Mục lục
Đặc Công Tà Phi
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Cuối rừng đào có một khối đá lớn.

Võ Học Thông mặc y phục màu xanh, trên gương mặt tràn đầy mệt mỏi, đang ngồi xếp bằng, sau lưng đang dựa vào khối đá lớn, nhắm mắt lẳng lặng dưỡng thần.

Trên mặt đất trước mặt Võ Học Thông, một nam tử trung niên yên lặng nằm.

Nam tử trung niên này ước chừng bốn mươi tuổi, huyết sắc trên mặt đều mất hết, hơi thở mong manh, là trang chủ sơn trang Vạn Trúc Tần Trạm.

Lỗ tai hơi hơi run, nghe thấy một hồi cuồng phong cuốn đến ở phía trước trong rừng đào, Die nd da nl e q uu ydo n mấy cánh hoa đào màu hồng nhẹ nhàng bay xuống, người Võ Học Thông chờ đã xuất hiện.

Mở hai mắt ra, vốn là tư thế ngồi xếp bằng, đổi thành tư thế quỳ một chân trên đất, Võ Học Thông cúi đầu, giọng điệu mười phần cung kính nói: "Thuộc hạ tham kiến chủ tử!"

Võ Học Thông vừa dứt lời, bóng dáng Thiên Cơ lão nhân và Vô Ngân nhanh như sao xẹt xuyên qua rừng đào, trong nháy mắt đã hạ xuống trước mặt Võ Học Thông.

Nhìn Tần Trạm còn thoi thóp một hơi, bàn tay Thiên Cơ lão nhân tạo thành quả đấm, hai mắt tràn đầy sương lạnh hỏi: "Võ Học Thông, tại sao sơn trang Vạn Trúc lại bị tàn sát? Sao ngươi lại xuất hiện ở sơn trang Vạn Trúc?"

"Chuyện này......"

Võ Học Thông đứng lên, hai mắt nghi ngờ nhìn lướt qua Vô Ngân, dường như không hiểu rõ, sao Đế chủ lại cùng Vô Ngân đến đây.

Võ Học Thông nghi ngờ, Thiên Cơ lão nhân há có thể không biết chứ?

Đưa tay bắt chéo, Thiên Cơ lão nhân nói: "Thân phận Ma đế của ta, Vô Ngân đã biết. Cho nên, tất cả đều cứ nói thật, không cần giấu giếm!"

"Hồi Đế chủ, chuyện là như vầy......."

Nghe thấy lời Thiên Cơ lão nhân nói, trong lòng Võ Học Thông không còn băn khoăn, lập tức kể từ đầu tới đuôi, không bỏ sót chút nào.

Hóa ra, Võ Học Thông phụng lệnh của Thiên Cơ lão nhân, giám thị Nam Cung Tuyết Y, dieendaanleequuydonn để tận mắt nhìn chủ tớ năm người Nam Cung Tuyết Y xác thực quay trở về Linh cung.

Vì vậy, hắn liền lên đường ngày đêm, muốn trở về sơn trang Vô Danh, hồi báo lại cho Đế chủ.

Mà --

Chạng vạng hôm qua, lúc đi qua đường lớn ngoài rừng đào này, Võ Học Thông chợt nhớ tới bộ cờ ngọc lạnh ấm độc nhất vô nhị trên thế gian đang ở trong tay trang chủ sơn trang Vạn Trúc.

Bộ cờ ngọc lạnh ấm được chế từ ngọc phỉ thúy trắng và đen. Nghe nói, chạm vào viên cờ đen có cảm giác lạnh như mùa đông, chạm vào viên trắng xúc có cảm giác ấm áp tựa như xuân.

Võ Học Thông là người mê cờ, đã sớm muốn thấy bộ cờ ngọc lạnh ấm độc nhất vô nhị trên thế gian này.

Thấy đang thuận đường, vì vậy Võ Học Thông liền quẹo vào rừng đào, vòng qua dãy núi, xuyên qua rừng trúc xanh, tiến vào phạm vi sơn trang Vạn Trúc.

Nhưng --

Võ Học Thông tuyệt đối không thể ngờ rằng, hắn vốn muốn thưởng thức cờ ngọc lạnh ấm, khi vừa thấy lại là một bức thảm cảnh nhìn mà hoảng.

Cửa lớn sơn trang Vạn Trúc rộng mở, bên trong sơn trang lớn như vậy, đất đầy máu tanh, thi thể nằm tràn lan.

Từ trước đến giờ, người của sơn trang Vạn Trúc đều không tranh quyền thế, sao lại phải tai ương bị huyết tẩy, da.nlze.qu;ydo/nn từ lão già tám mươi, cho tới đứa bé ba tuổi, đều đi đời nhà ma cơ chứ?

Võ Học Thông khó có thể tin được, dọc theo con đường ngổn ngang thi thể, tiến vào đại sảnh sơn trang Vạn Trúc, muốn tìm dấu vết người hành hung để lại.

Mới vừa bước vào đại sảnh, Võ Học Thông đã rõ được động cơ của cái người lòng dạ độc ác đã huyết tẩy sơn trang Vạn Trúc rồi.

Trên vách tường của đại sảnh, bị người hành hung lòng dạ độc ác, dùng máu tươi viết xuống hai hàng chữ lớn.

-- Thiên Cơ lão nhân, đừng có gây thêm phiền toán, trì hoãn Thượng Quan Ngưng Nguyệt đi Linh cung nữa.

Nếu không, người mời khách tiếp theo, sẽ giống như người của sơn trang Vạn Trúc, gặp phải họa sát thân!

Võ Học Thông là một người thông minh, từ hai hàng chữ lớn bằng máu trên vách tường đại sảnh, tất nhiên đã đoán được sơ sơ mọi chuyện.

Phu thê Diễm thiếu chủ, muốn tiến về phía Linh cung cướp lấy dược liệu.

Đế chủ không muốn phu thê Diễm thiếu chủ đến Linh cung nhanh như vậy, liền tìm đến nhờ sơn trang Vạn Trúc, dinendian.lơqid]on cùng với các môn các phái giúp một tay, lấy cớ mời yến tiệc, trì hoãn phu thê Diễm thiếu chủ lên đường.

Mà, có người bụng dạ khó lường, hi vọng phu thê Diễm thiếu chủ có thể nhanh chóng đến Linh cung, liền tàn nhẫn huyết tẩy sơn trang Vạn Trúc.

Người bụng dạ khó lường biết, nếu người sơn trang Vạn Trúc không hiện thân mời khách đúng hẹn.

Như vậy, Đế chủ sẽ cảm thấy kỳ lạ, nhất định sẽ phái người tới sơn trang Vạn Trúc, nghe ngóng nguyên nhân vì sao bọn họ chưa hiện thân mời khách.

Cho nên, sau khi người bụng dạ khó lường huyết tẩy sơn trang Vạn Trúc, liền để lại hai hàng chữ lớn bằng máu, dùng cái này để cảnh cáo Đế chủ không cần chậm trễ nữa!

Dựa vào thi thể còn ở khắp sơn trang Vạn Trúc, Võ Học Thông đủ để suy đoán ra rằng, Đế chủ còn chưa biết được chuyện sơn trang Vạn Trúc bị huyết tẩy.

Bởi vì, nếu Đế chủ biết được sơn trang Vạn Trúc bị huyết tẩy, nhất định sẽ phái người an táng người đã chết thật tốt.

Đổi lại một câu khac, Đế chủ và phu thê Diễm thiếu chủ vẫn còn chưa tới rừng đào tràn ngập hương thơm cách sơn trang Vạn Trúc mười lăm dặm kia.

Tới lúc nào đến được, Võ Học Thông không biết.

Nhưng, bên ngoài rừng đào tràn ngập hương thơm, có một con đường lớn, mà Đế chủ và phu thê Diễm thiếu chủ phải đi qua trên đường đến Linh cung.

Vì vậy, Võ Học Thông chuẩn bị rút lui khỏi sơn trang Vạn Trúc, muốn canh giữ ở bên trong rừng đào, Dieenndkdan/leeequhydonnn đợi Đế chủ và phu thê Diễm thiếu chủ xuất hiện.

Mà --

Ngay lúc Võ Học Thông chuẩn bị rút lui, chợt nhận thấy được bên trong sơn trang Vạn Trúc tràn ngập hơi thở chết chóc, mơ hồ có chút hơi thở yếu ớt của một người.

Đi tìm men theo hơi thở yếu đuối, bên trong một sân viện của sơn trang Vạn Trúc, Võ Học Thông phát hiện trang chủ Tần Trạm vẫn còn lại một chút hơi thở yếu ớt.

Võ Học Thông vội vàng đỡ Tần Trạm dậy, hai tay đưa tới sau lưng Tần Trạm, đưa ma lực vào trong cơ thể Tần Trạm, hy vọng có thể giữ được một mạng của Tần Trạm.

Chỉ tiếc, từ chạng vạng hôm qua, tới hoàng hôn hôm nay, Võ Học Thông gần như đã tiêu hao hết sức lực trong cơ thể, Tần Trạm vẫn chỉ còn thoi thóp một hơi.

Chỉ có chút khởi sắc chính là khi ở nửa canh giờ trước đó......

Ngập ngừng mở miệng, nói ra thời gian chính xác Thiên Cơ lão nhân đến rừng đào, còn năn nỉ Võ Học Thông dẫn hắn đến gặp Thiên Cơ lão nhân lần cuối.

Cho nên, lúc này mới xảy ra chuyện Võ Học Thông mang theo Tần Trạm, đi tới cuối rừng đào, truyền âm kêu gọi Thiên Cơ lão nhân.

"Đế chủ, thuộc hạ gần như dùng mười canh giờ, để ma lực chạy trong cơ thể Tần Trạm. Nhưng, [email protected]*dyan(lee^qu.donnn) Tần Trạm vẫn chỉ còn thoi thóp một hơi thì coi như thôi đi....."

Nhanh chóng kể xong, Võ Học Thông nhíu chặt mày nói: "Ngay cả Tần Trạm bị loại võ công nào gây thương tích, thuộc hạ cũng không thể điều tra ra, đây quả thực không thể tưởng tượng nổi!"

Nghe Võ Học Thông kể xong, bóng dáng của Thiên Cơ lão nhân chợt lóe.

Thận trọng đỡ Tần Trạm dậy, Thiên Cơ lão nhân ngồi xếp bằng, hai tay đưa dán vào sau lưng Tần Trạm, đưa ma lực vào trong cơ thể Tần Trạm.

Một khắc đồng hồ trôi qua, Thiên Cơ lão nhân thu hai tay lại.

Nửa ôm Tần Trạm vào trong ngực, liếc nhìn sắc mặt Tần Trạm vẫn trắng bệch như tờ giấy, hơi thở mong manh, giọng Thiên Cơ lão nhân vang lên đầy giận dữ.

"Tần Trạm bị hắc linh gây thương tích, nếu không phải có năm đó hắn bị bệnh nặng, được ta cho dùng một viên Ma Đan chữa khỏi, ngũ tạng phế phủ lưu lại dược tính của Ma Đan, khi bị hắc linh xâm nhập thân thể, hắn đã sớm khí tuyệt mà bỏ mình rồi!"

Nghe được lời Thiên Cơ lão nhân nói, sắc mặt của Võ Học Thông bỗng chốc biến đổi, chân mày nhíu càng chặt hơn nói: "Cái gì? Hắc... Hắc linh!"

Khó trách, hắn đưa ma lực vào trong cơ thể Tần Trạm thì vẫn không có cách nào dò xét ra, đến cuối cùng là Tần Trạm bị loại võ công nào gây thương tích.

Với công lực của hắn, không cảm ứng được sự tồn tại của hắc linh bên trong vết thương của Tần Trạm là chuyện tất nhiên.

Đôi mắt Vô Ngân kinh ngạc nháy mắt, hỏi: "Hắc linh là thứ gì?"

Chân mày nhíu chặt chợt dãn ra, Võ Học Thông giải thích nói: "Linh lực của Linh cung, tổng cộng chia làm bốn loại. Dựa theo uy lực mạnh yếu, dfienddn lieqiudoon theo thứ tự là: hồng Linh, ẩn linh, hắc linh, thất thải linh!"

"Nói cách khác, người huyết tẩy sơn trang Vạn Trúc, là người của Linh cung. Chẳng lẽ......"

Liếc nhìn tính mạng Tần Trạm bị đe dọa, lại nghĩ đến những người đã tử vong ở bên trong sơn trang Vạn Trúc, từ trước đến giờ Vô Ngân thánh khiết như tiên, trong mắt cũng tràn ra tức giận thuộc về phàm trần: "Là Nam Cung Tuyết Y gây nên?"

"Không, tuyệt đối không thể là Nam Cung Tuyết Y! Ta chính mắt thấy chủ tớ năm người Nam Cung Tuyết Y, tiến vào Linh cung, rồi mới về. Mà......"

Võ Học Thông lắc đầu, nói: " Khinh công của Nam Cung Tuyết Y, cùng ta không phân cao thấp, ta lại lên đường cả ngày đêm, cho nên Nam Cung Tuyết Y sao có thể xuất hiện trước ta, rồi huyết tẩy sơn trang Vạn Trúc chứ?"

"Võ Học Thông nói không sai, hoàn toàn không phải là Nam Cung Tuyết Y. Bởi vì......"

Võ Học Thông vừa dứt lời, Thiên Cơ lão nhân lên tiếng: "Trong Linh cung hiện nay, trước mắt đột phá hắc linh chỉ có hai người, Thánh Đế và Thánh Tôn!"

Nghiêng đầu, Vô Ngân hỏi: "Vậy thì, người cho là, hung thủ huyết tẩy sơn trang Vạn Trúc, là hai người này?"

Hai mắt rét lạnh, Thiên Cơ lão nhân gằn từng chữ một: "Với hiểu biết của lão đầu đối với Thánh Đế, dienndnle,qu.y don chuyện huyết tẩy sơn trang Vạn Trúc làm người ta giận sôi như thế, không phải là do Thánh Đế gây nên."

"Nói cách khác, chuyện huyết tẩy sơn trang Vạn Trúc, là do Thánh Tôn gây nên. Nhưng, vì sao Thánh Tôn phải làm như thế? Hắn lo lắng chúng ta vẫn cứ trì hoãn, cuối cùng sẽ làm trễ nãi Nguyệt nhi hóa giải kiếp số sao?"

"Ngươi quên lão đầu đã nói rồi sao? Chuyện kiếp số, trừ Thánh Đế, và chủ tớ năm người Nam Cung Tuyết Y ra, những người còn lại của Linh cung, vốn không hay biết. Cho nên......"

Thiên Cơ lão nhân tức giận, giọng trầm trầm nói: "Sao Thánh Tôn huyết tẩy Sơn trang Vạn Trúc lại là vì lo lắng chúng ta trì hoãn, sẽ làm trễ nãi Nguyệt oa nhi hóa giải kiếp số chứ?"

Vô Ngân hồ đồ, cau mày hỏi: "Nếu cũng không phải vì như thế, vậy vì sao Thánh Tôn phải huyết tẩy sơn trang Vạn Trúc, muốn cho Nguyệt nhi đến Linh cung chứ?"

"Bởi vì, Thánh Tôn thống hận Thánh Đế, hắn để Nguyệt oa nhi đến Linh cung, chỉ là muốn có được thất thải linh lực của Nguyệt oa nhi, sớm đưa Thánh Đế xuống suối vàng."

"Lời này giải thích thế nào!"

"Thánh Tôn chỉ biết Thánh Đế phái Nam Cung Tuyết Y ra, là vì nghênh đón Nguyệt oa nhi hồi Linh cung, tiếp nhận chức Thánh Đế. Mà, Dieenndkdan/leeequhydonnn dựa theo quy củ của Linh cung, người của Linh cung không được yêu người ngoại giới. Mà nếu Nguyệt oa nhi tiếp nhận chức Thánh Đế, nhất định phải tách ra khỏi Diễm tiểu tử. Nếu như......"

Nhìn thẳng vào mắt Vô Ngân, Thiên Cơ lão nhân gằn từng chữ một: "Thánh Đế một lòng muốn cho Nguyệt oa nhi tiếp nhận chức Thánh Đế, nhưng Nguyệt oa nhi lại không muốn tách khỏi Diễm tiểu tử, như vậy hậu quả sẽ như thế nào đây?"

-- hậu quả sẽ như thế nào?

Giữa Nguyệt nhi và Thánh Đế, nhất định sẽ có một trận ác chiến.

Cường giả và cường giả tỷ thí, sống chết chỉ là trong nháy mắt, mà phải Nguyệt nhi có thất thải linh lực, có cơ hội đưa Thánh Đế vào chỗ chết lớn hơn!

Gật đầu, Vô Ngân bừng tỉnh hiểu ra mà nói: "Thì ra là như vậy, ta hiểu rồi!"

Vô Ngân vừa ngừng nói, Tần Trạm đang dựa vào người Thiên Cơ lão nhân, khuôn mặt mất hết huyết sắc, lông mi đen như mực run run lên.

Cố hết sức mở mắt ra, Tần Trạm ngửa đầu nhìn Thiên Cơ lão nhân, giọng nói yếu đuối như muỗi kêu: "Ân... Ân công, thật... Thật xin lỗi, d,0dylq.d chuyện ngài dặn... dặn dò, Tần Trạm không thể….hoàn thành xong, khiến ngài thất... thất vọng!"

Dứt lời, thân thể Tần Trạm run rẩy, "phụt" phun ra một ngụm máu tươi, mắt hoàn toàn nhắm lại, vĩnh viễn cáo biệt trần thế.

Toàn bộ sơn trang bị diệt thảm, Tần Trạm đã nỗ lực chống một hơi cuối cùng.

Năn nỉ Võ Học Thông dẫn hắn tới đây, gặp mặt Thiên Cơ lão nhân, nói câu cuối cùng, lại không phải là "thay sơn trang Vạn Trúc của ta báo thù", mà là "thật xin lỗi"?

-- nếu không phải hắn liên lạc với Tần Trạm, để hắn giúp một tay trình diễn trì vở kịch trì hoãn, từ trước đến giờ sơn trang Vạn Trúc không tranh quyền thế, há có thể gặp phải tai ương bị huyết tẩy chứ?

Lỗ mũi Thiên Cơ lão nhân cay cay, đưa tay lau hết máu trên miệng Tần Trạm, cất lên giọng nói đầy u buồn.

"Tần Trạm, năm đó, lão đầu cứu ngươi một mạng. Nhưng hôm nay, lại bởi vì lão đầu, chôn vùi toàn bộ mạng người trong trang của ngươi. Cho nên, nên nói lời xin lỗi, phải là lão đầu, là lão đầu!"

"Đế chủ, bốn mươi năm trước, mấy vạn người Ma tộc ta bị diệt vong, là do Thánh Tôn ban tặng. Nhưng ngài cho là, Die nd da nl e q uu ydo n Thánh Tôn cũng vi tình mà làm ác, vô tâm gây sai lầm, cho nên liền tha thứ hắn. Hôm nay......"

Tần Trạm lìa đời, khiến Võ Học Thông vô cùng phẫn nộ, hàm răng nghiến ken két: "Thánh Tôn lại phát rồ, huyết tẩy cả sơn trang Vạn Trúc, ngài cũng không thể tha thứ cho hắn nữa!"

"Ngươi nói không sai, khoản nợ mạng người của Ma tộc, Thánh Tôn vô tâm gây sai lầm, còn có thể tha thứ. Nợ máu của sơn trang Vạn Trúc, Thánh Tôn cũng là cố ý mà làm, tuyệt không thể nữa tha thứ rồi!"

Thiên Cơ lão nhân tức giận lạnh lẽo nói xong, cúi đầu nhìn người trong ngực đã qua đời: "Tần Trạm, nợ máu của sơn trang Vạn Trúc, lão đầu nhất định sẽ giúp ngươi đòi lại, nhất định sẽ!"

Ngay sau đó, Thiên Cơ lão nhân ngẩng đầu lên, con mắt lạnh như băng kêu lên: "Võ Học Thông?"

"Có thuộc hạ!"

"Cả đời Tần Trạm yêu trúc, ngươi đưa hắn rừng trúc an táng. Mặt khác, những người còn lại của sơn trang Vạn Trúc, ngươi cũng làm hậu táng cho bọn họ đi."

"Thuộc hạ tuân lệnh!"

Cổ tay bỗng chốc lật lên, một tấm vải gấm màu bạc, từ trong tay áo Thiên Cơ lão nhân bắn ra cực nhanh bay về phía Võ Học Thông.

"Các môn phái trên đó, đều là những môn phái tiến hành mời Nguyệt oa nhi và Diễm tiểu tử dự yến tiệc mấy ngày kế tiếp. Ngươi nắm chặt thời gian, dieendaanleequuydonn liên lạc với đệ tử Cái Bang, để bọn họ dùng bồ câu đưa tin cho những môn phái này, thông báo những môn phái này hủy bỏ hành động mời khách."

Cánh tay giơ lên, Võ Học Thông tiếp nhận tấm vải gấm màu bạc, vẻ mặt cung kính trả lời: "Đế chủ yên tâm, thuộc hạ nhất định sẽ làm xong!"

Võ Học Thông dời bước tiến lên, ôm lấy Tần Trạm trong lòng Thiên Cơ lão nhân, mũi chân điểm nhẹ, biến mất ngay tại chỗ trong nháy mắt.

"Vô Ngân tiểu tử, chúng ta cũng nên đi về thôi."

Đứng lên, hai mắt Thiên Cơ lão nhân che giấu tia sáng rét lạnh, vỗ đầu vai Vô Ngân: "Nếu không trở về, sợ rằng Nguyệt oa nhi và Diễm tiểu tử sẽ sinh nghi đấy!"

-- nếu không muốn càng nhiều môn phái gặp phải họa sát thân, hành động mời khách này phải hủy bỏ.

Sau khi trở về, còn suy nghĩ xem nên sử dụng những biện pháp nào để trì hoãn Nguyệt oa nhi và Diễm tiểu tử đi Linh cung.

Vậy mà ——

Thiên Cơ lão nhân vừa dứt lời, Vô Ngân vừa gật đầu, lời ở trong miệng còn chưa kịp cho đáp lại.

Một tiếng cười mang theo mười phần mị hoặc, lại khiến Thiên Cơ lão nhân và Vô Ngân......

Trong nháy mắt cảm giác trời rung đất chuyển, đại óc ầm ập nổ lớn, trong lòng cực kỳ không yên, từ phía trước rừng đào, da.nlze.qu;ydo/nn không nhanh không chậm vang lên.

"Soái lão đầu, Vô Ngân, không cần phải về gấp! Bởi vì, bọn ta đã nổi lên lòng nghi ngờ rồi, đặc biệt tới đây tìm đáp án!"

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK