Mục lục
Trọng Sinh - Em Đã Yêu Anh
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Nghi An ngủ hơn một ngày mới dậy. Khi tỉnh dậy thì chỉ thấy Giản Ái cùng Cố Hân ở bên mà thôi.

"Cậu tỉnh rồi". Giản Ái đỡ cô ngồi dậy.

"Các cậu đến khi nào vậy? Từ Khiêm đâu". Nghi An nhìn một vòng không thấy anh ở đâu.

"Thầy Từ nói chuyện với ba cậu rồi". Cố Hân nói. "Nghi An!! Nghi An. Cậu có bé con rồi".

"...". Nghi An mở to mắt mình. Cô nghe cái gì vậy? Bé con nào!

Chính cô cũng không biết mình mang thai thì làm sao biết bé con ở đâu.

"Nhưng mà khi cậu ngã, có dấu hiệu động thai rồi, phải quan sát thêm".

"Tớ....có thai". Cô đặt tay lên bụng mình, trong bụng cô đang có một sinh linh nhỏ bé đang dần tạo hình.

Chỉ một vài tháng nữa, nó sẽ ra đời, sau đó sẽ chạy nhảy khắp nơi.

Kiếp trước cô đã từng mong được có một gia đình nhỏ bé, cũng không cần cao sang. Chỉ là chưa kịp thực hiện thì cô đã nhảy lầu tự sát rồi, giờ đây hạnh phúc đến quá mau, cho nên cô có chút không tin được.

Bản thân của cô tuy đã hơn hai mươi tám tuổi, lớn tuổi hơn Từ Khiêm một tuổi, nhưng khi vào thân xác này thì mới có mười chín tuổi. Từ một bà cô già trở thành một cô gái trẻ tuổi.

Nghi An vẫn chưa hoàn hồn được.

Hôm nay trong hoạ mà được phúc. Nhờ như vậy mà cô mới biết mình mang thai, nhưng mà Cố Hân nói động thai? Nghi An sợ mình không giữ được bé con nên rất lo lắng.

"Không sao". Giản Ái cười. Xoa dịu Nghi An. "Thầy Từ đã tìm bác sĩ tốt nhất cho cậu rồi, sẽ bình an tất cả".

"Ừm". Cô gật đầu. "Cậu đi gọi Từ Khiêm vào giúp tớ với".

Cố Hân vội chạy đi ngay.

Cô phải nghĩ ngơi cho thật tốt, sau đó sinh ra một đứa bé trắng trẻo mập mạp đáng yêu. Cao lớn khoẻ mạnh như Từ Khiêm vậy đó.

Anh đẹp trai như vậy, bé con nhất định sẽ thừa kế gen của anh sẽ trở thành một em bé đẹp nhất.

Cố Hân đi tìm thầy Từ, không ngờ lại nói chuyện Nghi An có thai cho cậu ấy biết.



Cô ấy vội nấp sau lưng Lục Nghiên Trung vì sợ anh tức giận sẽ ném cô ấy xuống tầng nhà này luôn quá!!

Hu hu! Không có cố ý đâu mà, cô ấy vui mừng quá nên mới như vậy thôi, chứ Cố Hân cũng muốn giấu lắm chứ bộ. Tại cái miệng của cô nhanh hơn não thôi, không trách cô được mà!

Lục Nghiên Trung cũng hết nói. Đêm nay về dạy bảo cô lại vậy. Vợ mình, mình chọn tuy có ngốc nghếch một chút, nhưng mà không sao cả, mình anh thông minh đủ rồi.

Anh sẽ dạy cô lại, nhưng là dạy trên giường, dạy ở ghế sô pha, hay phòng ăn hay thậm chí là ở bồn tắm, nơi nào anh cũng dạy cô được cả.

Dạy cô cách lấy lòng anh và làm tình với nhau.

"Em xin lỗi thầy Từ ạ". Cố Hân vẫn xin lỗi anh.

"Không sao". Anh xoa đầu cô. "Cô bé nhà Lục Nghiên Trung không có lỗi". Từ Khiêm nói, anh vốn định nói với cô sau, vì anh sợ không giữ được, nên nếu không giữ được thì anh sẽ giấu cô mãi mãi.

Bây giờ cô đã biết, tuy có chút khó khăn nhưng anh sẽ cố giải quyết triệt để chuyện này.

Vì tất cả hôm nay, mọi chuyện thành ra như vậy, điều do mẹ anh. Anh thật không ngờ bà lại làm ra chuyện như vậy. Nếu hôm nay anh không có ở nhà thì cô sẽ ra sao? Mất mạng luôn không?

Từ Khiêm hoảng sợ trước những giả thiết mình đưa ra, anh bước một bước thành ba bước đi vào phòng bệnh thăm cô.

Đã vậy đêm qua anh còn làm cô rất nhiều lần, anh chỉ hận không thể đánh chết bản thân mình. Vợ anh mang thai, anh lại làm liên tục suốt đêm!

Anh đúng là đồ khốn nạn mà! Từ Khiêm tự trách mình, trách anh không để ý đến cô, không để ý đến việc cô mang thai xong rồi còn bỏ đi nữa!

Nghi An nằm ở phòng bệnh, tuy còn mệt nhưng vẫn không giấu được niềm hạnh phúc mà bản thân cô nhận được.

Cô được lên chức mẹ rồi!

Thật hạnh phúc.

"Em mà khóc hoài, bé con sau này sẽ mít ướt như em". Anh mở cửa bước vào, vừa không quên trêu chọc cô, sau đó lại lau nước mắt. "Đừng nghĩ lung tung".

"Chúng ta có bé con rồi. Em rất vui". Vui nên mới không kiềm được nước mắt mình.

"Đúng vậy.". Anh cười.

Giản Ái cũng rất biết chuyện, vội vàng đi ra ngoài để lại cho họ nói chuyện với nhau.

Cô ấy cũng rất lo cho bản thân mình, hơn hai tuần liền, anh Cảnh Hoài miệt mài trên người cô. Có khi nào....Giản Ái sờ bụng mình.

Có khi nào cô cũng có rồi không?

Cô với anh là thanh mai trúc mã với nhau, từ nhỏ cô đã được chơi cùng với anh.

Đến khi lớn lên không biết từ khi nào từ tình anh em mà cô đã chuyển sang tình yêu.

Cũng không đúng, họ chỉ mới làm liên tục thôi, cũng chưa tròn tháng, chắc không có đâu. Vì cũng có lúc anh đeo bao mà.

Giản Ái tung tăng đi tìm Trần Cảnh Hoài, nhưng không ngờ đến bản thân mình đã có thai rồi. Súng của thật mạnh mà!

Một lần là dính!

......

"Cố Hân nói có thể không...giữ được sao ạ". Nghi An xoa bụng hỏi anh.

"Giữ được. Đừng lo, anh đã liên hệ với một số bác sĩ khác rồi, sẽ để cho mẹ con em bình an tất cả". Từ Khiêm rót cho cô một ly nước, sau đó kê lại miệng cho cô uống.



Cô gật đầu, ngồi nói chuyện với anh một chút thì cô mệt lại muốn nghĩ ngơi.

Anh giúp cô đắp chăn lại. Sau đó đi ra ngoài nghe điện thoại.

- --------

"Mẹ! Rốt cuộc mẹ muốn làm gì". Từ Khiêm hỏi bà.

"Con phải chấm dứt với nó!! Mẹ không đồng ý. Từ Khiêm nó không phải là con nhà họ Lục". Từ phu nhân gào lên trong điện thoại với anh.

"Thì đã sao? Vợ của Từ Khiêm này, con có quyền lựa chọn".

"Mẹ sẽ ngăn cấm, là con dâu nhà họ Từ phải môn đăng hội đối mẹ mới đồng ý. Nếu không thì nó đừng mong vào nhà họ Từ được một bước".

Anh bật cười. "Mẹ! Không phải là em ấy làm dâu mà con sẽ đi ở rể, con của chúng con sẽ không mang họ Từ". Rồi anh tắt máy.

"Con....Từ Khiêm, alo...Từ Khiêm." Bà tức giận gọi lại cho anh nhưng lại không được.

Đúng là chết tiệt!

Con nhãi đó vốn không phải là thiên kim tiểu thư cao quý gì! Vậy thì tại sao bà phải chấp nhận nó!

Đúng là đồ giả mạo mà! Bà thật hối hận khi đồng ý cho hai đứa nó quen nhau.

Nếu không thì bây giờ cũng sẽ không như vậy, con khốn đó sẽ là thiếu phu nhân nhà họ Từ sao. Không!!!

Bà ta sẽ không để nó xảy ra được.

Bà tức tốc cho người đi tìm xem Lục Nghi An đó đang ở đâu. Đúng là con hồ ly tinh.

- ---------

Nghi An ngủ một giấc đến trưa hôm sau thì mơi tỉnh lại, sức khoẻ của cô cũng ổn định hơn rồi.

Từ Khiêm thì ngồi bên cạnh, không rời nữa bước.

Ba Lãnh tức muốn chết đi được, cái thằng nhóc này cứ lẽo đẽo theo con gái của ông. Bây giờ còn làm cho con bé to bụng luôn rồi.

Nhưng ông không định để cho đứa nhỏ này sẽ mang họ Từ đâu! Vì mẹ anh suýt nữa hại chết con gái ông, một xác hai mạng, tuy Nghi An không để ý nhưng thân là làm cha ông tuyệt đối không để yên chuyện này.

Thậm chí ông còn không cho anh sắc mặt tốt, cứ lườm nguýt anh mãi.

Anh phải ra ngoài mua cho cô một ít cháo, nên để cô lại cho ba Lãnh trông coi. Anh không yên tâm khi không có ai trông cô.

Ông cũng hiểu điều này, cho nên ngồi lại trông con bé.

Nhưng mà Nghi An muốn ăn xoài chua, cho nên cô nói với ông. Ông cũng do dự không muốn đi, nhưng mà nghe nói con gái gọi mình là ba, nên ông vui mừng đi mua ngay.

Khi không còn ai trông phòng thì Từ phu nhân gõ cửa rồi tự động bước vào.

Nghi An có chút ngạc nhiên khi nhìn thấy bà sau đó lại chuyển sang trạng thái phòng bị. Ôm trước tiên bảo vệ bụng mình.

"Xem ra cô vẫn chưa chết à". Từ phu nhân cười nhạt. Khi thấy miếng bông băng trên trán Nghi An.

"Không chết xem ra bà rất không vui lòng. Nhưng biết làm sao bây giờ tôi không những không chết mà còn có con với con trai bà rồi." Nói về độ vô sỉ thì cô có đầy.

Nếu không phải như đêm qua bị anh làm bán sống bán chết thì cô sẽ không để ai động đến mình đâu.



Hổ cái không ra oai thì nghĩ cô là con hổ què hay hổ bệnh vậy!

"Cô....tôi sẽ không chấp nhận đứa trẻ ngoài giá thú này". Từ phu nhân tức giận chỉ vào cô mà mắng.

"Ờ.... tôi cũng có định cho đứa nhỏ này theo họ của Từ Khiêm đâu". Cô chớp mắt. "Nó sẽ mang họ Lãnh".

Làm như cô cần cho con mình mang họ Từ lắm không bằng, mơ đi, phách lối với ai đây? Từ Khiêm mà không chịu thì cô cho anh đi luôn, đừng mong mà nhận con được.

Cô sẽ không để ai bắt nạt con mình, thậm chí nói nó là con ngoài giá thú! Bà đây không cần chồng vẫn có thể nuôi con được!

"Bà yên tâm, ngay cả khi Từ Khiêm muốn cưới tôi, tôi còn phải suy nghĩ lại. Đừng nghĩ có con rồi muốn cưới thì phải nhìn sắc mặt của bà à". Nếu bà ta đã không muốn cho anh lấy cô thì tại sao cô lại phải lấy lòng bà ta thêm.

"Mày....". Từ cô mà chuyển sang mày luôn rồi, khuôn mặt của Từ phu nhân lúc trắng lúc đỏ.

Tức chết vì Nghi An là có thật.

"Mời bà ra ngoài cho, tôi muốn ngủ". Cô chỉ tay ra ngoài của.

Nhưng mà bà ta lại bước tiến tới, Nghi An chính là cái gai trong mắt của bà ta. Kèm theo cái bụng để uy hiếp, cho nên cần phải diệt đứa nhỏ này trước.

Sau đó diệt luôn đứa lớn.

Nhưng kế hoạch không thành công khi ông Lãnh bước vào. Thấy bà ta đứng lại gần con gái mình.

"Bà muốn làm cái gì hả". Ông làm rớt luôn túi xoài đã mua cho con gái mình.

"Từ Khiêm nó sẽ về ngay thôi, khi đó tôi sẽ cho nó biết mẹ nó muốn hại chết Nghi An". Ông kéo bà ta ra không chút lưu tình.

"Hai người....hai người thật không biết liêm sỉ. Chỉ biết quyến rũ con trai tôi, để nó nghe lời các người".

"Con trai bà là nó quấn con gái tôi, tôi cũng sẽ không cho nó bước vào họ Lãnh đâu, mời bà về cho". Ông Lãnh tức giận nói, cho dù bà ta hay Từ Khiêm không muốn nhận đứa bé thì ông cũng sẽ một tay nuôi lớn nó.

Từ Khiêm đi từ xa nghe ồn ào, anh sợ cô có việc gì nên mới chạy nhanh vào, thấy mẹ mình lớn tiếng mắng nhiếc trách móc thiếu tướng Lãnh. Ngay cả Nghi An cũng bị mắng chưa chồng mà chửa theo.

Mẹ anh điên rồi sao?

Anh vội vàng chạy lại, chuyện này anh phải xen vào nếu không lại lớn chuyện nữa.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK