Mục lục
Đại Vũ Trụ Thời Đại
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:



Khi đội ngũ cứu viện đến nơi thì khung cảnh chờ đợi họ thật tang thương và thê thảm.

2400 người trong tiểu đội cần cứu viện thì chỉ còn lại hơn 1800 người. Chỉ trong ngắn ngủi mấy phút mà đã có tới 600 người chết thảm, trong đó gần 100 người chết vì bị người khác giẫm đạp lên. Kết quả có thể nói là vô cùng thảm khốc.

Bất quá điều làm cho mọi người kinh ngạc hơn cả đó chính là việc Morrison đang run rẩy đứng giữa một khoảng trống, bên cạnh hắn không có tới một bóng người trừ một cô bé mười bảy mười tám tuổi đang hoảng sợ nắm lấy tay hắn. Còn xung quanh hắn thì mọc lên vô số thực vật màu xanh.

Đội ngũ cứu viện thấy thế cũng giật mình, nhưng lúc đó không phải là lúc tìm hiểu cái gì đang xảy ra. Bọn họ chỉ đành vội vàng chụp lấy mấy tấm hình sau đó gửi về phi thuyền Hi Vọng. Rồi sau đó cử hai chiếc khinh khí cầu khác bay về chỗ của hắn.

Morrison nhìn khinh khí cầu bay đến mà trong lòng vẫn còn sợ hãi. Có trời mới biết đám thực vật đang ngọ nguậy dưới chân hắn đang tìm cái gì…Bây giờ có cho vàng cũng đố hắn dám nhúc nhích nửa phân, sợ rằng chỉ một động tác nhỏ của mình thôi cũng khiến đám thực vật chú ý, hút mình thành xác khô.

Phong Tiểu Chanh ở bên Morrison cũng rất sợ hãi, bất quá biểu hiện của nàng xem đỡ mất mặt hơn nhiều so với Morrison. Mặc dù cả người đều run rẩy nhưng ít nhất vẫn còn có thể cử động, nàng quay đầu nhìn xuống bên dưới, nhìn thấy đám thực vật kia vẫn đang ngọ nguậy như đang tìm kiếm gì đó.

Các binh sĩ đến cứu viện cũng không dám tới gần nơi đó, mặc dù không biết vì sao hai người bọn họ lại có thể đứng trong đám thực vật đó mà bình yên vô sự, nhưng điều đó cũng không thể chứng minh rằng loại thực vật đó vô hại. Mặc dù từ những thí nghiệm cho thấy thì loại thực vật ngoài hành tinh này quả thật không hề có tác động cắn nuốt thương tổn gì con người, hoàn toàn khác xa với loại động vật kia nhưng cũng không thể xem xét nó theo lẽ thường được. Ngoài ra thì do nó có năng lực ăn mòn bất kỳ vật thể phi nhân loại nào, tỷ như áo giáp vũ trụ mà bọn họ đang mặc cho nên cả bọn đều không dám tới gần.

Bất quá cả đội cứu viện đều biết không thể tiếp tục đợi nữa, thời gian không chờ đợi con người a. Hiện giờ thì đám sinh vật ngoài hành tinh vẫn còn chưa dám tới gần, nhưng lỡ như đám thực vật kia đột ngột biến mất thì các sinh vật kia cũng không thể ngồi không được…

Lúc đó tại hiện trường có hai thành viên trong tiểu đội Hắc Tinh, một người tên là Lâm Phí Bưu. Vóc dáng của hắn không cao cũng như lực lưỡng, nhưng trong ánh mắt của hắn lại hiện lên một sức mạnh điên cuồng. Người còn lại thì có vẻ bề ngoài rất là thư sinh với một giọng nói khá nhẹ nhàng, tên là Dương Ngõa La. Nếu không phải hắn có thân phận thiếu úy thì nhìn thế nào cũng không giống với một quân nhân.

Hai người này đều là chỉ huy của hai chiếc khinh khí cầu cứu viện, đều đồng loạt ra lệnh đội của mình lần lượt quăng bình ắc-quy xuống.

Không rõ vì nguyên nhân gì, khi bình ắc-quy vừa chạm đất thì đám thực vật kia dường như nhận ra gì đó, không tiếp tục lần mò tìm kiếm nữa mà nhanh chóng chui xuống đất, biến mất sạch sẽ.

Morrison cùng Phong Tiểu Chanh đồng thời thở phào nhẹ nhõm, lúc này hai người đều cảm giác bủn rủn chân tay, cả người mệt mỏi. Mà lúc này thì các binh lính đáp xuống từ khinh khí cầu bắt đầu chỉnh đốn đội ngũ, trong đó cả hai được đặc biệt chiếu cố, được cả đám binh lính vây quanh đưa về phi thuyền Hi Vọng.

Cả Morrison lẫn Phong Tiểu Chanh dường như vẫn còn chưa hoàn hồn, đầu tiên là may mắn thoát chết sau đợt tấn công của sinh vật ngoài hành tinh thì lại rơi vào tình cảnh bị đám thực vật kia bao vây. Trải qua những việc kinh sợ như vậy mà vẫn chưa bị dọa đến mức ngất xỉu thì cũng có thể coi là hai người khá can đảm. Cứ thế hai người thẫn thờ đi về trước, thật lâu sau mới giật mình tỉnh lại mà nhìn lẫn nhau.

Hai người nhìn thấy khinh khí cầu chở mình cứ cách mỗi đoạn lại ném ra một chiếc bình. Sau đó chỉ trong tích tắc thì một đám thực vật trồi lên nuốt chửng lấy chiếc bình đó, mà ở phía sau cũng có một chiếc khinh khí cầu đi theo, chắc là nó cũng đang thực hiện việc tương tự như vậy.

Morrison khi bị bắt giữ thì hơi tỏ vẻ sợ sệt, nhưng mà Phong Tiểu Chanh thì lại không như vậy, nàng vỗ vỗ bả vai của một người lính, hỏi:
-Mọi người ném cái gì thế? Tại sao lại có thể thu hút đám thực vật kia xuất hiện? Còn nữa, tại sao lại cố ý hấp dẫn đám thực vật quái quỷ đó chi vậy?

Người binh nhất này bị vỗ vai một cách đột ngột nên cũng hơi bực mình, nhưng khi nhìn lại thì thấy đó là một thiếu nữ xinh đẹp thì cố kiềm lại, nói:
-Đây là kết quả thí nghiệm mà các nhà khoa học tìm ra, các thứ này có thể khắc chế được đám thực vật này. Chỉ cần loại thực vật này còn tồn tại thì đám người ngoài hành tinh kia căn bản sẽ không dám tới gần, mà muốn hấp dẫn được nó thì điều kiện tiên quyết đầu tiên chính là năng lượng, thứ hai là kim loại. Được rồi, cô gái, cô có thể buông ta ra được không. Ta còn phải thi hành nhiệm vụ.

Phong Tiểu Chanh le lưỡi, rốt cuộc cũng buông tha cho anh lính đó. Mà Morrison đứng bên cạnh thì bỗng nghĩ tới một khả năng hoang đường.

Chẳng lẽ…Đám thực vật lúc trước do nghe được lời của mình? Mình la lớn nơi đây có rất nhiều năng lượng, cho nên đám thực vật đó mới chạy tới hấp thu năng lượng sao?

Mẹ kiếp, đám thực vật này đúng là quỷ dị? Ngay cả thực vật cũng hiểu tiếng Anh à, không…Phải nói là ngôn ngữ ngoài hành tinh chứ. Cái này có còn để cho người ta sống không hả?

Tạm thời không bàn tới anh chàng Morrison đang mải cảm thán trí thông minh “xuất thần” của đám thực vật quái quỷ này, thì cả đội ngũ còn lại đều đang sợ run. Ai ai cũng đều nơm nớm lo sợ trên đường di chuyển, thẳng cho tới lúc đặt chân vào bên trong cửa khoang mới trút được gánh nặng mà lớn tiếng hoan hô, khóc cười. Thậm chí có mấy người vì quá mức vui mừng mà ngất xỉu tại chỗ. Cũng may là bên trong phi thuyền đã sớm chuẩn bị sẵn đội ngũ cấp cứu với hơn cả trăm bác sĩ. Cả đội ngũ cấp cứu liền gấp rút lấy băng ca chuyển những người hôn mê đi, sơ cứu cho những người bị thương trong lúc hỗn loạn, đồn thời thăm hỏi, săn sóc mọi người còn lại….

Hiện trường vừa lộ ra vẻ hỗn loạn mà lại trật tự, nhưng nó cũng đủ khiến cho các người dân vừa trải qua màn đồ sát kia có cảm giác như được tái sinh.

Morrison cùng Phong Tiểu Chanh vốn không hề bị thương gì, nhưng vẫn được một bác sĩ hỏi thăm. Nhưng trong lúc khám bệnh thì bỗng nhiên một đội binh lính mang huy hiệu Hắc Tinh đi tới, người chỉ huy đội ngũ đó nhìn hai người rồi nói:
-Xin hỏi hai vị là ngài Morrison cùng tiểu thư Phong Tiểu Chanh sao? Xin vui lòng theo ta.
Nói xong thì người đó đứng nguyên tại chỗ, chờ phản ứng của hai người.

Morrison cùng Phong Tiểu Chanh đều khó hiểu nhìn nhau, nhưng Morrison bỗng cảm giác sợ hãi. Tim của hắn đập liên hồi, cứ như sắp nhảy ra khỏi ngực vậy. Hắn cảm giác chuyến này thế là đi tong rồi, nhất định là do cấp trên đã phát hiện ra hồ sơ giả của mình, cho nên quyết định xử lý hắn…

Mình sẽ bị xử lý như thế nào đây? Bị giam lại sao? Không, khả năng này không cao, bởi vì…Nó sẽ tiêu tốn thức ăn, tài nguyên trên tàu… Dù sao khi ở trên vũ trụ thì giam lại cũng không có gì khác biệt quá lớn so với bình thường, bất quá chỉ hơi bị hạn chế một chút thôi…

Như vậy không lẽ là đuổi khỏi phi thuyền Hi Vọng sao? Chúa ơi! Hắn thà tự sát chứ cũng không muốn gặp lại đám quái vật kia! Hắn đã tận mắt nhìn thấy những người đó bị hút thành thây khô a, sự thống khổ đó quả thực khiến cho người ta ngạt thở!

Hoặc là…Lừa tiếp một phen xem sao? Đây cũng là sở trường của mình, bất quá nếu như đối phương kiểm tra hắn thì sao? Tỷ như về phương diện khảo sát địa chất chẳng hạn? Mẹ kiếp, ông đây làm sao mà biết được cái gì thì gọi là khoáng thạch, địa chất đây? Mình phải làm sao họ mới tin chứ?

Làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ?

Sắc mặt của Morrison trắng bệch đến thảm hại, khiến cho vị bác sĩ kế bên nhìn thấy liền lập tức nói:
-Đồng chí này, bọn họ là bệnh nhân của ta, có thể do vừa mới thoát ra từ trong khốn cảnh nên trong lòng vẫn còn bất ổn. Ta không đồng ý việc ngài mang bọn họ đi, trừ phi ngài có thể nói rõ đưa bọn họ đi làm gì!

Người chỉ huy đội ngũ này không hề chần chừ mà nói thẳng:
-Thật xin lỗi bác sĩ, nhưng đây là lệnh của thiếu tá, nó liên quan tới vấn đề nghiêm trọng trên phi thuyền Hi Vọng…Ta cho hai người ba mươi giây, lập tức theo chúng ta. Nhanh lên, thời gian không còn nhiều đâu.

Vào lúc này thì trong phòng họp, Diêu Nguyên đang lắng nghe mấy báo cáo mới của các nhà khoa học.

-Thiếu tá, chúng ta đã có kết quả thí nghiệm về loại thực vật ngoài hành tinh kia. Về cơ bản thì bọn chúng không thể gây hại cho chúng ta, nhưng có khả năng sinh tồn cực kỳ mãnh liệt. Nó chịu được từ nhiệt độ, axit mạnh đến bazơ….Đến vũ khí bình thường cũng không cách nào hủy diệt được nó. Nếu như có súng laser công suất cao thì may ra có thể cắt được nó, hoặc là một lượng lớn axit đậm đặc để làm giảm hoạt tính của nó cũng được…

Một nhà khoa học đang báo cáo với Diêu Nguyên, còn hắn thì vẫn đang ngồi cau mày, nhìn về màn ảnh hiển thị mức năng lượng trên phi thuyền. Đây là năng lượng của ba lò phản ứng hạt nhân…Điều chết người ở đây là hắn không thể dừng chúng lại, bởi vì làm như thế sẽ khiến cho đám thực vật kia bắt đầu ăn mòn thân phi thuyền Hi Vọng. Đó là tổn thất không cách nào gánh chịu được!

-Ngoài ra không có cách nào sao? Chúng ta không thể nào có một lượng lớn axit mạnh được, cũng không có cả súng laser công suất cao. Các thứ này không thực tế! Không lẽ không còn phương pháp khác sao? Tỷ như phương pháp mà đám người ngoài hành tinh kia dùng để khống chế đám thực vật này đó? Bọn họ không thể nào cứ mỗi lần tới thu hoạch thì phải trả giá bằng một chiếc phi thuyền chứ?
Diêu Nguyên lo âu nói.

Các nhà khoa học nhìn nhau, khuôn mặt họ đều hiện vẻ bắt đắc dĩ. Trình độ khoa học giữa đôi bên chênh lệch quá xa, hơn nữa bọn họ cũng chỉ vừa mới tiếp xúc với thực vật này, thời gian quá gấp thì sao có thể nghĩ ra được biện pháp nào khả thi được, cái này quả thật khó như lên trời vậy.

Diêu Nguyên bỗng nhiên nói:
-Mọi người xem cái này một chút.
Nói xong thì khẽ nhấn mấy cái trên màn hình, ngay lập tức trên màn hình liền xuất hiện hình ảnh của Morrison cùng Phong Tiểu Chanh đang đứng giữa đám thực vật.

-Tình huống lúc đó quả thật rất nguy hiểm, khi đám quái vật tấn công thì mọi người chết rất nhiều, hai người đó cũng sắp bị đám quái vật xâu xé bỗng nhiên người con trai lấy ra một cây bút, kêu to nơi này có rất nhiều năng lượng, kết quả bỗng nhiên một lượng lớn thực vật xuất hiện quanh hắn….

Diêu Nguyên vừa giải thích tình hình lúc đó, vừa nhìn về các nhà khoa học nói:
-Ta muốn biết, hắn làm sao có thể triệu hồi được đám thực vật kia? Tại sao dù không có năng lượng mà đám thực vật kia vẫn xuất hiện? Còn nữa, lúc trước ta có nói quá, xác suất tồn tại khả năng thực vật có ý thức của riêng mình là bao nhiêu phần trăm? Còn có điểm quan trọng nhất là…Tại sao sinh vật ngoài hành tinh có khả năng xơi tái mạnh mẽ như vậy nhưng lại không thể “ăn” chúng ta? Trong cơ thể con người chúng ta cũng có kim loại mà? Điều này có liên quan tới phương pháp mà người ngoài hành tinh dùng để khống chế đám thực vật này hay không?

Mọi người, chúng ta không còn thời gian nữa!

Diêu Nguyên chỉ vào sơ đồ năng lượng trên màn hình, lớn tiếng nói:
-Hiện tại lượng năng lượng bị hút đi đã gần đạt đến mức năng lượng cần thiết để sử dụng một lần bước nhảy không gian rồi. Phi thuyền chỉ có thể sử dụng bước nhảy bốn lần thôi, đã sử dụng một lần, bây giờ bị hút đi một lần nữa thì chỉ còn lại hai lần thôi…

Mau! Chúng ta phải mau lên! Nếu không rời khỏi hành tinh này thì kết cuộc đang chờ chúng ta chính là hủy diệt!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK