Mục lục
Đẳng Cấp Ở Rể - Lâm Tử Minh
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

CHƯƠNG 15: CÚT ĐI

“Đương nhiên là thật, ông nội còn có thể lừa cháu ư ?” Sở Quốc Đống cười sảng khoái nói, “Nói đi, cháucó nguyện vọng gì nào ?”

Trương Diệu Đông hi hi cười hai tiếng, nhìn về phía Sở Phi, đột nhiên quỳ xuống, la lớn: “Ông nội, cháu chỉ có một nguyện vọng, chính là hy vọng ông nội có thể đem Sở Phi gả cho cháu !”

Âm thanh của hắn truyền khắp phòng, tiếng vang vọng lại, tất cả mọi người cảm nhận được khát vọng bên tronghắn.

Khuôn mặt xinh đẹp của Sở Phi lập tức liền đỏ bừng, lời nói này của Trương Diệu Đông làm cho cô luống cuống tay chân, không biết phải làm sao. Nói thật, Trương Diệu Đông theo đuổi cô nhiều năm, cho tới bây giờ cô đều không có tình cảm với Trương Diệu Đông, nhiều lắm cũng chỉ có thể không có ác cảm mà thôi. Nhưng sau khi từ chỗ Lâm Viễn Dương cứu được Sở Thiên về, Trương Diệu Đông biểu hiện nỗ lực, làm cho cô cảm động, đồng thời tâm cũng có một chút rung động, là một nữ nhân ai cũng đều thích đàn ông mạnh mẽ, Trương Diệu Đông là một người mạnh mẽ, cho cô cảm giác an toàn trước nay chưa từng có.

Ngược lại, Lâm Tử Minhthì quá thua kém, thậm chí đối lập thiện cảm.

Sắc mặt của Lâm Tử Minh trong nháy mắt trở nên u ám, Trương Diệu Đông này quả thựckhinh người quá đáng! Trước mặt hắn mà lại dám nói ra những lời như vậy, rõ ràng không có đem hắn để vào mắt!

Lập tức tất cả mọi người nhìn sang hắn, với ánh mắt tràn ngập § chế giễu và hả hê, dường như đang nhìn một thằng hề vậy.

Đúng vậy, hắn hiện tại, chính là một thằng hề.

Hắn nắm chặt nắm đấm, mắt như muốn rạn nút, trong ngực chứa đầy sự tức giận.

Sở Quốc Đống ÿ nghĩ sâu sắcnói: “Diệu Đông à, Sở Phi đã lập gia đình rồi, cháu không có ý kiến sao?”

Hắn nói chính là không để tâm, nhưngcũng không phải là không đúng.

“Đương nhiên là không ngại!” Trương Diệu Đông chân thành nói: “Ông nội, thật không dám giấu diếm, cháu đối với Sở Phi một lòng chung tình, tình sâu đậm, và chắc chắc rằng Sở Phi là niềm hạnh phúc của cháu ! Cho nên cháu lúc này cả gan thỉnh cầu ông nội, đem Sở Phi gả cho cháu !”

Liễu Tố Hồng ở dưới bàn tràn đầy phấn khích, bà đối với Trương Diệu Đông rất hài lòng, đẹp trai, gia đình giàu có, đối với bà lại kính trọng, quả thực là người con rễ hoàn mỹ.

Có vài phụ nữ của Sở gia, đều ghen tj nhìn Sở Phi, hận không thể chính mình gả cho Trương Diệu Đông.

Sở Quốc Đống khuôn mặt tràn đầy hạnh phúc, trong lòng tràn đầy niềm vui, tập đoàn Hoằng Dương tuy rằng không phải là một công ty lớn, nhưng cũng có hàng chục triệu sản nghiệp, khi Sở gia huy hoàng nhất, cũng không tốt so với tập đoàn Hoằng Dương, nếu Sở Phi thật sự gả cho Trương Diệu Đông, đối với Sở gia mà nói quả thực là một khoản lợi nhuận !

: Ông trực tiếp phớt lờ đứa cháu rễ Lâm Tử Minh, trong mắt Sở Quốc Đống, Lâm Tử Minh không phải là người, mà chính là một con chó biết nói mà thôi.

Sở Quốc Đống cười tủm tỉm nói với Sở Phi : ” Cháu ngoan, cháu đồng ý Trương Diệu Đông chứ 2”

TH Lái ” Sở Phi đầu óc rối loạn, nhất thời không biết nên nói cái gì cho tốt.

Trương Diệu Đông quỳ một gối xuống trước mặt cô, lấy ra một hộp nhẫn tinh xảo, mở ra, là một chiếc nhẫn kim cương sáng chói loá, trông có vẻ như rất giá trị.

” Phi Phi, kể từ lần đầu tiên gặp em, anh đã yêu em ! Trước kia anh không có dũng khí nói ra những lời này, trơ mắt nhìn emôm ấp người khác, là hối tiếc của cả đời anh!” Trương Diệu Đông chân thành nhìn Sở Phi, ” Bây giờ anh mới hiểu được , hạnh phúc chính là chiến đấu cho chính bản thản mình, Sở Phi anh yêu em, yêu em bằng cả trái tim! Anh thề sẽ làm emlà người phụ nữ hạnh phúc nhất trên thế giới, gả cho anh, được không 2”

Nói xong, hắn đưa nhẫn kim cương ra, đeo nó vào cho Phi Phi.

Lâm Tử Minh tức giận đến nỗi phổi hắn như sắp nỗ tung , hắn làm sao còn có thể chịu đựng thêm được nữa, lập tức tiến lên giữ chặt Sở Phi, một cước đem Trương Diệu Đông đá một phát, “Trương Diệu Đông tao đã nhẫn nhịn mày đủ lắm rồi ! Sở Phi là vợ của tao, mày dựa vào cái gì mà đòi cầu hôn em áy?Pm : Trương Diệu Đông bị đá, hắn một chút cũng không hề tức giận, ngược lại tỏ thái độ vui vẻ, nở ra một nụ cười đầy âm mưu, hắn chính là cố ý làm cho Lâm Tử Minh đánh hắn, khiến cho Sở Phi càng chán ghét khi thấy Lâm Tử Minh thất lễ với hắn .

Quả nhiên, Sở Phi nhìn Lâm Tử Minh động thủ đánh người, cô lập tức liền nổi nóng, hướng Lâm Tử Minh mắng to: ” Lâm Tử Minh, anh là người thật không biết xấu hồ ! I”

Sau đó cô đi qua Trương Diệu Đông dìu hắn đứng lên, ” Anh không sao chứ?”

Kỳ thật Lâm tử Minh một cước đá hắn không đến nỗi nghiêm trọng, hắn cố ý làm bộ dạng tổn thương nghiêm trọng, ” Phi Phi, anh không sao…… Khụ khụ khụ…… Em cũng đừng mắng Lâm Tử Minh, là anh nóng vội……. KElliilkHU…

Chính là anh thật sự quá thích em, không có em, cuộc sống của anh liền trở nên vô nghĩa. “

Trương Diệu Đông thực sự diễn rất giỏi, làm cho người ta không thấy được sự tình bên trong nhưng cũng rất cảm thông với hắn, đối với Lâm Tử Minh càng thêm ác cảm.

Sở Quốc Đống lập tức liền phát hỏa, ông vỗ mạnh vào bàn, mắng to: ” Thật buồn cười! Lâm Tử Minh nhà người đúng là phế vật không có giá trị, ai cho ngươi có lá gan đánh thiếu gia của tập đoàn Hoằng Dương !Ngươi cũng không xứng đi đánh giày cho người ta !Người đâu, đến giữ Lâm Tử Minh lại cho ta!”

Sau khi nghe được lệnh từ Sở Quốc Đống, một số thanh niên 1 của Sở gia lập tức hành động, đem Lâm Tử Minh chê phục, đè xuống đất, vô cùng bạo lực, nhân cơ hội còn đạp Lâm Tử Minh mấy đá.

Trương Diệu Đông thấy một màn như vậy, trên mặt hắn rốt cuộc không thể che dấu được sự cười cọt, đắc chí nhìn Lâm Tử Minh, ánh mắt như đang nói: phế vật, ngươi như vậy còn muốn đấu với ta ư 2 Khi Sở Phi nhìn qua hắn, hắn lập tức trở về với bộ dạng bị tổn thương, hết sức hèn hạ.

” Phi Phi, gả cho anh được không 2 Anh đối với em là thật lòng !” Trương Diệu Đông muốn nắm tay Sở Phi nhưng bị Sở Phi hoảng sợ né tránh.

Sở Phi lúc này tâm tư rối loạn, đầu óc lộn xộn, không biết nên quyết định như thế nào mới tốt.

Liễu Tố Hồng đi tới đầy cô, khẽ mắng: “Nha đầu ngốc, sao con ngốc như vậy, mau đồng ý người ta đi ! Người đàn ông tốt như Diệu Đông không còn nhiều nữa đâu, hay con thật sự muốn cùng Lâm Tử Minh sống với nhau cả đời 2 I”

Sở Phi ngắng đầu lên, nhìn sang Trương Diệu Đông, lại nhìn sang Lâm Tử Minh, cô phát hiện, Trương Diệu Đông so với phương diện đều tốt hơn Lâm Tử Minh.

Lâm Tử Minh thấy cô thật sự muốn đồng ý, hắn vội vàng la lớn: ” Phi Phi ! Em không cần đồng ý hắn! Hắn là kẻ lừa đảo!

Hắn không phải thật lòng yêu em, hắn chính là muốn sàm sỡ cơ thể của em! Ngày đó chính tai anh nghe được hắn cùng người khác nói, hắn chính là muốn lừa em đem lên giường chà ï đạp mà thôi, hăn đã có vị hôn thê rôi !”

Trương Diệu Đông nghe nói như thế, hắn nhất thời luống cuống, kích động mắng to, ” Nói láo ! Ta đối với Sở Phi thực sự một lòng có trời đất chứng giám, phế vật như ngươi không đem lại hạnh phúc cho Sở Phi, liền cút đi cho ta !”

Sở Quốc Đống đi tới, lạnh lùng nhìn Lâm Tử Minh liếc mắt một cái, nói: “Đem hắn ném ra ngoài.”

Lâm Tử Minh liều mạng giãy dụa, nói to, “Các ngươi buông ta ra ! Ta có lời muốn nói, ta có lời muốn nói!”

“Buông hắn ra, ngươi còn lời gì muốn nói?”

Tất cả mọi người lạnh lùng nhìn hắn, kể cả Sở Phi nhìn hắn không có một chút lưu luyến như trước kia.

Lâm Tử Minh hít sâu một hơi, nói: “em vẫn cảm thấy anh là phế vật, vô dụng, anh đều không có nói cho em sự thật. Hiện tại, anh nói cho em, thật ra hôm trước Lâm Viễn Dương là nễ mặt mũi của anh, mới bằng lòng thả Sở Thiên, Trương Diệu Đông không một chút quan hệ nào cả.”

Lời này của hắn nói xong, nhất thời khiến cho Trương Diệu Đông cười to, “Ha ha ha ha, thật sự làm ta cười chết Lâm Tử Minh à Lâm Tử Minh, mày như thế này có mặt mũi sao ?

Không biết xấu hỗ nói ra những lời này?”

Sở Hoa Hùng cùng Liễu Tố Hồng cũng nở nụ cười chế giễu Lâm Tử Minh.

Sở Phi không cười, cô đối với Lâm Tử Minh đã quá thất vọng đến cực điểm rồi, vốn nàng còn muốn cho Lâm Tử Minh một chút mặt mũi, cự tuyệt Trương Diệu Đông cầu hôn, hiện tại xem ra, hoàn toàn không có cần thiết !

“Cái gì tình huống vậy ? Cái gì tình huốngvậy ?”

Những người khác đều tò mò hỏi thăm, Trương Diệu Đông thêm mắm thêm muối đem chuyện hôm trước nói một lần, xong rồi hắn châm biếmnói: “Ta nói Lâm Tử Minh ngươi đừng có mà dựng chuyện ? Lâm Viễn Dương là ai chỉ sợ ngươi cũng không biết? Ta nói cho ngươi, hắn chính là thiếu gia của Lâm gia, mà Lâm gia, là gia tộc có quyền lực nhất ở thành phố Hoa, sản nghiệp hơn chục tỷ, sẽ cho phế vật ở rễ nhưngươi có mặt mũi?

Ngươi đây là đang đem tất cả mọi người trở thành ngu ngốc sao?”

Sở Phi nói: ” Lâm Tử Minh,anh đi đi, tôi không gặp mặt anh nửa.

Lâm Tử Minh sốt ruột nói : ” Phi Phi, em phải tin anh, những lời anh nói đều là sự thật, Lâm Viễn Dương thực sự phải nễ mặt mũi của anh, mới bằng lòng thả Sở Thiên ra. Hơn nữa anh đã thông báo cho Lâm Viễn Dương, chờ một chút hắn sẽ cùng gia chủ củaLâm gia Lâm Sơn Hà tự mình tới đây, đưa quà mừng thọ cho ông nội, anh nói sẽ cho em thể diện, quyết không gạt em”

Lời nói của Lâm Tử Minh, cũng không có khiến cho Sở Phi một chút cảm động, ngược lại nhìn hắn bằng ánh mắt càng lạnh lùng, thậm chí hiện ra một chút cảm thông, nàng vốn cho rằng Lâm Tử Minh điên rồi, chỉ có kẻ điên mới có thể nói ra những lời như vậy.

Trương Diệu Đông cười đến xiên vẹo, hắn chưa từng gặp qua người có trí tuệ kém như Lâm Tử Minh, ngay cả Lâm Sơn Hà cũng có thể nói ra, ” Lâm Tử Minh, ta xem như ngươi ảo tưởng đi ? Nghĩ đến chính mình là họ Lâm, liền cùng Lâm gia có quan hệ với nhau ? Đem Lâm Sơn Hà ra để nói, ha ha. Ngươi chẳng lẽ không biết có hơn năm mươi nghìn người họ Lâm ở thành phố Hoa sao 2?”

Lâm Tử Minh giãy dụa mở trói , đi đến trước mặt Sở Phi, nhìn Sở Phi thắm thiết, ” Phi Phi, Sở Thiên thật sự chính là anh cứu ra, cùng Trương Diệu Đông không có……

” Cút.” Sở Phi không đợi hắn nói xong, lạnh lùng phun ra một chữ.

Lâm Tử Minh nóng vội, ” Phi Phi, em thật sự phải tin anh !”

Sở Phi gia tăng âm lượng : ” Cút đi ! Cút đi cho tôi !”

Lâm Tử Minh dưới tình thế cấp bách, cố ý giữ chặt tay Sở Phi, giải thích rõ ràng, lại bị Sở Phỉ tát một bạt tai, nặng nề ở trên mặt, với một bạt tai to bất thường, ” Lâm Tử Minh, anh làm cho tôi cảm thấy ghê tởm, so với giòi bọ trong hố phân còn ghê tởm hơn ! Gả cho anh, thật sự là đời này của tôi sai lầm lớn nhất!

Cút, cút cho tôi ! !”

Cuối cùng cô hét lên câu này gần như cuồng loạn.

Lâm Tử Minh cả người cứng lại, giống như bị hoá đá ,ánh mắt hắn đỏ bừng, đau lòng tới cực hạn, ngay cả khả năng thở cũng đánh mắt .

Hăn dùng sức che đậy chính mình, sức lực toàn thân như’ bị hút sạch, lảo đảo vài bước, suýt nữa ngã xuống.

Hắn muốn cười để làm giảm nỗi đau hiện tại của hắn, nhưng hắn không thể làm được, hiện tại sắc mặt thần khí của hắn như bị đúc thành đá, chỉ có thể lộ ra một nụ cười thê lương đến cực hạn, nói với Sở Phi : ” Phi Phi, kết hôn với em bốn năm qua, em chưa từng yêu anh sao 2”

Nếu trạng thái của Sở Phi bình tĩnh, thì cô sẽ trả lời là có.

Nhưng hiện tại cô rất phẫn nộ, đối với Lâm Tử Minh rất thất vọng, rất chán ghét , cho nên căn bản cô không quan tâm đến cảm nhận của Lâm tử Minh, lạnh lùng trả lời, ” Chưa từng.”

Thân thể Lâm Tử Minh dao động, nhắm hai mắt lại, nước mắt lặng lẽ chảy dài trên má : “Thực xin lỗi, bốn năm qua đã thiệt thòi cho em, sau này quãng đời còn lại, chúc em hạnh phúc.”

Nói xong câu đó, hắn dứt khoát xoay người rời đi.

Gì phía sau hắn, một âm thanh vang lên cút, cút, cút, còn có người lấy đồ vật ném lên trên người hắn .

Không bao lâu sau khi hắn rời đi, mọi người ngồi xuống, Sở Phi đang chuẩn bị đồng ý Trương Diệu Đông, đeo nhẫn kim cương cầu hôn, đột nhiên từ cửa truyền đến một âm thanh kích động đến phát run, “Trời ạ, trời ạ, Lâm gia! Gia chủ Lâm gia Lâm Sơn Hà ! Tự mình tới đây, mang quà mừng thọ cho ông nội ! ! !”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK