• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Edit: Vân

Beta: V

“Người tài có người tài hơn, núi cao có núi cao hơn, không sợ liều mạng, chỉ sợ tầm thường!”

Cảm xúc nhớ nhà của bệ hạ Aishive đã sớm bị nhấn chìm bởi “tiếng ca” của Vinh Quý.

Một người máy nhỏ đội nón đỏ vừa dùng sức đạp, vừa cố gắng “ca hát”.

Lực chú ý của Tiểu Mai bị bứt ra khỏi những cảm xúc không thể lý giải, ánh mắt anh rơi vào con đường tối tăm phía trước.

Dưới lòng đất của Vĩnh Dạ không phân ngày đêm, nhưng Vinh Quý vẫn dùng thời gian để phân chia ban ngày và đêm tối.

“Chúng ta xuất phát lúc 8 giờ sáng, bây giờ là 12 giờ, đến lúc ăn cơm rồi.” Vinh Quý nhìn đồng hồ (trong cơ thể) rồi nói với Tiểu Mai.

“Lẽ ra lúc này tụi mình sẽ đói bụng và mệt mỏi.” Nói đến đây, Vinh Quý thở dài: “Nhưng tớ không đói chút nào, cũng không mệt nữa.”

“Đây chính là ưu điểm của cơ thể người máy.” Tiểu Mai tà tà đạp xe, anh thản nhiên nói.

“Và nó cũng chính là khuyết điểm đấy. Không phải hôm qua khi đang làm việc thì đột nhiên tớ bị vỡ sao?” Vinh Quý lập tức bực bội nói.

“Là do ốc vít lỏng thôi.”

“Ốc vít lỏng chính là mệt mỏi, bởi vì không có cảm giác cho nên nó lỏng chúng ta cũng không biết đấy! Nói đến đây, Tiểu Mai ơi, tớ cảm thấy ốc vít của mình không chắc cho lắm, cậu kiểm tra giùm tớ với. Đúng rồi, cậu cũng xem lại của mình luôn đi.”

Tiểu Mai: “…”



Anh muốn phản bác lại.

Trong cơ thể người máy cao cấp có hệ thống báo động, dù là phần mềm hay phần cứng xảy ra vấn đề thì cơ thể sẽ sớm cảnh báo. Cho nên điều Vinh Quý nói không thể là khuyết điểm của người máy, nhưng vì vật liệu có hạn, cơ thể của hai người lại kém chất lượng nên khó tránh khỏi khi dùng lâu sẽ xuất hiện tình huống đình công.

Nhưng mà mỗi ngày anh đều kiểm tra, cho nên tình huống hôm qua chỉ là do Vinh Quý làm chuyện vô dụng quá nhiều nên tiêu hao gấp ba lần bình thường mà thôi.

Cuối cùng Tiểu Mai không nói gì cả, anh lấy dụng cụ ra kiểm tra cơ thể hai người.

Cơ thể Vinh Quý rất tốt, tất cả phần cứng đều ổn, nhưng ngược lại, cơ thể của anh thật sự có một con ốc vít bị lỏng, là rất lỏng mới phải.

Anh khựng lại một chút rồi hơi nghiêng người, im lìm vặn chặt ốc vít.

“Thế nào rồi? Có phải ốc vít bị lỏng không?” Vinh Quý ở bên cạnh háo hức hỏi.

“Không có, tất cả đều ổn.” Tiểu Mai… Tiểu Mai nói dối.

Chỉ là không để cho cậu ta có cơ hội cằn nhằn nhiều hơn mà thôi – anh tự nhủ.

“Vậy thì tốt rồi. Thật ra tớ cũng biết là không có, hì, Tiểu Mai làm việc thì lúc nào tớ cũng yên tâm. Thật ra tớ biết hôm qua ốc vít lỏng là do tớ làm việc quá nhiều mà thôi, mỗi ngày Tiểu Mai đều kiểm tra cho hai ta mà, bình thường cũng không phát hiện vấn đề.” Vinh Quý gãi đầu rồi cười ha ha.

Đối mặt với sự hoàn toàn tin tưởng của Vinh Quý, Tiểu Mai… bệ hạ Tiểu Mai hơi chột dạ.

Nhưng mà xét thấy lượng hoạt động hằng ngày của hai người nhiều hơn lúc trước, anh cố định cứ cách năm tiếng sẽ kiểm tra cơ thể hai người một lần.

Theo lời của Vinh Quý thì đây chính là nghỉ ngơi.

Nghỉ ngơi của Vinh Quý thật sự là nghỉ ngơi. Cậu nhảy xuống xe, sau đó lấy một túi lớn ở phía sau ra, nhìn kỹ thì… đó không phải là tấm thảm trước đây của hai người sao?

Đúng vậy, tấm thảm này đã bị Tiểu Mai cắt bớt một phần để làm nón xanh đó ~

Hai cái nón không tốn nhiều nguyên liệu, phần dư còn lại bị Tiểu Mai thuận tay ném xuống đất nhưng Vinh Quý đã nhặt nó lên, cậu làm thành cái túi lớn để đựng một ít vật nhỏ như lược, khăn tay, thau rửa chân…

Vinh Quý mở túi nhỏ ra, cậu nhanh chóng trải tấm thảm hình dạng bất thường trên mặt đất bằng phẳng ven đường, khăn tay, lược hay cái gì đó cũng bày ra, cuối cùng còn lấy một đèn nấm xanh âm u để lên nữa. Lúc này cậu mới vẫy tay gọi Tiểu Mai đang ngồi trên xe: “Tiểu Mai, lại đây nghỉ ngơi nè.”

Tiểu Mai: “…”

Cuối cùng, anh cũng xách thùng dụng cụ rồi đi xuống xe.

Giữa thế giới tối tăm, ánh đèn nấm là nguồn sáng duy nhất trong cả một vùng rộng lớn gần đó. Trong bầu không khí kỳ lạ này, hai người máy nhỏ ngồi trên thảm như đang đi dã ngoại. Khi Tiểu Mai đang kiểm tra cơ thể cho cả hai thì Vinh Quý ngồi hát bên cạnh, bầu không khí…

Càng kỳ lạ hơn.

“Lần trước khi vào thành phố là tớ tự mình đi, vì trên người không đủ tiền nên tớ đã trốn hai lần vé đấy… Do đó mà tớ không có cơ hội thưởng thức phong cảnh, có một lần tán gẫu với đồng nghiệp, tớ không biết đã đi qua nơi nào, có cái gì ngon, có chỗ nào vui cả.” Vinh Quý ngồi một mình trên thảm, lại còn bày ra tư thế đẹp trai, cậu tiếp tục tám chuyện với Tiểu Mai.



“Lần này đi cùng Tiểu Mai vào thành phố này ~ lại còn tự mình lái xe… à ngồi xe, đã vậy trong cơ thể còn có máy ảnh, cho nên tớ nghĩ nhất định trên đường phải ngắm cảnh mới được.” Nói hết suy nghĩ của mình xong, Vinh Quý tràn đầy mong đợi nhìn Tiểu Mai: “Tiểu Mai, bây giờ chúng ta đang ở đâu vậy?”

Tiểu Mai đang tu sửa cánh tay của mình… anh dừng lại một chút, giọng nói ngang ngang vang lên: “Không biết.”

Vô số lần đi ra khỏi vùng đất tối tăm này một mình, mục tiêu của anh là ở phía bên kia của đêm tối, anh cũng không hề hứng thú với phong cảnh bên đường, đương nhiên cũng sẽ không quan tâm đến tên của vùng đất này.

Hơn nữa… ở đây có phong cảnh sao?

Tiểu Mai ngẩng đầu lên, cuối cùng anh cũng nhìn thoáng qua khung cảnh bốn phía, quả nhiên không có gì.

“A… cũng đúng ~ đây là lần đầu Tiểu Mai vào thành phố mà!” Hoàn toàn không biết suy nghĩ của bệ hạ, Vinh Quý tự mình giải thích lời anh nói.

Nhìn xung quanh một phen, Vinh Quý lại nói: “Xung quanh đây thật hoang vắng ha, một bóng người cũng không có, thoạt nhìn cũng không giống như có người ở nữa.”

“Hay là chúng ta đặt cho nơi này một cái tên đi?” Vinh Quý chợt nghĩ đến.

Tiểu Mai không để ý đến cậu mà tiếp tục làm việc trong tay.

Vinh Quý đã sớm quen với thái độ thường không để ý đến mình của Tiểu Mai rồi, cậu cũng không cần anh lúc nào cũng chú ý đến mình nên cậu tiếp tục nói: “Nơi này rất gần quê của Tiểu Mai…”

“Vậy gọi nó là trấn Tứ Bình được không?”

“Quê tớ chính là trấn Tứ Bình đấy! Tớ nghĩ nơi này rất gần quê cậu, sau này khi cậu trở về quê hương thì chúng ta có thể cùng nhau trở về. Chúng ta sẽ về quê tớ trước rồi sau đó đến quê của cậu. Tiểu Mai, cậu nghĩ cái tên này như thế nào?”

Vinh Quý nói xong thì dừng lại một lát, cậu còn len lén nhìn Tiểu Mai nữa.

Giờ khắc này, cậu cảm thấy hơi khẩn trương – Tiểu Mai cũng cảm nhận được.

Tiểu Mai vẫn tiếp tục công việc trong tay, anh không lên tiếng.

Sau đó Vinh Quý thở phào nhẹ nhõm.

“Nếu Tiểu Mai không phản đối, vậy gọi nơi này là trấn Tứ Bình đi!”

“Từ giờ trở đi, nơi này chính là quê hương của tớ!”

“Gần quê của Tiểu Mai, vậy chúng ta chính là hàng xóm rồi ~”

Một người máy nhỏ rách rưới trông vô cùng vui vẻ.

Vinh Quý chụp ảnh lưu niệm ở quê hương, nhưng lo dung lượng não của mình không đủ nên cậu nhờ Tiểu Mai lưu lại ảnh chụp.



Sau khi nghỉ ngơi, hai người ngồi trên xe rồi lại rời đi.

Giọng hát của Vinh Quý cũng vang lên một lần nữa: “Hồng trần cuồn cuộn, vượt qua rồi lại vượt qua, trời nam đất bắc, thích ứng trong mọi hoàn cảnh, chỉ cầu tình nặng duyên sâu, chân mây cuối đất có tri kỷ thường làm bạn.”

Rõ ràng không có giai điệu gì cả, nhưng nghe lâu thì Tiểu Mai cũng cảm thấy bài hát này không tồi.

Hẳn là ca từ được viết rất tốt, anh nghĩ.

Cuối cùng anh cũng nhớ kỹ đoạn nhạc này.



Tác giả nói ra suy nghĩ của mình:

Đây là ca từ trong bài “Tùy ngộ nhi an” (tạm dịch: Thích ứng trong mọi hoàn cảnh) của ông Hoàng Thấm.

Khi viết chương này tôi vẫn luôn nghe, rõ ràng là nhạc phối cho phim võ hiệp, nhưng không hiểu sao lại hợp với Tiểu Mai và A Quý ghê ~

“Chỉ cầu tình nặng duyên sâu, chân mây cuối đất có tri kỷ thường làm bạn.”

Giống hai người này thật ~





Hình by Bạch Lý Cá Bạch

Hai người máy nhỏ tương thân tương ái, biểu cảm và bầu không khí thật hòa thuận và êm đềm mà!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK