nên thấy cũng đã thấy hết rồi. Chẳng phải hôm qua nó còn làm chị sảng sao? Giờ lại chối bỏ à?"

* sảng = sướng.

Lạc Ân Nghiên im lặng không trả lời, nếu cô trả lời chắc cậu sẽ còn nói những câu xấu hổ hơn như thế.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK