Mục lục
Dò Hư Lăng (Cổ Đại Thiên)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Bất quá ta hiểu được Lạc Thần muốn lừa gạt thiếu nữ kia đi mua rượu, tất nhiên là có ý đồ của nàng. Chỉ cần thiếu nữ say, nàng liền có thể tranh thủ được càng nhiều thời gian đào thoát.

Tuy nhiên nghe Lạc Thần thuật lại thì đối phương có thanh âm của thiếu nữ, trên người mang tuyệt kỹ, có thể ngự vật sống phi hành, thậm chí có thể tùy tâm sở dục mà khống chế phong bế thuật. Nhân vật như vậy, làm sao có thể đem nàng thành thiếu nữ tâm tư đơn giản mà đối đãi, còn phải cực kỳ thận trọng mới đúng.

Ta có chút khẩn trương, hỏi nàng: "Thiếu nữ kia say bao lâu, trong lúc này ngươi đã làm gì?"

"Phần lớn thời gian lúc sau, nàng đều say. Ta liền thừa dịp này điều động nội lực, ý đồ khôi phục ngũ giác cùng quanh thân kinh mạch, lúc ấy ta còn còn không biết được nàng sẽ mang ta đến nơi nào, nhưng nàng nếu như nói rõ muốn đem ta mang đi vây khốn, khẳng định là muốn tìm một cái địa phương, trên đường đi chính là cơ hội trọng yếu để ta khôi phục."


"Vậy ngươi có thể khôi phục?" Ta vội hỏi.

Phong bế thuật của thiếu nữ kia lợi hại như vậy, mặc dù Lạc Thần nội lực thâm hậu, bỏ xa thế nhân trên đời, nhưng muốn khôi phục như cũ cũng cần không ít thời gian. May mà thiếu nữ kia say rồi, nếu không lúc Lạc Thần vận công điều tiết, rất dễ bị nàng phát giác.

"Kinh mạch ngược lại là khôi phục, có thể tự nhiên hoạt động, nhưng ngũ giác vẫn tê liệt, nhìn không thấy cái gì, nhưng thanh âm có thể nghe được rõ ràng hơn chút ít, cũng có thể nói chuyện." Nhớ lại lúc ấy, sắc mặt Lạc Thần ngược lại nhẹ nhõm hơn, nói: "Lúc ấy ta như một người bình thường bị mù."

Nghe nàng nói có thể đi lại, ta đây mới miễn cưỡng thở phào một hơi.

Lạc Thần nói: "Ta ở trong phòng chậm rãi dò xét, mỗi một đồ vật trong phòng, vách tường, đều thử lục lọi một lần, ngược lại là chưa từng phát hiện ra cái gì khác thường. Đồ vật trong phòng đều rất tinh xảo, tuyệt đối là thượng phẩm, bên trong còn có không ít đồ cổ rất lâu năm. Vật sống kia vẫn một mực lăng không phi hành, nghe thiếu nữ mệnh lệnh, ta tất nhiên là không thể đi xuống, nếu muốn thoát thân cũng phải chờ sau khi nó đáp xuống dất, ta liền ngồi ở một bên, đợi thiếu nữ kia chậm rãi tỉnh lại."


"Nàng sau khi tỉnh lại, biết được ngươi lừa nàng uống rượu, có gây gổ với ngươi không?" Ta càng khẩn trương, vội hỏi.

Ta mặc dù cũng biết được nàng đến hôm nay vẫn bình an vô sự, nhưng thực sự nhịn không được mà lo sợ, lo lắng nàng bị chịu khổ.

"Chưa từng." Lạc Thần dò xét ta, nói khẽ: "Sau khi nàng tỉnh lại câu đầu tiên nói chính là rượu quả nhiên uống ngon, càng nói ta thật đúng không lừa nàng, tư vị của rượu xác thực là chậm rãi ngấm ở phía sau."

Lo lắng trong lòng ta rốt cuộc cũng buông xuống, cười nói: "Không lừa nàng? Chắc nàng cũng bị mỡ heo che mắt, lại nhìn không ra ngươi đang ở đó lừa nàng. Bất quá khoảng thời gian này nàng đều say, làm sao có thể phẩm ra hương vị rượu mà biết được tư vị ngấm ở phía sau?"

"Nàng nói, nàng vừa rồi đã ngủ một giấc thật ngon, lần đầu tiên trong đời nằm mơ." Lạc Thần thanh âm càng nhẹ: "Nàng thích tư vị giấc mộng này."


"Trong dĩ vãng nàng chưa từng nằm mơ sao?"

"Nàng nói nàng là vô mộng chi nhân."

Ta thầm nghĩ, thế nhân ai cũng đều nằm mơ, chẳng qua là mơ nhiều hay ít. Không nghĩ tới thiếu nữ kia trong dĩ vãng vẫn luôn vô mộng. Bất quá thế gian này to lớn, cất giấu rất nhiều bí mật lạ lùng ta chưa từng biết được, có rất nhiều kỳ nhân ta chưa từng biết đến, giống như vô mộng chi nhân, tất nhiên cũng phải có.

"Về sau thì sao?" Ta hỏi nàng.

"Nàng tỉnh lại không bao lâu, liền lệnh cho vật kia hạ xuống, nói với ta là đã đến nơi, cũng đưa cho ta một kiện áo lông cáo để choàng lên. Chờ vật kia dừng hẳn, ta bọc lấy áo lông cáo theo nàng đi ra ngoài, mới ra khỏi cửa liền có thể cảm giác được bên ngoài gió lạnh từng trận, xen lẫn băng tuyết tạt đến. Nàng cũng không biết ta đã có thể tự nhiên hành tẩu, cho nên vẫn dìu ta đi giống như lúc trước. Đi được một lát, nàng đột nhiên huýt sáo, rất nhanh liền có một vật chạy tới, có lẽ là tọa kỵ. Nàng nói ta không tiện hành tẩu, để cho ta cưỡi A Ngốc đi về trước, có thể bớt không ít khí lực."
Ta vừa nghe được câu cuối cùng kia, không biết được là hai chữ nào, hỏi Lạc Thần hình chữ, quả nhiên là chữ 'ngốc'.

Nhất là lúc Lạc Thần dùng vẻ mặt không biểu tình nói ra hai chữ A Ngốc, ta thật sự muốn cười cực kỳ.

Trên đời không có khả năng có loài tọa kỵ A Ngốc, chắc hẳn thiếu nữ kia đem loài tọa kỵ nào đó đặt tên là A Ngốc. Giống như năm đó ta cùng Bệ Ngạn bị nhốt trong Hỗn Độn cảnh, khi đó ta không biết được Bệ Ngạn là con gì, thấy nó toàn thân gai ngược như hắc giáp, liền gọi nó là a Hắc.

Có lẽ A Ngốc cũng là như vậy.

Bản sự đặt tên cho tọa kỵ của thiếu nữ này cùng ta thật sự là người tám lạng kẻ nửa cân.

Bất quá cẩn thận ngẫm lại, a Hắc nghe rất có cảm giác thần bí, mà nghe một phát liền có thể hiểu được đó là một thứ màu đen, còn nghe tới tên A Ngốc kia, chỉ có thể cảm giác ra một cái thật ngốc, uy phong mất sạch, có lẽ ta còn nhìn xa trông rộng hơn một chút.
Chờ chút, ta vì sao phải so đo những thứ này, nếu là bị cô cô biết được nhất định phải bị răn dạy, thân là Điện hạ trong tộc lại luôn không có cái bộ dáng nghiêm chỉnh của một điện hạ.

Còn may, cô cô ở Hoàng Đô xa xôi, không biết được ta trong ngày thường nghĩ cái gì, mắng không được ta.

Rất tốt.

So với làm một cái Điện hạ, ta càng thích đọc sách, nấu ăn, câu cá, mở một cửa hàng đồ cổ làm chút buôn bán, làm một cái người tự tại. Tất nhiên, chỉ có cùng một chỗ với Lạc Thần, như vậy mới có thú vị.

Mấy tháng trước ta ở bốn phía bôn ba tìm kiếm, trong đêm thậm chí đi ngủ cũng ngủ không an ổn, mệt mỏi trở thành thói quen, ta cảm thấy được dần chết lặng, nhìn cái gì cũng không hào hứng

Nhưng giờ phút này Lạc Thần trở về, cho dù ta chỉ ngồi ở bên cạnh bàn cùng nàng nói chuyện, đều cảm thấy rất có tư vị.
"A Ngốc kia đến cùng là loại tọa kỵ gì?" Ta thật sự hiếu kỳ.

"Ta nhìn không thấy, không biết được nó là loại gì, chỉ có thể dùng tay cảm nhận, toàn thân nó khoác lên lớp lân giáp sắc bén, rất cao lớn, hơi thở thô nặng, ngẫu nhiên sẽ gầm nhẹ. Bất quá trên lưng A Ngốc treo lên cái yên mềm mại bằng da lông, ngồi lên ngược lại rất ấm áp."

Ta nhịn đến thật sự vất vả, rốt cục phụt cười ra tiếng.

Lạc Thần nói: "Làm sao vậy?"

"Không sao cả." Ta cười nói: "Chính là nghe được từ miệng ngươi nói tên A Ngốc, ta liền muốn cười."

Nếu trường sinh mà nói A Ngốc, ta đều không thấy có cái gì, nhưng nghe Lạc Thần nói như vậy, hai chữ A Ngốc này đột nhiên có nhiều thêm vài phần đứng đắn nghiêm túc, nhưng lại là Ngốc, đối lập như vậy thật sự khiến ta nhịn không được.
Lạc Thần thấy ta cười nàng, thần sắc thu liễm, buồn bực mà nói: "Ta lại nhìn không thấy, nào biết xưng hô như thế nào, thiếu nữ kia chỉ nói tên của nó, ta chỉ có thể gọi .... tọa kỵ này như vậy."

Phốc..., 'tọa kỵ này'.

Hừ, xưa nay đối với ta luôn không biết xấu hổ, ở thời điểm thế này da mặt ngược lại mỏng đi.

Một tay ta gác ở trên bàn, che miệng, híp mắt dò xét nàng, tận lực không cười lên tiếng đến, nói: "tọa kỵ... này chở ngươi đi nơi nào?"

Nàng dùng khóe mắt liếc ta, nói: "Ta chỉ có thể cảm giác được đi phía trước một lát, phong tuyết liền bị bỏ ở phía sau, nhưng lại có tiếng gió rít, còn có chút tiếng vang, có thể là sơn động hoặc hành lang nào đó. Thiếu nữ  kia chưa từng cưỡi tọa kỵ, chẳng qua vẫn một đường đi theo, đi như vậy hồi lâu, quanh thân tựa hồ cũng không có cái gì biến hóa, vẫn là tiếng gió, đoán chừng con đường này rất khúc chiết lượn quanh. Cuối cùng tọa kỵ kia đem ta buông xuống, thiếu nữ chỉ dẫn cho ta đi vào một nơi, lại là một gian phòng mới."
Ta vội hỏi: "Chỗ này chính là căn phòng ở Bắc hàn chi địa? Trong phòng có gì đặc biệt sao?"

"Ta lục lọi một phen, liền cũng chỉ là một căn phòng được bài trí bình thường. Nàng nói để cho ta nghỉ ngơi, ở bên ngoài phòng nàng đã thiết trận, chớ nghĩ đến đào tẩu, mà ta nghỉ ở nơi này, không có nửa điểm khổ sở, rất là thoải mái dễ chịu."

Ta lập tức nổi nóng: "Dù là thoải mái dễ chịu cũng là lao tù, hạn chế tự do của ngươi, khiến ngươi không được đi ra ngoài."

Bất quá nàng tuy rằng bị nhốt ở Bắc hàn chi địa, đến cùng cũng chưa từng vất vả, thiếu nữ kia đối với nàng cũng rất khách khí, ta nghĩ lại, lại có chút may mắn.

Giọng nói của nàng nhu hòa rất nhiều, giống như trấn an ta nói: "Ta dự định khi thiếu nữ kia đi rồi, liền tìm biện pháp thoát thân, lúc ấy ta đã khôi phục được bảy tám phần, chỉ đợi thị lực bình thường, có thể thấy rõ đường xá, từ đường cũ đi vòng lại. Nhưng thiếu nữ kia đi ra ngoài không lâu, ta liền cảm thấy buồn ngủ, ta muốn bảo trì thanh tỉnh, lại bất lực, cũng không biết được khi nào thì ngủ mất."
"Cái này chính là thứ ngươi nói khi nãy, ngươi ở Bắc hàn chi địa phần lớn thời gian đều mê man, trong lúc đó thân thể ngừng hoạt động, cũng không thấy khát cùng đói, thời gian giống như dừng lại?" Ta nói: "Nói như vậy, căn phòng kia chắc hẳn cùng Hỗn Độn cảnh giống nhau."

"Đúng vậy." Lạc Thần đáp.

"Nếu thật có thể giống như Hỗn Độn cảnh, ngươi bị vây ở bên trong, xác thật rất khó tỉnh lại, ta ở Hỗn Độn cảnh ngủ đến ngàn năm, ngươi tại sao tỉnh nhanh như vậy?"

"Là thiếu nữ kia gọi ta dậy." Lạc Thần đạo: "Ta tổng cộng tỉnh qua hai lần, một lần là ở trên đường, một lần là ở ngày ta thoát đi."

Ta vội hỏi nàng đến tột cùng là chuyện gì xảy ra.

Lạc Thần chậm rãi nói: "Lần đầu ta tỉnh lại, không biết được đã qua bao lâu, viết chữ hỏi thiếu nữ, mới biết đã qua đi mười ngày. Thiếu nữ kia cười nói với ta, nàng không có gạt người, nàng cảm thấy nơi này mặc dù vây khốn ta, cũng rất là an ổn, bởi vì ta có thể vẫn một mực nằm ngủ."
"Nàng vì sao lại đánh thức ngươi?" Ta cảm thấy được có chút kỳ quặc.

Thiếu nữ chỉ là vì cùng Đoan Yến hứa hẹn, đã như thế, nàng chỉ cần đem Lạc Thần vây ở nơi này, sau này Lạc Thần liền khó có thể tỉnh lại, vì sao còn đi đánh thức nàng?

Lạc Thần nói: "Nàng nói, nàng muốn uống rượu, lại không ra được, hỏi ta là trừ việc phải ra ngoài mua, còn có biện pháp gì."

Ta: "......"

Thật đúng là nguyên nhân như vậy? Mới uống qua một chén rượu, ngược lại còn say, lại khiến cho nàng nhớ thương tư vị của rượu, hãm vào nghiện rượu.

"Nàng vì sao nói không thể đi ra ngoài?" Ta có càng lớn nghi vấn.

"Nàng nói, nàng bị cấm túc, không được đi ra ngoài, còn lại nàng cũng không muốn nhiều lời."

"Cấm túc?" Ta vội hỏi: "Bắc hàn chi địa là chỗ của nàng, có thể cấm túc nàng, hoặc là người có địa vị cao hơn nàng, hoặc là trưởng bối trong nhà nàng."
"Ân." Lạc Thần vuốt cằm nói: "Bắc hàn chi địa không có rượu, nàng trước đây chưa từng gặp được, cảm thấy rượu rất kỳ lạ quý hiếm, quan trọng hơn là, nàng thấy rượu có thể làm cho nàng nằm mơ, nàng muốn nằm mơ. Ta liền viết cho nàng, ta sẽ ủ rượu, nhưng cần một ít nguyên liệu, nàng có chút gấp, hỏi bao lâu có thể ủ tốt, ta nói rượu trái cây thời gian sẽ nhanh hơn một chút, nàng liền muốn uống rượu trái cây."

Trong lòng ta nói thầm, đây thật là một cái cơ hội tốt.

Lạc Thần tiếp tục nói: "Nàng rời đi lấy nguyên liệu, lúc gần đi cho ta một lọ hương, nàng còn tưởng rằng ngũ giác của ta vẫn bị phong bế, ngửi không thấy mùi, lại lần nữa nới lỏng chút ít phong bế thuật, nói để cho ta ngửi một chút, có thể chống đỡ lâu hơn, không mê man nhanh như trước. Lúc đó phong bế thuật đã buông lỏng rất nhiều, chỗ cần đột phá liền càng dễ dàng, ta liền thừa dịp nàng rời đi, tiếp tục vận công, cho đến khi hai mắt có thể nhìn thấy."
"Ngửi mùi hương đó có thể chống đỡ được mê man?" Ta nói: "Lúc trước ta còn từng nghĩ, có hay không khả năng bởi vì là thiếu nữ thiết trận bí pháp, dẫn đến ngươi luôn mê man, nhưng xem ra, việc ngươi mê man là thiếu nữ không cách nào khống chế, nàng chỉ có thể giảm bớt, kỳ quặc chính là chỗ đó. Ủ rượu trái cây ngược lại không uổng phí, ngươi ủ xong rượu cho thiếu nữ kia, liền lại ngủ mê sao?"

"Đúng. Sau khi ta làm thỏa đáng, thiếu nữ liền đem bình hương cùng bình rượu mang đi, ta không có hương khí kia hộ thân, không thắng nổi lực lượng bí ẩn, chỉ phải tiếp tục ngủ."

"Rượu mặc dù ủ tốt, nhưng thành rượu lại cần có thời gian." Ta hỏi: "Sau đó thiếu nữ kia đánh thức ngươi, là khi rượu đã ủ thành sao?"

"Đúng, nàng vội vã uống, ta làm cho nàng không cần chờ rượu kia quá lâu, bất quá Bắc hàn chi địa rất lạnh, ảnh hưởng tốc độ lên men rượu, ta bảo nàng chôn ở chỗ ấm áp một chút, chẳng qua là không biết nàng tìm được chỗ nào, nhưng xem thần sắc kia của màng, hẳn là có. Sau khi nành thức ta dậy, trong ngực đang ôm bình rượu, nói muốn mời ta cùng uống rượu."
"Đây chính là ngày ngươi thoát thân." Ta kích động lên, đại khái cũng đoán được nàng làm thế nào tìm được cơ hội, nói: "Nàng tới tìm ngươi, nhất định là muốn đưa cho ngươi bình hương, nếu không ngươi không thể chống đỡ được. Mà tửu lượng của nàng rất cạn, nếu là ta, sẽ dẫn dắt nàng không ngừng uống rượu, mà nàng yêu thích tư vị của rượu, rất nhanh liền say, không những vậy còn muốn say thật lâu. Ngươi có thể cầm lấy bình hương, phá trận đi ra ngoài, ngươi tinh thông phá trận, lúc trước lại hoàn toàn khôi phục, hơn nữa thời gian đầy đủ, đích thị là ngăn không được ngươi."

Lạc Thần mặt mày hơi cong, nói: "Đúng là như thế, không sai chút nào."

Ta nghe xong càng vui mừng, đứng lên đi đến trước mặt nàng nói: "Vò rượu kia là ân nhân cứu mạng của ngươi."
"Có thể nói như vậy." Nàng khẽ cười nói.

Ta vui vẻ nói: "Vậy hôm nay nhất định phải uống rượu chúc mừng mới đúng. Vừa vặn là Trùng Cửu, đi chợ mua thêm mấy vò, buổi tối ta và ngươi nâng mấy chén nhỏ ân nhân rượu."

"Ngươi xác định ngươi có thể uống được mấy chén nhỏ?" Nàng nhướng lên lông mày.

Ta bị chẹn họng, mặt đỏ tới mang tai nói: "Ta dù kém cỏi thế nào đi nữa, tửu lượng cũng so với thiếu nữ kia tốt hơn, nàng một chén nhỏ là say, ta cũng không phải như vậy."

"Ngươi là hai chén nhỏ." Nàng cúi đầu, tiếp tục dùng cơm.

"...... Nói bậy." Ta quay về ngồi ở bên cạnh nàng, nói: "Ngươi không hiểu được sự lợi hại của ta, dĩ vãng ta đều giấu, kỳ thật tửu lượng chân chính của ta, ngươi căn bản là chưa từng gặp được."

Nàng yên tĩnh nhã nhặn mà bưng chén, nghiêng mặt qua nhìn ta: "Thật không, ta đây tối nay mỏi mắt mong chờ."
_____

Cắm vào phiếu tên sách

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình:

Hừ hừ, ta sư, ngươi đang ở đây hiện đại trong thôn thời điểm, uống rượu, ta Lạc lại không thể ăn ngươi, nhịn được vất vả, nhưng là hiện tại ngươi lần này uống rượu, ngươi đoán ta Lạc có thể hay không ăn ngươi nha? Lại đoán xem sẽ như thế nào ăn nha 【.

Ồ, có rượu nhưỡng con thỏ ăn ai 【.

Cảm tạ mọi người chấm điểm nhắn lại, Bá Vương phiếu vé dinh dưỡng dịch các loại:đợi ~

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK