Mục lục
Độc phi ở trên, tà vương ở dưới
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Nơi nguy hiểm nhất cũng là nơi an toàn nhất. Dung Sở sẽ không bao giờ có thể ngờ tới, người mà hắn háo hức muốn bắt, đã biến một trong những căn nhà của hắn làm nơi hoạt động và ẩn náu.

Quần áo, mặt nạ, cà keo có thể thay đổi chiều cao của Cố Tích Cửu, cùng với những thứ dùng để dịch dung đều được nàng cất giấu ở nơi này, rất an toàn.

Độc trùng nơi này đối với người khác phải nói là cực kỳ nguy hiểm, nhưng đối với Cố Tích Cửu am hiểu chơi độc mà nói, những độc trùng này đều là "dược liệu" được đưa tới cửa. Mỗi lần nàng tới, nàng đều thuận tay bắt mấy con đưa về, tinh luyện thành độc dược để chuẩn bị cho bất cứ tình huống nào.

Những độc trùng này cũng rất sợ nàng, mỗi lần nhìn thấy nàng đều đi vòng qua, đừng nói tới đi lên cắn nàng một ngụm. Chúng không có lá gan kia!

Lúc này đây cũng vậy, khi Cố Tích Cửu hiện thân ra tại bên trong chính điện của lãnh cung này, những đám bò cạp độc, chuột độc, kiến độc đang bò loạn đầy sàn thoáng chốc đã chạy sạch sẽ, không dám lưu lại ngay cả một cái lông chân.

Lần này Cố Tích Cửu không có ý niệm bắt độc vật đưa về để chơi, nàng thay bộ quần áo đi đêm ướt đẫm, lau khô tóc, sau đó mặc vào quần áo ở nhà, lúc này mới ngồi xuống trên chiếc giường băng ngọc.

Giường băng ngọc này cực kỳ lạnh, người thường ngồi trên đó một lát là có thể đông lạnh thành một khối băng.

Nhưng nếu dùng một loại phương thức vận công đặc biệt để thiền trên đó, nó sẽ là bảo vật giúp người nhanh chóng đề cao công lực.

Kiếp trước Cố Tích Cửu vừa lúc là nhân tài kiệt xuất tu luyện loại công pháp này, nàng ngồi thiền trên giường băng ngọc khoảng chừng một nén nhang, tất cả nội thương trên người đều giảm đi rất nhiều, chỉ còn lại một chút đau đớn mơ hồ, nằm trong phạm vi nàng có thể chịu đựng được.

Bởi vì thể lực trong khối thân thể nhỏ này của nàng quá thấp, cho dù nàng dùng đúng biện pháp cũng không thể ngồi lâu ở trên giường này, vì thế sau khi thương thế giảm bớt, nàng liền đứng dậy và nhảy xuống giường.

Ngón tay nàng véo quyết đang muốn làm gì đó, trong đầu bỗng vang lên một giọng nói giận dữ: "Nữ nhân, ngươi lại muốn bỏ rơi ta lần nữa hay sao?!"

Ánh sáng màu xanh mờ nhạt chợt loé lên ở một góc, chiếc lắc tay Thương Khung Ngọc bay thẳng tới, dừng lại trên bàn nhỏ trước mặt Cố Tích Cửu, nhưng nó vừa mới đáp ở phía trên mặt bàn thì lại nhảy lên: "Bẩn! Bẩn! Bẩn! Lạnh! Lạnh! Lạnh! Đông chết ta!"

Cố Tích Cửu: "......"

Chiếc lắc tay bay tới, tự động tự dừng lại ở trong lòng bàn tay của Cố Tích Cửu: "Nắm chặt lấy ta!"

Ánh mắt Cố Tích Cửu hơi chớp động nhìn nó: "Thì ra ngươi không sợ nước."

Từ sau khi nàng ngâm mình trong nước, thứ này vẫn luôn giống như cục đá ở trong ống tay áo của nàng, khi nàng cởi đồ và mặc quần áo nó cũng hoàn toàn không có động tĩnh, và nó đã bị ném xuống đâu đó.

Nàng còn tưởng rằng nó giống như đồ điện tử sợ nước trong thời hiện đại, trực tiếp bị chết máy khi ngâm trong nước, không ngờ......

Nàng cảm thấy cần phải hiểu biết thêm một chút về đặc tính cụ thể của nó, vì thế nên nàng tiếp tục hàn huyên với nó một hồi.

Biết nó không sợ lửa không sợ sấm sét không sợ bất cứ binh khí nào chém tới, duy nhất sợ lạnh, sợ chiếc bàn hàn ngọc này......

Chẳng trách vừa rồi nàng ngồi thiền ở trên giường băng ngọc, nó thà ở trong góc cũng không chịu ra ngoài, thì ra là có chuyện như vậy.

Cố Tích Cửu yên lặng tiếp tục nói chuyện với nó.

Lắc tay Thương Khung Ngọc rất ngạo kiều, khi nói chuyện với Cố Tích Cửu đều luôn gọi nàng là "nữ nhân".

Cố Tích Cửu rốt cuộc cảm thấy khó chịu, xách theo nó dạo quanh một vòng: "Tiếp tục gọi ta là nữ nhân nữa thử xem!" Hiện tại nàng chỉ là một cô bé đáng yêu mười ba tuổi!

Lắc tay Thương Khung Ngọc bối rối: "Nữ hài? Nữ oa oa?"

Cố Tích Cửu nổi gân xanh trên tán, dứt khoát nói: "Ngươi là do ta mua về, ngươi nên gọi ta là chủ nhân!"

"Không được! Ta chính là thần vật Thương Khung Ngọc, sao có thể nhận ngươi là chủ?"

"Không nhận chủ sao?" Cố Tích Cửu xoay tròn nó trên ngón tay trỏ vài vòng: "Ta đây cũng không muốn có ngươi......"

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK