Mục lục
Đan Vũ Càn Khôn
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Không có Ma chủng, hắn căn bản không có khả năng một lần nữa trở thành Đan Vũ Thần.

Hiện tại, tại sao Cổ Mặc có thể là...

- Thế nào lại là hắn?

Ở phương xa, Tiểu Chiến bên trong đám Thiên Thần vốn điên cuồng giết chóc lấy, nhìn đến bóng người này cũng không khỏi chấn động toàn thân, trong đôi mắt có loại không dám tin.

Tần Hồng đồng dạng lộ ra kinh ngạc chi sắc.

Cổ Mặc dĩ nhiên là Thiên Thần, hơn nữa là Thần Chủ, điều này sao có thể?

- Như thế nào? Ngươi thật bất ngờ sao? truyện được lấy tại TruyenFull.vn

Lúc này Thần Chủ nhìn xem Tần Phàm, trên mặt Cổ Mặc kia tựa hồ hiện ra một loại trêu tức:

- Xem ra ngươi đối với ta vẫn có một ít ấn tượng, không biết ta có nên vui vẻ hay không?

Gắt gao nhìn Thiên Thần Thần Chủ bộ dáng Cổ Mặc trước mắt, trong hai tròng mắt của Tần Phàm cực kỳ âm trầm, đã qua thật lâu hắn mới một chữ một chữ ẩn chứa tí ti bi phẫn cùng nộ khí nói ra:

- Ngươi không phải hắn, ngươi cắn nuốt hắn!

- Ha ha ha... Ngươi sai rồi, ta đích thật là cắn nuốt hắn, bất quá ta chính là hắn!

Lúc này trên mặt Cổ Mặc kia cười cười, thời gian dần qua trở nên vặn vẹo cùng điên cuồng lên, mà trong đó tràn đầy oán hận:

- Thiên Thần Luân Hồi chúng ta, đều tránh không được tiến vào nhân gian, mà ở nhân gian, bởi vì nhiều lần Luân Hồi, chúng ta sẽ thời gian dần qua mất đi Thiên Thần vinh quang, hơn nữa ở dưới những nhân loại ngu xuẩn các ngươi lây bệnh, dù là ta cũng sẽ biết nhiễm lên cảm tình cùng cái gọi là nhân tính vô cùng ngu xuẩn của nhân loại các ngươi!

- Vì lần nữa khôi phục thần tính thuần túy của ta, ta không thể không chém giết nhân tính! Mà Cổ Mặc trong miệng của ngươi, là bộ phận nhân tính mà ta trảm trừ đi ra, bởi vì linh hồn của ta có tính đặc thù, có thể một phân thành hai, cho nên hắn có thể có được tư tưởng của mình, cũng có thể một mình tiến vào luân hồi, bất quá vô luận như thế nào, hắn cũng còn là một bộ phận của ta, ta muốn thu hồi hắn lúc nào cũng được!

Lúc này Hắc Viêm trên người Thiên Thần Thần Chủ cuồn cuộn, tựa hồ tâm tình của hắn đang kịch liệt chấn động, hắn nhìn xem Tần Phàm, trong hai tròng mắt lộ vẻ hận ý:

- Đáng tiếc, cuối cùng hắn hết lần này tới lần khác gặp được ngươi! Hắn vậy mà ngu xuẩn đến mức đem Ma chủng giao cho ngươi! Ngươi một cái Đan Vũ Thần lúc trước tự tay đưa ta vào Luân Hồi!

Nghe Thiên Thần Thần Chủ giải thích, Tần Phàm rốt cục dần dần hiểu rõ ra, hắn cuối cùng biết rõ vì cái gì Cổ Mặc vẫn dấu kín, mà tới Tân Thế Giới cũng rất giống như một mực bị ai đó đuổi giết, bây giờ nghĩ lại có lẽ là bởi vì muốn trốn tránh Thiên Thần Thần Chủ thôn phệ.

- Nói như vậy, lực lượng bên trong Đan Vũ Thần Đỉnh ta cũng là ngươi buộc hắn phong ấn đúng không?

Trong đôi mắt Tần Phàm dần dần cố gắng bình phục xuống, lúc này hắn nhớ tới rất nhiều sự tình, lần này đều toàn bộ hiểu rõ ra.

- Đúng vậy, vốn ta đích thật là ý định để cho hắn bồi dưỡng ngươi trở thành dao mổ thay ta quét sạch Nghịch Thần Giả, ngươi là đệ tử của hắn, ngươi cùng hắn vĩnh viễn sẽ không trở thành địch nhân, bất quá... ta nghìn tính vạn tính, như thế nào cũng không nghĩ ra ngươi dĩ nhiên là Đan Vũ Thần chuyển thế!

- Ha ha, ta dốc lòng bồi dưỡng, cuối cùng dĩ nhiên là trợ giúp cừu nhân đã từng bức ta vào luân hồi một lần nữa thành Thần rồi! Hơn nữa châm chọc nhất chính là cái khác của ta kia, cuối cùng lại phản bội ta, hắn lại che chở ngươi, thời điểm bị ta thôn phệ còn ảnh hưởng ý chí của ta, để cho ta không thể tổn thương ngươi! Thật sự là châm chọc, thật sự là châm chọc...

- Bất quá hiện tại không có cái gọi là nữa rồi, hắn đã bị ta hoàn toàn thôn phệ, ta cùng hắn quay về nhất thể, ta rốt cục khôi phục đến thực lực của Viễn Cổ Đại Thiên Thần!

Gương mặt Thiên Thần Thần Chủ trở nên dữ tợn, hắn giải thích rõ ràng toàn bộ cho Tần Phàm rồi, đây có lẽ là hắn muốn đem đồ vật nhẫn nhịn trong nội tâm thật lâu phóng xuất ra, hoặc là bởi vì thôn phệ nhân tính Cổ Mặc vẫn chưa hoàn toàn.

Tần Phàm lẳng lặng nghe, cuối cùng hắn phát hiện lòng mình đang ẩn ẩn đau đớn, giống như là nhỏ máu, tuy hắn đã trở thành Nhân Thần, nhưng hắn còn là nhân loại, không giống Thiên Thần, hắn y nguyên còn có nhân tính. Hắn hiện tại rốt cuộc biết sau khi hắn hủy diệt tín ngưỡng thông đạo của Tân Thế Giới lâu như vậy, vì cái gì gia tộc của hắn cùng hắn lại vẫn có thể bình yên vô sự, nguyên lai toàn bộ đều là vì Cổ Mặc!

Hơn nữa chỉ sợ lão sư khả kính này của hắn, cuối cùng cũng là bởi vì biết rõ hắn một lần nữa đã trở thành Nhân Thần, mới buông tha cho chống cự để cho Thiên Thần Thần Chủ này triệt để thôn phệ.

Cổ Mặc làm nhiều như vậy, toàn bộ cũng là vì hắn!

- Tuy hắn đã từng là một bộ phận của ngươi, nhưng hắn đã chia lìa linh hồn dơ bẩn của ngươi đi ra, như vậy hắn là một người độc lập, mà không phải ngươi! Hắn chính là hắn, ngươi chính là ngươi! Ngươi cắn nuốt hắn chẳng khác nào là giết chết hắn... Ngươi đáng chết! Ta sẽ triệt để giết chết ngươi, vì hắn báo thù!

Lúc này cảm xúc của Tần Phàm dần dần tăng vọt, mà trong hai tròng mắt có một loại phẫn nộ đè nén.

- Ha ha, cũng không uổng công hắn vì ngươi như thế, xem ra ngươi đối với hắn vẫn là rất có cảm tình, chẳng qua hiện nay hắn và ta đã trọng quy nhất thể, hắn ở ngay trong thân thể ta, giết chết ta, hắn cũng không còn tồn tại, đây chẳng phải là ngươi cũng thí sư rồi sao?

Trong đôi mắt Thiên Thần Thần Chủ xẹt qua trêu tức, sau đó cười lạnh nói.

Nghe vậy, thần sắc của Tần Phàm biến đổi lần nữa, trở nên âm tình bất định. Mặc dù biết đối phương là cố ý ảnh hưởng tâm tình của hắn, nhưng hắn bị một câu nói kia của đối phương ảnh hưởng tới, hắn là Nhân Thần, nhưng đầu tiên là người! Hắn có được cảm tình của người, không giống Thiên Thần đối với hết thảy đều có thể lãnh khốc vô tình.

Hắn còn nhớ rõ ban đầu thời điểm chống lại cùng Xích Huyết lang tâm Hồ Sở thí sư, hắn đã từng nói qua hắn thống hận nhất đúng là thí sư chi nhân, nhưng hôm nay, hắn tựa hồ sắp biến thành loại người mà lúc trước mình thống hận nhất kia rồi.

Lòng của hắn ở thời khắc này vô cùng xoắn xuýt, giống như có vạn tiễn xuyên tâm, thống khổ không thôi.

Sau lưng là đại chiến tiến hành gay cấn, tiếng giết rung trời, nhưng lúc này hắn tựa hồ hoàn toàn nghe không được, hắn đã mất đi hết thảy cảm ứng.

- Vận mệnh...

Bất quá ở thời khắc này, hắn lý giải đối với vận mệnh lại trở nên càng thêm rõ ràng.

Thiên Thần Thần Chủ bồi dưỡng sai cừu nhân, là vận mệnh.

Hiện tại hắn thành loại người mà mình thống hận nhất kia cũng là vận mệnh.

Nguyên lai vận mệnh mới là lực lượng cường đại nhất, vốn hắn cho là mình đã nắm giữ vận mệnh chi lực, nhưng hiện tại hắn mới phát hiện coi như là hắn hiện tại đã trở thành Nhân Thần, cũng còn không có cách nào hoàn toàn thoát khỏi vận mệnh trói buộc!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK