Mục lục
Dò Hư Lăng (Cổ Đại Thiên)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Ta vừa vội vã chạy xuyên qua dòng người tấp nập bên dưới cơn mưa phùn, vừa kinh ngạc tự hỏi sao người trong thành Cô Tô này đều máu lạnh như vậy, nghe được có người nhảy sông tự vẫn, ngoại trừ có một số rất ít người hốt hoảng vội vàng chạy về phía sông Bạch, đại đa số còn lại vẫn giữ nguyên vẻ mặt trắng xám như cũ, không ngừng nhìn về phía đó, nhưng dưới chân lại không hề di chuyển.

Khi ta chạy xẹt qua những người đi đường đang cầm ô trong tay, liếc mắt nhìn thử, lại phát hiện trong đôi mắt của bọn họ đều có một chút buồn bực và sầu não, giống như là không có tinh thần vậy.

Bất quá lúc này ta cũng không có thời gian đi tìm hiểu những chuyện đó, vội vàng chạy qua, không bao lâu liền gặp nữ nhân trung niên hồi nãy đang thở hổn hển, bước đi thất tha thất thểu ở trước mắt, hai chữ “Thanh nhi” mà nàng vẫn không ngừng nhắc tới lúc này gần như không thể nói lên được, nơi cổ họng chỉ có tiếng khóc nho nhỏ đang bị kìm lại.

Cho dù là điên điên khùng khùng,trông thấy dáng vẻ đau lòng vì đứa con của nàng lần này thật làm người ta xót xa. Ta đi tới kế bên nàng, đưa tay ra, kéo nàng lại, nắm tay của nàng chạy vội về hướng sông Bạch, nàng ở phía sau chạy theo bước chân của ta, sợ tới mức không dám lên tiếng.

Bọn ta cùng nhau băng qua cả con đường dài, ngay lập tức hình ảnh trước mắt giống như là đột nhiên bị thay đổi, liền thấy một con sông mênh ʍôиɠ toàn là sương mù đẹp đẽ như ngọc bích, con sông này rất rộng, trêи bờ những cây liễu được sắp xếp thành một con đê, bởi vì lúc này mưa rơi lất phất, nhìn cũng không thấy bờ bên kia, nước ở trong thành rất đẹp, cũng xem như là một con sông lớn rất có khí thế.

Bên bờ có một cây cầu đá màu trắng bắc ngang qua, cách chỗ cầu đá không xa là một đám người đang đứng, đều rướn cổ lên nhìn về cây câu đá, nhưng mà ta nhìn thật kỹ, cũng không thấy được bóng dáng của Lạc Thần.

Đúng lúc này, nữ nhân trung niên đó bỗng nhiên giãy thoát khỏi tay ta, chạy như điên về phía cây cầu đá, miệng không ngừng kêu to: “Thanh nhi! Thanh nhi!”

Ta cả kinh, cũng chạy theo, đến lúc đi tới bên cạnh cây cầu đá, đã thấy thân hình gầy yếu của một nam tử vẫn còn trẻ đứng ở chỗ hàng rào bảo vệ cây cầu, trang phục cả người nam tử trẻ tuổi đó bình thường, áo màu xám tro, trêи đầu lại trùm một cái khăn đội đầumàu trắng. Hắn lúc này đứng ở đầu cầu, đi qua đi lại được mấy bước, vẻ mặt say mê một cách bí ẩn, có thể mơ hồ trông thấy môi của hắn mấp máy, giống như là đang cùng một ai đó nói chuyệnvậy.

Càng quỷ dị hơn chính là ở bên tai ta lại lờ mờ nghe thấy có tiếng nức nở rất nhẹ, giống như là có một nữ nhân đang rất đau khổ mà khóc, trêи cầu lại nổi lên một cơn gió lớn, thổi quần áo của nam tử trẻ tuổi đó bay phấp phới, bọn ta ở bên này thì không cảm thấy gì cả, tựa như là cơn gió trong nháy mắt đó chỉ dừng lại ở trêи cây cầu đá.

Sắc mặt của đám người đang đứng ngó ở một bên ai cũng đều xám trắng, trong đó có người cúi đầu nói nhỏ: “Cuộc sống không yên con mẹ nó rồi, yêu tinh dưới nước lại tới câu hồn, phủ Doãn lão gia không phải đã nói là không được tới sông Bạch đánh cá nữa hay sao? Hằng ngày vẫn còn người không muốn sống mà chạy tới đó.”

“Hừ, không đánh cá ngươi bảo bọn ta ăn gì đây?! Cô Tô nhiều sông như vậy, mà sông Bạch này lại tốt hơn!”

“Các ngươi  đừng tranh cãi, nghe nói trước đó mấy ngày thiếu gia nhà họ Trương đến cây cầu Tử Lăng này dạo chơi, cũng nhảy sông mà chết giống như vầy, lúc thi thể nổi lên thì toàn bộ cơ thể đều khô rồi, người trong nhà đưa về khâm liệm, vào giữa đêm thi thể nằm ở trong quan tài lại không ngừng chảy nước, thiếu chút nữa hù chết luôn cả lão gia tử của Trương gia. Không ngờ lần này tới lượt thằng nhóc Mộc Thanh này, hắn còn có một lão nương điên điên khùng khùng, thật sự là ông trời không có mắt a!”

“Cái người tên Mộc Thanh này bình thường rất hiền hậu, bất quá ngươi xem cơn gió đó lớn như vậy, chúng ta cũng không cách nào đi cứu, cũng không trách chúng ta được.”

“Đúng đúng đúng. . . Không trách chúng ta. .  . Chúng ta chỉ có thể đốt thêm nhiều giấy tiền vàng bạc cho hắn vào sau này mà thôi.  . ”

Những người này cứ bô bô mà bàn tán ầm ĩ, nhưng không một người nào dám tiến lên phía trước, đúng lúc này, nam tử bị người khác gọi là Mộc Thanh đó bỗng nhiên kϊƈɦ động quát to một tiếng: “Ngươi đừng giục nữa! Ta đi.  . Ta đi. . . . Ngươi. . Ngươi đợi ta. . . . .!!” Hắn vừa nói xong, vừa đạp vào chỗ tay vịn, chắc chắn hắn sẽ té xuống dưới, nữ nhân trung niên kia thấy vậy gấp đến độ khóc lớn: “Thanh nhi! Nương đang ở đây a! Ngươi đừng bỏ ta lại!”

Nhưng mà nàng cố gắng tiến lên phía trước,cả ngưởi bị cơn gió lớn trêи cầu thổi một cái, làm khó khăn lắm mới đứng vững được.

Ta nhìn thấy vô cùng căng thẳng, cũng vội vàng xoay người tiến lên phía trước, không ngờ tiếng nức nở rất nhẹ của nữ nhân đó bỗng nhiên lại trở nên sắc bén vô cùng, nghe giống như là tiếng gáy vào nửa đêm vậy, đặc biệt thấm vào người. Mà cùng lúc đó, cơn gió ở trêи cầu cũng càng lúc càng lớn hơn, ta vừa muốn bước lên thềm đá của cây cầu, thì cơn gió lớn đó giống như một cái roi da quất thẳng vào mặt, ta sơ sẩy một cái, cũng ngã ở một bên.

Biến cố này xảy ra quá nhanh, giống như là chỉ trong nháy mắt, ta ngã xuống đất, chỉ thấy Mộc Thanh đó bỗng nhiên co rúm lại nói một tiếng: “Nương.  . . Ta hình như nghe thấy nương đang gọi ta. . Ta không thể bỏ mẫu thân của ta, nàng điên điên khùng khùng cần có người chiếu cố. . .” Hắn vừa nói xong, chân đưa ra lại rụt trở về.

Ta lúc này ngã đúng vào một bên của cây cầu, chỗ đó xây một cái bệ đá, bên trêи là một con sư tử đá đang ngồi chồm hổm mà trợn mắt lên. Ta chống hai tay xuống đất định đứng dậy, liếc mắt một cái, thì thấy bên trong cái bệ đá ở bên cạnh là một lỗ trống có để một chén nước rất trong, nổi lềnh bềnh trong chén là một lá bùa màu đỏ, kề sát vào ngửi thử, mùi huơng chu sa càng đặc hơn, trong đó còn thoang thoảng mùi của hạt tía tô.

Nhìn thật kỹ càng một lần nữa, chỗ cái bệ đá còn lại ở bên cạnh cây cầu cũng có bày một cái chén y như vậy.

Lòng ta nhất thời liền lạnh đi.

Hóa ra ta bị hình ảnh giả mạo trước mắt lừa gạt rồi, con sông này có vật dơ bẩn là sự thật, thế nhưng cơn gió này thì không phải tự nhiên mà xuất hiện ở con sông này, mà là do có người dốc hết tâm trí đi bày binh bố trận.

Thật ra thì cơn gió này rất đơn giản, là một trận pháp sơ đẳng vô cùng đơn giản, người thường nhìn thấy sẽ cho là kỳ dị khó hiểu, nhưng miễn là người có hiểu biết một chút về trận pháp thì cũng biết được rằng chỉ cần dùng một cành liễu dính nước là có thể phá vỡ. Cây liễu tính âm hàn, từ xưa tới nay chính là vật trừ tà, cũng giống như bùa, nếu như bị cành liễu chạm một cái, linh khí vốn tích tụ ở trong người cũng sẽ thoát ra ngoài, dân gian vẫn còn lưu truyền câu ngạn ngữ cổ này “Cành liễu treo trêи cửa, yêu quái chớ đến gần.”

Rõ ràng là đã có người bố trí trận pháp đó, mục đích chính là để khóa cây cầu Tử Lăng này lại, người ở bên trong không ra ngoài được, người ở bên ngoài cũng không thể vào trong, nói một cách đơn giản, thật sự rất giống như là một cái lồng giam cỡ nhỏ.

Không biết tại sao, ta bỗng nhiên nghĩ tới việc cái lồng giam đó dùng để cho một cái gì đó ăn, trong lòng không thể không run lên.

Âm thanh quỷ dị của nữ nhân đó ở bên tai còn không ngừng khóc hức hức, cũng không biết là cái gì đang tác oai tác quái ở con sông này, nhìn thấy Mộc Thanh tuy là bị nhϊế͙p͙ lấy hồn phách rồi, bất quá may mà vẫn còn giữ lại được một chút ý thức, có thể nghe được lời kêu gọi của mẫu thân. Ta vội vàng đứng dậy, căn dặn nữ nhân đã khóc tới mức đầm đìa nước mắt đó: “Đại thẩm, ngươi ngăn cản hắn, nói chuyện cho hắn hoàn hồn lại, ta đi một chút sẽ quay lại.”

Nữ nhân đó đuổi theo giữ chặt lấy ta, nức nở nói: “Nói. . Nói chuyện gì?!”

“Ngươi không ngừng gọi tên hắn là được rồi! Nhưng đừng có dừng lại! Hắn nghe được!”

Ta nói xong, đang định xoay người đi lên chỗ bờ đê lấy mấy cành liễu, bả vai lại đột nhiên bị một đôi tay lạnh lẽo vỗ vỗ, trong lòng ta run lên, ngay sau đó liền thấy Lạc Thần cả người toàn là nước mưa, bình thản đứng ở trước mặt ta, mà tay của nàng đang cầm một vài cành liễu, xanh tươi và ươn ướt.

Hóa ta từ nãy đến giờ không thấy bóng dáng của nàng, chính là đã sớm nhìn thấu mọi chuyện, nên đi tìm cách để phá trận.

Ta nhất thời mừng rỡ, đã thông suốt được ý nghĩa của mấy cành liễu mà nàng đưa ra, sau đó nàng liền đi về phía đầu kia của cây cầu đá, ta thì đi về phía đầu này. Ta cắm cây liễu xuống cái bát nước, nước trong cái chén sứ men xanh đó bỗng nhiên dao động vô cùng dữ dội, lá bùa màu đỏ nổi lềnh bềnh trong chén nháy mắt đã hóa thành tro bụi, đồng thời trêи mặt nước cũng có một tiếng rít xé cả không khí, cơn gió trêи cầu từ từ nhỏ dần rồi biến mất.

Cùng lúc đó, tiếng nức nở rất nhẹ của nữ nhân dường như càng thêm gấp gáp, mắt thấy Mộc Thanh đứng ở trêи cầu chống đỡ không được nữa, cả người ngã một cái, sẽ rơi xuống sông, Lạc Thần vội vàng đi tới vài bước, nhẹ nhàng xoay người nhảy lên chỗ hàng rào bảo vệ, vươn tay ra kéo lấy đai lưng của Mộc Thanh, cứ như vậy mà đem nam tử trẻ tuổi đó quay trở lại.

Tiếng khóc hức hức quỷ dị của nữ nhân lập tức im bặt.

Mặt nước vốn đang gợn sóng không ngừng cũng đột nhiên yên ả như cũ.

Nam tử tên là Mộc Thanh bị Lạc Thần kéo trở về, ý thức vẫn chưa khôi phục hoàn toàn, dáng vẻ vô cùng uể oải. Nữ tử trung niên lúng ta lúng túng đứng dậy, ôm nam tử trẻ tuổi này vào trong lòng, ngồi trêи mặt đất, lệ ở nơi khóe mắt vẫn còn chưa khô.

Lạc Thần nhíu mày lại, nhìn hai mẹ con họ đang ôm nhau, nhẹ nhàng nói khẽ: “Ngươi tát hắn một cái.”

Nữ nhân trung niên mở to đôi mắt vẫn còn rưng rưng khóc, mếu máo nói: “Cô nương. . Tát.  . Tát tay?”

Lạc Thần gật gật đầu.

“Cô nương ngươi thật hung dữ, Thanh nhi ngoan như vậy, ta mới không nỡ tát hắn, từ nhỏ tới lớn, ta.  . Ta chưa từng đánh hắn.  . .”

Lạc Thần vừa nghe nữ nhân đó nói nàng hung dữ, lông mày hơi hơi run lên, chỉ nhếch môi không nói một lời nào nữa, đôi mắt lại vô tình nhìn lướt về phía ta, ta lúc này rất là muốn cười, thấy nàng đang nhìn chằm chằm, đành phải cố gắng chịu đựng, vô cùng vất vả.

Hung dữ sao?

Đối với tống tử quái vật các loại linh tinh khác, có đôi lúc thật sự không nể nang gì cả.

Chắc là nhìn ra được ý cười trong ánh mắt của ta, nàng buồn bực nói: “Ngươi không tát, vậy để ta.” Nói xong liền muốn giơ tay lên, nữ nhân trung niên thấy khí thế nghiêm nghị của nàng, nhất thời sợ tới mức hơi rụt cổ lại, ngập ngừng nói: “Không. . Không cần! Vẫn.  . Vẫn là.  . Để ta. . Hắn là con ta, nương đánh con là lẽ phải. . Là lẽ phải. .”

Nói xong, nữ nhân đó nhắm mắt lại, giơ tay lên kiên quyết tát Mộc Thanh, chỉ nghe một tiếng “ba” lanh lảnh vang lên, Mộc Thanh ở bên dưới cái tát đó, bị đánh tới mức la lên, phun ra một chất lỏng đục ngầu.

Chất lỏng này dính dính như cháo, nhìn vào cực kỳ buồn nôn, ta vội vàng xoay mặt đi chỗ khác, nữ nhân đó trông thấy, khuôn mặt nhất thời cũng trắng bệch, nàng tuy là bị điên, nhưng vẫn còn biết sợ hãi.

Lạc Thần thản nhiên nói: “Hắn bị trúng loại trùng ở trong nước, ngươi đưa hắn về, mỗi ngày dùng cành liễu sắc với nước, một ngày ba lần, không bao lâu sẻ khỏe lại.”

Nữ nhân đó ngây ngốc gật gật đầu, ta cũng không biết nàng nghe hiểu được bao nhiêu. Thật ra thì trong lòng ta vẫn còn có nghi vấn, một là cơn gió trêи cây cầu đó rốt cuộc là do ai bố trí, hai là theo lý thuyết thì người bình thường trúng phải trùng, trong chốc lát sẽ bị nhϊế͙p͙ lấy hồn phách, nhưng dựa theo những lời nữ nhân này nói, Mộc Thanh đã trúng phải trùng mấy ngày rồi, nhưng lại không chết ngay tức khắc, mà lại còngiữ được ý thức, xem ra vẫn không biết là hắn mạng lớn hay là còn có nguyên nhân gì khác.

Lạc Thần thấy sự việc đã xong rồi, đưa tay ra kéo ta đi, nói: “Chúng ta đi.” Ta gật gật đầu, đang xoay người, lại không cẩn thận nhìn thoáng qua lòng ngực hơi hơi lộ ra của Mộc Thanh vẫn còn đang hôn mê, trêи cổ hắn có đeo một ngọc bội.

Ánh mắt của ta lập tức bị ngọc bội đó gắt gao ôm lấy, lúc trước ở cùng với Côn Luân ta đã từng nhìn thấy một cái có hình dạng gần giống như vậy.

“Đây là.  .  .?”

Ta ngồi chồm hổm xuống, run run cầm lấy ngọc bội trêи cổ Mộc Thanh nhìn thật kĩ, là một miếng ngọc có hình giọt nước, trong suốt mà lấp lánh, bên trong lại hơi đỏ đỏ. Côn Luân đã từng nói đây là loại Sinh Huyết Ngọc được dùng để trừ tà, bên trong không biết làm thế nào mà có một chút máu gà trống, máu gà trống dương tính cực thịnh, cho nên vật âm tà rất sợ hãi.

Ta lật mặt kia của miếng Sinh Huyết Ngọc đó để xem thử, thấy dưới góc bên phải ở mặt sau có khắc một chữ “Sư” rất đẹp, đôi môi nhất thời không ngừng run rẩy.

Thảo nào! Thảo nào!

Hóa ra chính là vật này che chở cho hắn!

Ta cố kìm nén sự kϊƈɦ động trong lòng, nói với nữ nhân đó: “Đại thẩm,này. . . Ngọc này, là của con ngươi à?”

Nữ nhân đó thừ người ra lắc lắc đầu, nói: “Không phải.  .  . Là người khác cho nó.”

Ta nắm lấy bàn tay của nữ nhân đó, nói: “Vậy, người đã cho hắn ngọc bội này, có phải là một nữ nhân tên Sư Cẩm Niệm hay không?!”

Nữ nhân kia nói: “Cũng là một nữ nhân.  .  . Dáng vẻ rất xinh đẹp. . . Đó là chuyện của rất nhiều năm trước rồi. . Hôm đó có bốn vị khách đến nhà.  . Là con trai ta tiếp đãi họ, cái này.  . . Cái đó.  . Ta.  . Ta nhớ không rõ ràng lắm, tóm lại là sau đóThanh nhi nói có một vị tỷ tỷ tặng ngọc bội cho hắn. . .”

Nàng nói chuyện mơ mơ hồ hồ, từ ngữ lại không rõ ràng, rồi đôi mắt của ta nhất thời sáng lên, nói: “Bốn vị? Có phải là ba nữ một nam hay không?”

Đôi mắt ngân ngấn nước của nữ nhân đó lập tức mở to, hoảng sợ nói: “A! Cô nương ngươi có phải là thần tiên hay không? Không cần nhìn cũng biết được a?!”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK