• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Hàn Như lấy lại bình tĩnh hít một hơi thật sâu quay lại nhìn Lương Hải:

“Lương Tổng anh đến đây là muốn thu phí bảo kê hay muốn dùng đồ uống.”

Lương Hải cười lạnh giỏi lắm Hàn Như càng ngày bản lĩnh càng lớn rồi, nếu không cho cô một bài học cô sẽ không biết mình sai.

“Tôi đến là để đón con tôi về.”

Hàn Như nghe vậy mặt mũi tái nhợt cả người bủn rủn bàn tay không tự giác nắm chặt nấy cạnh bàn, nhìn về phía Lương Hải.

“Lương Hải anh nói vậy là có ý gì?”

“Tôi không cho phép con mình lưu lạc bên ngoài càng không cho phép sau này nó bị mang tiếng là con riêng, một là em theo tôi về chúng ta lập tức kết hôn, hai là em phải bỏ đứa bé.”

Lương Hải vừa nói vừa nhìn biểu hiện của Hàn Như, anh ép mình không được mềm lòng Lương Hải rất sợ cô sẽ tuyệt tình xóa bỏ đứa bé, nhưng anh càng sợ mất cô hơn anh sẽ không buông tay dù cô chọn thế nào thì anh vẫn sẽ ép cô bên mình.

“Lương Hải anh không phải con người.”

Hàn Như vừa khóc vừa ôm lấy cạnh bàn tại sao lại đối xử với cô như thế anh đã từng là người duy nhất dịu dàng với cô nhưng bây giờ anh lại muốn lấy mạng hai đứa trẻ của cô.

Hàn Như bước đến trước mặt Lương Hải từng bước xiêu vẹo.

“Lương Hải coi như tôi cầu xin anh đừng cướp đi con của tôi, tôi sẽ đi thật xa có được không?”

“Hàn Như em nghe không hiểu sao em muốn giữ đứa trẻ thì phải kết hôn với tôi.”

Hàn Như quỳ xuống nước mắt mỗi lúc một nhiều đau đớn dồn nén trong cô cuối cùng cũng không thể kìm nén thêm nữa :

“Lương Hải anh là tên khốn nạn năm đó anh xâm hại tôi khi tỉnh dậy anh lại hối hận, năm đó tôi đau khổ như thế nào anh có biết không, hai năm qua tôi chăm sóc em anh nuôi nấng cháu anh vậy mà bây giờ anh lại muốn giết con tôi.”

Lương Hải đau đớn ôm lấy cô từng lời cô nói từng câu từng chữ như đánh vào tim anh năm đó anh sai rồi, nếu như có thể quay trở lại anh sẽ không để cô phải chịu những tổn thương đó nữa.

“Hàn Như chúng ta kết hôn đi.”

Hàn Như lắc đầu vừa cười vừa khóc: “Lương Hải anh thực chất không yêu tôi, bản thân anh không thể chấp nhận Tống Thoan làm những việc có lỗi với anh, anh thất vọng vì anh yêu cô ấy vậy lên anh muốn tôi thế vào chỗ Tống Thoan mà thôi.”

“Không tôi yêu em.”

Hàn Như nhắm mắt thì thào: “Lương Hải tôi cũng là con người tôi cũng biết đau.”

Lương Hải và Hàn Như đang giằng co thì Tô Hùng vội vàng chạy vào nhìn Lương Hải đang ôm lấy Hàn Như thoáng kinh ngạc song nhớ ra chuyện quan trọng vội nói với Lương Hải:

“Đại ca chị dâu à không Tống Thoan cô ấy bị Thiên Minh Hội bắt rồi.”

Lương Hải phản ứng theo phản xạ, Tống Thoan từ nhỏ cùng anh lớn lên yêu cô nhiều năm như vậy dù cho bây giờ anh không còn yêu cô nữa nhưng anh vẫn coi cô ấy như Lương Yên, khi thấy thấy cô gặp nguy hiểm vẫn cảm thấy lo lắng.

Hàn Như thấy biểu cảm của Lương Hải lo lắng không yên vòng tay ôm cô vô thức siết chặt thì cô đã có đáp án, Cục cưng mẹ xin lỗi mẹ có lỗi với các con rồi.

Lương Hải đứng dậy đỡ hàn Như ra sân bay về nước, nhìn sắc mặt anh gấp gáp Hàn Như cũng không làm khó anh.

“Tôi có chuyện cần dặn dò một chút anh ra xe trước đợi tôi.”

Lương Hải gật đầu bước đi, Hàn Như quay lại quán nói với nhân viên trông quán giúp cô khoảng một tuần nữa cô sẽ về.

Quãng đường từ chỗ cô đến sân bay khá xa Lương Hải liên tục gọi điện thoại về nước phân phó tất cả Hắc Long tìm tung tích của Tống Thoan.

“Em có khát nước không?”

Gọi xong điện thoại Lương Hải hỏi cô, Hàn Như chỉ lắc đầu không lên tiếng cũng không muốn ảnh hưởng đến anh lên nhắm mắt làm như mình đã ngủ.

Về đến sân bay Miền Bắc, Lương Hải nhận được thoại của Trương Hàn nói đã tìm thấy chỗ Tống Thoan bị bắt Lương Hải không nghĩ ngợi nhiều cho xe chạy thẳng đến đó. Lương Hải cho bao vây toàn bộ kho hàng bỏ không để vài người bảo vệ Hàn Như rồi tự mình bước vào nhà kho để cứu Tống Thoan, hai bên xô xát bên Thiên Minh Hội chĩa súng về Tống Thoan yêu cầu Lương Hải bỏ súng xuống, cuối cùng Lương Hải cũng cứu được Tông Thoan nhưng anh cũng bị thương nặng.

Lương Hải được đưa vào phòng cấp cứu Tống Thoan hối hận đứng ngồi không yên đỡ bụng bầu đi đi lại lại.

Hàn Như lại bình tĩnh hơn cô chỉ ngồi yên một chỗ mắt nhìn vào phòng cấp cứu, lúc Lương Hải được đưa ra khỏi kho hàng cả người đầy máu anh cố với lấy tay Hàn Như đến khi cô lại gần anh mới mất ý thức mà mà ngất đi.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK