Mục lục
Thần Y Phục Thù - Thiếu Chủ Quỷ Cốc
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

“Cô hối tôi cũng vô dụng thôi? Thiếu chủ muốn yêu, tôi còn có thể chia tách một đôi nam nữ yêu đương sao? Lại nói tới tôi cũng đánh không lại cậu ta! Nếu tôi có thể đánh được hắn, tôi đã sớm đi xách cổ hắn lôi đến đây rồi.”

“Cậu muốn đánh tôi sao?”

Đột nhiên, một giọng nói lạnh lẽo vang lên, từ sau lưng Minh Thừa truyền tới, Minh Thừa bị dọa đến run rẩy, vội vàng vứt bỏ cây tăm, thay đổi một vẻ mặt nịnh nọt vui cười, chạy đến trước Lăng Việt:

“Thiếu chủ, ngài nghe lầm rồi, ngài cho thuộc hạ một trăm cái lá gan, thuộc hạ cũng không dám đánh ngài! Thuộc hạ nói là muốn đánh mấy tên tai to mặt lớn kia thôi nha!”

Lăng Việt có chút bất đắc dĩ lắc đầu.



“Tính tình của cậu cần khiêm tốn một chút. Đừng có suốt ngày cứ luôn luôn chém chém giết giết, não không dùng để suy nghĩ, vĩnh viễn chỉ là một tên ngu ngốc chỉ biết cậy mạnh.”

“Thiếu chủ dạy đúng, thuộc hạ nhất định sẽ về nhà, cột tóc lên xà nhà, lấy dùi đâm đùi! Khổ đọc 36 kế!”

Lăng Việt không khỏi trợn trắng mắt.

“Bớt ở chỗ này ba hoa, đi thôi.”

“Vâng! Thiếu chủ, ngài chậm một chút, để thuộc hạ mở xe cho ngài.”



Rất nhanh sau đó, ba người liền đến trước cửa khách sạn lớn Giang Châu, ba người xuống xe liền đi thẳng đến Tụ Hiền sảnh.

Bên trong Tụ Hiền sảnh đã sớm có 6 7 vị nam nữ khí thế bất phàm ngồi ở đó.

Quần áo ăn mặc rất đắt tiền, nhưng lại không mất vẻ trang trọng.

Giờ khắc Lăng Việt bước vào Tụ Hiền sảnh, bảy người đồng thời đứng dậy, phân ra hai bên trực tiếp đi đến trước mặt Lăng Việt, cùng nhau cúi chào.

“Giang Thành Hoa Hồng Đen.”

“Giang Châu Trương Đạo Sơ.”

“Giang Lâm Đường Giáng Trần ”



“Gặp qua Thiếu chủ!”

Hai tay Lăng Việt đặt sau lưng, từng bước một trực tiếp đi qua mọi người, ngồi vào chỗ cao nhất trong Tụ Hiền sảnh. Hai người Minh Thừa cùng Tú Nhi liền đứng ở hai bên.

Cho đến khi hắn đi qua, mọi người vừa rồi mới dám ngồi thẳng lên, len lén liếc liếc nhìn một khuôn mặt của Lăng Việt.

Lăng Việt ổn định chỗ ngồi, hai đầu lông mày nhíu lại, một cỗ khí thế chậm rãi đè xuống, giống như Đế Vương buông xuống, làm cho người khác hâm mộ.

“Các vị đều là người tai to mặt lớn các nơi tại Giang Châu, đi theo Quỷ Cốc nhiều năm, cũng coi như là tiền bối của ta ở trong tông môn. Nhiều năm qua, các vị vì Quỷ Cốc cống nạp không ít tiền tài, Lăng Việt ở đây cám ơn các vị.”

“Thiếu chủ quá lời rồi, nếu không có Quỷ Cốc chống đỡ, chúng tôi cũng không có khả năng có địa vị như hôm nay! Vì Quỷ Cốc đóng góp sức lực, là bổn phận của chúng tôi.”

Lăng Việt gật gật đầu.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK