• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Ngày nhập học đầu tiên Viên Tịch cầm một hộp cơm tự làm, tuy không mấy sang trọng mà chỉ là đơn sơ tầm thường nhưng cô không cảm thấy xấu hổ, mọi người phán xét điều gì, cô không quan tâm.

Đến trường, chưa kịp làm gì đã là tâm điểm chú ý.

- Nhìn kìa, cô ta đến rồi.

- Nhìn mặt vênh lên như vậy chắc nhà giàu lắm.

- Cũng không rõ nữa, nhưng mà nhìn hơi láo nhỉ.

Trên miệng cô vẫn còn ngậm kẹo mút, đôi tai nghe rõ những gì bọn họ nói nhưng cô chẳng để vào đầu.

Video của một cô tiểu thư học cùng lớp đã quay lại cuộc nói chuyện giữa Viên Tịch và giáo viên chủ nhiệm ngày hôm qua. Ở trường cấp 2 cô ta vẫn là nhất, cứ nghĩ lên trường cấp 3 quý tộc mình vẫn sẽ là nữ vương mà muốn làm gì thì làm sao.

Viên Tịch nhìn những cậu ấm cô chiêu đang đàm tiếu mình với vẻ vô cùng khinh thường bọn họ. Về lớp, cô được bạn cùng lớp nói cho không còn một chút thể diện nào.

Bây giờ cô mới biết, bản thân quá nổi tiếng cũng là một cái tội, thảo nào chị gái cô từng là hoa khôi có tiếng cũng phải tự kết liễu đời mình.

- Viên Tịch, học sinh nghèo vượt khó của chúng ta đến rồi.

- Hahaha...

Thấy bọn họ ngồi nhởn nhơ trên bàn học của mình, ánh mắt cô trở nên tức giận, giọng nói lạnh lẽo còn ghê rợn hơn cả ma quỷ khiến đám người đó có chút rén nhẹ.

- Cút xuống.

- Ôi trời, có ai làm gì đâu mà căng vậy?

Chỉ là những kẻ giàu có và có gan trời mới dám bắt nạt cô như vậy, chứ như những học sinh khác họ không muốn theo phe ai, chỉ có thể cầu nguyện "không liên quan đến mình".

- Đừng để tôi nhắc lại lần hai.

Viên Tịch nói với giọng điệu thiếu kiên nhẫn, ánh mắt sắc hơn bao giờ hết, cả người thả lỏng, không một chút sợ sệt.

Cuộc đời cô đã mất đi người thân quá đủ đau khổ, trên thế giới này không còn gì quan trọng để cô phải hối tiếc cả, không sợ điều gì có thể uy hiếp mình. Không thể cưỡi lên đầu lên cổ thì ít nhất cũng không được để bọn chúng bắt nạt.

- Mày biết tao là ai không?

Trần Mạc Nhu, cũng chính là cô gái quay video lại rồi gửi vào group chat trong trường. Cô ta ngồi ngay vị trí đắc địa trên bàn học, hai chân thả lỏng, tay khoanh trước ngực, phía sau còn có kẻ massage cho.

Viên Tịch không mấy quan tâm, cô cầm ngay chai nước lọc của cô gái bên cạnh tạt thẳng vào mặt Trần Mạc Nhu. Khuôn mặt không mấy sợ hãi, vô cùng hài lòng mãn nguyện trước hành động của mình.

Cô tiểu thư xảo trá kia trừng mắt nhìn cô như muốn ăn tươi nuốt sống, thể diện của cô ta như cá rời khỏi nước, thật chẳng ra làm sao. Vẻ mặt đầy nộ khí nhưng không thể làm được gì, bàn tay ngứa ngáy muốn đánh người, cuối cùng không muốn rước họa vào thân mà phải nhịn nhục.

- Con nhỏ này mày bị điên rồi sao? Có biết chị Trần là ai không?

Những kẻ tiểu thư đầy tớ bên cạnh liền mang khuôn mặt lo lắng, lấy khăn giấy lau nhẹ khuôn mặt dày đậm lớp trang điểm của cô ta.

- Tôi đã nói rồi đừng để tôi nhắc lại lần hai, đừng để tôi nóng. Nếu mà tôi nóng thì tôi sẽ thiêu rụi các người ra thành tro đó. Lần sau sẽ không đơn giản là một chai nước lọc thôi đâu.

Lời cảnh cáo không khiến Trần Mạc Nhu sợ hãi, cô ta càng thua cuộc thì càng nảy sinh lòng thù hận nhiều hơn.

Tiếng trống trường vang lên, đám người Trần Mạc Nhu quay về chỗ ngồi, Viên Tịch nhìn bàn học đã bị bọn họ chạm mông lên không khỏi tức giận. Cầm chai nước lọc còn thừa trên tay, cô đổ khắp bàn học mình, nhưng cho dù có rửa vẫn ngửi được mùi kinh tởm kia.

- Lần sau tôi sẽ đền một chai khác.

Nói xong với cô gái mà cô đã tự ý lấy nước lọc, không ngần ngại mà rời khỏi lớp.

Đúng lúc cô bước ra hành lang, Yến Huân, Vương Nhậm và Lục Hữu Diên cũng cúp tiết đi xuống từ tầng hai. Trên tay Yến Huân còn cầm điện thoại, trên màn hình là cô gái hot nhất hôm nay, Viên Tịch.

- Mấy em mới lên cũng hư hỏng phết nhỉ?

Lục Hữu Diên có vẻ rất hứng thú, nữ sắc anh ta đã gặp nhiều, đã quen nhiều, tài cua gái của anh ta phải gọi là cực đỉnh, cộng thêm vẻ đẹp trai trời sinh, chỉ cần một lời nói ngọt ngào là đã có thiếu nữ sà vào lòng ngay.

- Chắc nhà điều kiện lắm mới hành xử như vậy.

Vương Nhậm cất giọng trầm ấm.

- Nếu mà gặp chúng ta thì sao nhỉ? Nhà giàu gặp nhà giàu, kẻ hư gặp kẻ hư.

- Ai hư lại Yến Huân chứ.

- Đúng đúng...

Người quay đầu lại lúc ở hành lang trong ngày đầu tiên nhập học chính là Vương Nhậm, anh cảm thấy Viên Tịch rất có điểm gì đó thu hút anh, thật ra anh ta đã có người mình thích từ rất lâu.

Viên Tịch là một ví dụ điển hình cho việc say nắng của anh ta. Một người ôn nhu điềm đạm lại thích gieo rắc tương tư cho người khác chỉ có thể là Vương Nhậm mà thôi.

Bước xuống cầu thang, đụng ngay Viên Tịch từ hành lang đi lại.

Hiếm khi thấy có người cúp tiết đi lại ngang nhiên, Yến Huân không cảm thấy thú vị, chỉ cảm thấy tò mò.

- Đây, cô gái trong video, Viên Tịch.

Cô dừng bước, đưa ánh mắt sắc lẻm nhìn Yến Huân.

- Này, đừng có chọc gái, không khéo người ta cắn ngược lại cậu đó.

Lục Hữu Diên đúng là đàng hoàng với anh em thật nhưng tử tế với phụ nữ thì chưa bao giờ, mỗi một ngày là một cô gái, anh ta hiểu rõ phụ nữ nhất, đối với những cô gái như Viên Tịch, tốt nhất không nên động vào.

- Lục Hữu Diên, sao hôm nay cậu nhát vậy?

Yến Huân bước lên một bước, nhìn rõ khuôn mặt xinh xắn nhưng lại khó chịu của cô, có vẻ anh ta không hài lòng.

👍⬅⬅⬅

*like cho tui với nha, truyện mới ạ*

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK