Mục lục
Kỳ Thực Ta Cực Kỳ Có Tiền
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Toàn dân đều học qua giáo dục cao đẳng kết quả chính là mọi người đều là học sinh hoặc đã từng là học sinh.

Cho nên học sinh / đã từng là học sinh bọn họ đối với việc bái học thần cũng không phải quen thuộc bình thường, dù sao cho dù bản thân không bái học thần thì nhất định cũng đã thấy các bạn học học dốt bên cạnh đã bái, vì thế khi có người đem "nghi thức" bái học thần của mình phát liên Thiên Bác, lập tức có rất nhiều người tán đồng, sau đó mọi người vô cùng náo nhiệt dùng 108 loại phương thức bái học thần trong nhân sinh để thể hiện trên Thiên Bác.

Một mảnh bình luận hi hi ha ha nháo đến Lạc Hà cũng nhịn không được lên Thiên Bác soát soát, kết quả nhìn thấy đủ loại phương pháp bái học thần khiến hắn cũng cười điên theo.

Thật vất vả mới dừng lại được, sau đó làm mặt quỷ đối với màn ảnh trêu chọc nói: "Lợi hại, thật sự là quá lợi hại, quả nhiên các ngươi mới là thiên tài! Phương pháp bái học thần lợi hại như vậy cư nhiên cũng có thể nghĩ ra được ~! tại hạ bái phục!"

Nói xong giơ ngón tay cái lên tán thưởng bọn họ một cái.

Mà bởi vì Lạc Hà "Khen ngợi", bình luận càng thêm điên cuồng.

【 Khà khà khà nhớ là Liên Bang có một câu châm ngôn gọi là cuộc sống cần phải có nghi thức! Trước kia ta còn vạn phần không hiểu, nhưng hôm nay cuối cùng ta cũng hiểu được vì sao cần có nghi thức! Mời mọi người xem, nghi thức vừa tới có phải trò cười cũng theo nhau mà tới hay không?╮( ̄▽ ̄ ")╭. 】

【Mỗi người trên mạng đều là nhân tài! Cười ra tiếng heo kêu ta thiếu chút nữa bị lão bản tóm gáy. 】

【 Chắc chắn phải bái học thần! Phải biết rằng mấy người trong hiện trường hôn lễ này là những người nào? Đấy đều là đỉnh cấp tinh anh của Liên Bang, tùy tiện chọn một vị ra cũng đều có thể hù chết người, chúng ta không thể lãng phí tài nguyên! 】

Bình luận được viết bằng font chữ màu đỏ to in đậm vừa ra lập tức hấp dẫn ánh mắt mọi người, phát thanh viên Lạc Hà vừa nhìn một cái liền thấy, ngẫm lại theo không khỏi cũng gật gật đầu sau đó nghiêm trang nói với người tên Mộc Mộc Mộc Mộc kia: "Mộc Mộc Mộc Mộc ngươi nói mò như thật thế, hiểu chuyện như vậy? Ta hoài nghi ngươi cũng có mặt tại hiện trường...."

Vốn dĩ Lạc Hà chỉ muốn trêu chọc mà thôi, nhưng không nghĩ tới bản thân vừa nói xong câu này Mộc Mộc Mộc Mộc cư nhiên liền lặn mất tăm!!!

Cảm giác giấu đầu lòi đuôi này quả thực khiến người....phấn chấn! Tính cách bát quái trong lòng lập tức hừng hực cháy lên!

【 Đậu xanh, không phải chứ? Mộc Mộc Mộc Mộc cư nhiên ở hiện trường? Hiện tại cầu ôm đùi thổ hào còn kịp không? 】

【 Cút sang một bên đi, thổ hào là của ta, @ Mộc Mộc Mộc Mộc, nhìn ta nhìn ta nhìn ta! Ta ở chỗ này ta ở chỗ này ta ở chỗ này!! Thổ hào ba ba đừng ẩn thân nữa ~ ra đi nào, vui lắm ~】

【 Đậu xanh rau má, ta hoàn toàn không nghĩ tới khách nhân trong hôn lễ cư nhiên cũng xem phát sóng trực tiếp! Cho nên bọn họ cũng nhìn thấy bình luận của chúng ta? Vậy mấy đại đại trong bài thi thì sao? Bọn họ cũng sẽ nhìn thấy sao? Các ngươi nói ta hiện tại giả bộ văn nhã còn kịp không? 】

【 Có độc = =, cái gì gọi là đại đại trong bài thi? Ha ha ha ha, cười chết ta! 】

Đúng là đừng nói, hiện trường thực sự có một vài vị khách đang xem phát sóng trực tiếp.

Nhưng mà đại đa số bọn họ tương đối khiêm tốn, cùng lắm chỉ là bình luận một vài câu hùa theo, nhưng cũng không ai dùng loại màu sắc chữ viết lộ liễu như này, hiện tại bởi vì người tên Mộc Mộc Mộc Mộc này bọn họ đều lâm vào xấu hổ bị lột áo choàng, giờ phút này bọn họ thật sự muốn tìm ra người tên Mộc Mộc Mộc Mộc kia, sau đó đánh chết hắn.

Nhìn đề tài sắp biến thành mọi người đi tìm thổ hào, Lạc Hà phi thường cơ trí cùng người trong phòng phát sóng trực tiếp bắt đầu nói cười trêu chọc, hơn nữa trong lúc cười đùa không dấu vết kéo lại lực chú ý của mọi người trở về hiện trường hôn lễ.

Nhìn đến đây, Tần Tử Mặc vẫn luôn chú ý tới phòng phát sóng trực tiếp nhịn không được gật gật đầu, trong lòng độ coi trọng đối với vị phát thanh viên này lại tăng lên một bậc.

Phát thanh viên mà mình dùng giá cao đào được này coi như có đầu óc, có thể khống chế cục diện, cũng biết chủ đề hôm nay của bọn họ là gì!

......

Thời gian xem phát sóng trực tiếp luôn trôi qua rất nhanh, lập tức đã đến 10 giờ, mà giờ lành vừa tới, Lạc Vân Thanh và Leonard đúng giờ xuất hiện ở cửa lễ đường.

Từ chỗ Lạc Hà nhìn qua, hai người nhìn thực lóa mắt như không cùng một chiều không gian, thực sự quá tuấn mỹ như thiên thần.

Giây phút hai người xuất hiện, hành khúc hôn lễ trong lễ đường lập tức vang lên.

Khách khứa vốn dĩ còn đang nói chuyện với nhau khi âm nhạc vang lên lâp tức tất cả để yên lặng, cũng đem ánh mắt tập trung về phía Leonard và Lạc Vân Thanh đang bước trên thảm đỏ được bố trí rực rỡ chói mắt ở giữa trung tâm, 

Nhìn bọn họ chậm rãi bước chân về phía trước theo khúc nhạc hôn lễ, mọi người nhịn không được ngừng thở.

Mà hai người mặt mang mỉm cười lúc này trở thành hình ảnh đẹp nhất tại nơi này!

【Vốn dĩ cảm thấy lễ đường đủ đẹp, đủ mộng ảo, còn đủ hào nhoáng, hiện tại cảm thấy có đẹp, có mộng ảo, có hào nhoáng thế nào cũng không xứng với hai vị trước mắt này, nhan cẩu chính là hiện thực như vậy ╮( ̄▽ ̄ ")╭】

【 Trước khi nhìn thấy hai người, vẫn luôn khó chịu vì đóa hoa tươi đẹp nhất Liên bang Lạc Vân Thanh cư nhiên bị Leonard hái mất, nhưng nhìn đến đây ta chỉ còn là lựa chọn chúc phúc ~】

【 Vì sao khi ta nhìn hai người nắm tay đi qua thảm đỏ luôn có một loại cảm giác năm tháng thực tươi đẹp? Hu hu hu ~ hôn lễ chẳng lẽ không phải là thời điểm kích động lòng người sao? Sao ta lại cảm thấy như nhìn thấy đôi vợ chồng già? Đây không phải nói là ta đã già rồi sao?! 】

【......】

Cảm giác năm tháng thực tươi đẹp cũng không phải là ảo giác, mọi người tại hiện trường cơ bản đều có thể cảm nhận được loại cảm giác này.

Không phải hôn nhân của mọi người  đều bắt đầu từ tình yêu, đặc biệt là đối với giới hào môn vọng tộc, hôn nhân của bọn họ đa số là liên hôn và tạm thời, đối với bọn họ mà nói những ngày không có tình yêu rất bình thường, nhưng chẳng lẽ bởi vì như vậy thật sự bọn họ không ngóng trông ái tình  sao?

Trước lúc này, bọn họ có thể trả lời không ngóng trông, nhưng hôm nay! Nhìn Lạc Vân Thanh và Leonard, trong đám khách khứa ở đây không biết có bao nhiêu người sinh lòng hâm mộ, đặc biệt là khi bọn họ ngẩng đầu nhìn thấy những đôi tình lữ ngọt ngọt ngào ngào trước mắt, hâm mộ lại càng tăng thêm.

Bỗng nhiên, âm nhạc trong lễ đường thay đổi, mọi người đang suy nghĩ tán loạn tung bay  lại lần nữa đem lực chú ý tập trung lên trên người hai vị tân nhân.

Dưới cái nhìn chăm chú của bạn bè thân thích và khách khứa, Leonard và Lạc Vân Thanh mười ngón tay đan vào nhau dọc theo thảm đỏ đi lên đài cao.

Hai vị tân nhân đứng nhìn nhau, trước mắt mọi người trao nhẫn, ở ngay trước mặt bọn họ tuyên thệ tình yêu trung trinh lẫn nhau, tiếp theo tiến hành ôm hôn dài tới mười phút.

Thời gian dài ôm hôn khiến đám người trẻ tuổi đang ngồi tại đây nhịn không được huýt sáo, cũng khiến cho đồng lứa lớn tuổi lộ ra ý cười hoài niệm hiểu ý.

Khẽ hôn qua đi, tiếp theo tới phân đoạn thổ lộ lẫn nhau.

Ở trước mặt mọi người, Lạc Vân Thanh đem bản nháp vốn dĩ đã soạn sẵn quên mất, bình tĩnh nhìn Leonard vài giây, cuối cùng lộ ra một nụ cười xán lạn, không chút ngượng ngùng lên tiếng: "Em yêu anh, em sẽ ở bên anh cả đời!"

Nghe vậy, Leonard cười, nụ cười kia tựa như hòa tan sông băng, khiến người cảm nhận được hơi thở ấm áp của mùa xuân.

Đúng vậy! Đối với Leonard mà nói, không có lời thổ lộ nào khiến hắn vui vẻ hơn như này.

Micro tới tay Leonard, nhưng Leonard không nói gì, hắn chỉ nhìn Lạc Vân Thanh, sau đó bỗng nhiên vươn tay ôm lấy cậu, lại lần nữa cho cậu một cái ôm hôn thâm tình, tiếp theo mới thanh âm nghẹn ngào nói bên tai cậu: "Anh cũng vậy."

Lạc Vân Thanh không nói gì, cứ như vậy sắc mặt đỏ bừng dựa vào trong lòng ngực hắn, lúc sau Leonard mới buông cậu ra, nhưng hai tay hắn vẫn như cũ gắt gao mà nắm lấy tay Lạc Vân Thanh.

Leonard nhìn chằm chằm vào đôi mắt cậu, hít sâu một hơi, sau đó mới thong thả mà nghiêm túc nói: "Từ trước tới nay anh không hề nghĩ tới anh sẽ yêu một người như vậy."

"Đối với anh lúc đó mà nói, cuộc sống chỉ cần có làm việc là có thể qua rất tốt, nhưng bởi vì có em, cho nên thế giới của anh liền có màu sắc."

"Bộ dáng nỗ lực của em thật đẹp, bộ dáng nhiệt tình yêu thương cuộc sống của em lại càng đẹp! Bởi vì em, anh hiểu được cuộc sống có càng nhiều điều tốt đẹp! Tất cả mọi người đều biết anh không phải là một người hoàn mỹ, nhưng bởi vì em, anh đã trở nên càng ngày càng tốt."

"Ở trong mắt người khác có lẽ điều kiện của anh rất tốt, thậm chí trong mắt một vài người điều kiện của em còn kém anh, nhưng chỉ có người chân chính hiểu biết về em mới biết được anh cũng không sánh được với em."

"Mỗi một người khi yêu đương đều sẽ lo được lo mất, kỳ thật anh cũng không ngoại lệ, nhìn những ngôn luận trên Thiên Bác nói anh không xứng với em, kỳ thực anh cũng sẽ lo lắng....dù sao em đáng được mọi người yêu thích, còn anh quả thực quá may mắn mới được em chọn lựa để chung sống đến cuối cuộc đời, ở chỗ này anh muốn nói với mọi người một câu: Các ngươi đừng si tâm vọng tưởng, chúng ta sẽ hạnh phúc cả đời, cho nên sẽ không cho các ngươi cơ hội."

Nguyên bản còn thực cảm động Lạc Vân Thanh bởi vì câu nói cuối cùng của Leonard lập tức bật cười, đừng nói cậu, khách khứa chung quanh và người xem phát sóng trực tiếp cũng nhịn không được bật cười.

【 Đậu xanh, vốn dĩ ta còn tưởng Leonard là người không biết ăn nói, kết quả mọi người cho là đồng thau cư nhiên là vương giả? Lời hắn nói ngày hôm nay khiến ta có chút muốn chảy nước mắt, cái gì cũng không nói được, chúc các ngươi tân hôn hạnh phúc 】

【 Tân hôn hạnh phúc, trăm năm hòa hợp! PS: Tuy cưỡng ép bản thân nói lời chúc phúc, nhưng ta thật sự rất muốn đánh Leonard làm sao bây giờ? Đây rõ ràng chính là được lợi còn làm ra vẻ! Hu hu hu hu ~ ta không còn cơ hội, vốn dĩ đã chuẩn bị thật tốt tùy thời chọc gậy bánh xe rồi. 】

【Nha, còn thọc gậy bánh xe? Đào góc tường cái rắm, nói giống như ngươi thật sự có cơ hội để thọc gậy bánh xe ấy, với bộ dáng sốt sắng của Leonard với Lạc Vân Thanh như vậy có thể cho người cơ hội thọc gậy bánh xe? Nằm mơ đi cho nhanh. 】

【 Cái gì cũng không nói, một chuỗi chúc phúc chạy ra...... Lần này là thật sự hâm mộ Lạc Vân Thanh, nhìn xem Leonard người ta như nào nhìn lại ông xã nhà mình như nào, đột nhiên rất muốn đem ông xã ném vào thùng rác làm sao bây giờ? 】

Hiển nhiên người vì ông xã nhà người ta mà muốn đem ông xã nhà mình vứt vào thùng rác cũng không ít, đặc biệt là sau khi nhìn thấy tình yêu tràn ra ngoài của Leonard đối với Lạc Vân Thanh, xúc động như vậy càng sâu hơn.

Cuối cùng vẫn là Lạc Hà phát sóng trực tiếp chuyển hướng cứu vớt tất cả các ông xã có nguy cơ bị vứt vào thùng rác ở đây.

......

Nhìn phòng yến hội trang trí xa hoa lộng lẫy, còn có hai hàng nhân viên phục vụ ăn mặc chính trang mỉm cười xinh đẹp, mọi người nhịn không được hít sâu một hơi sau đó quên mình há hốc miệng hóng.

Cái gì ông xã, thùng rác đã sớm bị quên tới chân trời rồi.

Đậu xanh! Đậu xanh!! Đậu đậu xanh!!!

Chỉ có liên tục đậu xanh mới có thể biểu hiện được suy nghĩ trong lòng bọn họ!

Đây là cõi thần tiên nào thế ~ sao lại có thể đẹp như vậy?

Đây là nhân viên phục vụ thần tiên gì vậy ~ sao lại có thể xinh đẹp như thế chứ?

Đây là quản gia thần tiên gì thế ~ sao lại có thể dễ dàng khiến người lâm vào suy nghĩ bậy bạ như vậy?

Hu hu hu ~ chẳng lẽ đây là cuộc sống của người có tiền trong truyền thuyêt sao?

Này cũng quá thổ hào rồi?

Cho nên những thổ hào mà mấy chương trình giải trí trước kia mời đều là giả sao? Mà những bộ phim đã từng khiến người cảm thấy phi thường chấn động kia giờ phút này giống như đều trở nên phi thường nghèo nàn!

Quả nhiên ở trước mặt hào môn những thứ giả vờ bình thường đều không sánh được nha ~

Nhìn bình luận, tất cả đạo diễn đang xem phát sóng trực tiếp đều sôi nổi lộ ra cười khổ, ngươi nói hai người này kết hôn thì cứ kết hôn? Yên yên lặng lặng không phát sóng trực tiếp không phải là được rồi sao? Hiện tại rầm rầm rộ rộ như vậy là muốn đập nát bát cơm nhà người ta sao? Về sau bọn họ phải làm thế nào đây?

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK