Mục lục
Em Chồng, Anh Đừng Qua Đây - Khả Hân
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Chương 236: Giống quá
Anna nói chuyện với Khả Hân xong thì ra xe cùng David trước, Khả Hân vốn nghĩ mình và con gái sẽ đi cùng Andrew nhưng có người báo lại là Andrew đã rời khỏi biệt thự từ sáng sớm. Không đi cùng ông ta cũng giúp cô thấy khá thoải mái nhưng việc không đoán được ông ta đang ở đây, định làm gì lại khiến cô thêm phần căng thẳng.
“Henry, lâu rồi không thấy cậu.” - Khả Hân bất ngờ khi nhìn thấy Henry bước từ cổng vào.
Henry gật đầu cười với cô, tiến tới nhấc bổng Anju lên:
“Hôm nay chú sẽ hộ tống công chúa đi dự tiệc nhé.”
Khả Hân và Anju cùng Henry cùng đi, ngay khi Henry vừa khởi động thì những chiếc xe của vệ sĩ xung quanh cũng lăn bánh theo. Xem ra David vẫn muốn đảm bảo chắc chắn rằng Khả Hân và Anju sẽ đến được bữa tiệc, thật ra Khả Hân vẫn không biết kế hoạch giải cứu hai mẹ con là như thế nào, cô không biết bọn họ sẽ hành động ngay trên đường đi hay là trong bữa tiệc.
“Tôi nghe David nói là gần đây cậu rất bận, tôi còn tưởng cậu không đến dự sinh nhật con bé.” - Khả Hân tìm chuyện để nói để bản thân bình tĩnh hơn.
“Sao có thể chứ? Tôi cũng tính là chú của Anju mà.” - Henry cười đáp - “Tôi đưa hai người từ bệnh viện về biệt thự, bây giờ rời đi cũng nên là tôi tiễn.”

Chương 236: Giống quá
Khả Hân mím môi không đáp, xem ra đến cả Henry cũng biết ngày hôm nay sẽ có chuyện gì xảy ra. Trong lòng cô cũng thầm thở phào, ít nhất thái độ của Henry cũng giống như David, đều không có ý ngăn cản cô và Anju rời khỏi đây.
Bữa tiệc sớm đã bắt đầu, từ ngay dưới sảnh của tòa tháp đã có không ít người mặc vest điều phối an ninh trật tự. Bất kỳ ai muốn lên ra vào tòa tháp ngày hôm nay đều phải xác minh thân phận, đặc biệt là những ai muốn đi thang máy lên hội trường đều cần có thiệp mời.
Anna chưa bao giờ đến dự một bữa tiệc có quy mô lớn đến như vậy, cô còn gặp gỡ được không ít nhân vật chỉ thấy trên tivi. Anna nhìn David cười nói xã giao đứng bên cạnh, rốt cuộc cô đã dây vào người như thế nào vậy? Hoàng Thiệu Huy mà cô biết có lẽ cũng không chỉ là một người kinh doanh trong lĩnh vực giải trí bình thường.
“Chán lắm sao?” - David nghiêng đầu nói thầm.
“Tôi cười đến cơ hàm mỏi cả rồi.” - Anna vừa nói xong lại có một người đi ngang gật đầu với bọn họ, khiến cô phải cười đáp lễ.
“Những người đó bình thường còn chẳng chịu xuất đầu lộ diện đâu, cười với bọn họ một chút cô sẽ không thiệt.”

Chương 236: Giống quá
“Tôi nghĩ mình cũng không có việc gì cần nhờ đến bọn họ.” - Anna bĩu môi, cô chỉ muốn làm tốt vai trò bác sĩ của mình.
David đưa cho cô một ly sâm panh, nhàn nhạt nói:
“Nhưng bọn họ có lẽ sẽ nhờ đến cô, vì cô đi cạnh tôi.”
Anna không muốn đôi co với David nữa, nhận ly sâm panh nhấp một ngụm, vừa ngẩng đầu lên có đã thấy Thiệu Huy đang nhìn mình. Cô cũng đoán được sẽ gặp Thiệu Huy ở đây nhưng mà dù chuẩn bị trước thì lòng vẫn không thể nhẹ tênh như không có gì. Bây giờ thì cô cũng tin câu nói, còn đau khi thấy nhau là còn thương.
Anna đặt ly sâm panh xuống, chủ động khoác tay David nói:
“Hôm nay tôi sẽ luôn theo sát anh, anh cứ nhắm một mắt mở một mắt đi.”
“Cô muốn lấy tôi làm lá chắn thì đúng hơn.”
“Vậy anh có muốn không?” - Anna nhướn mày.
“Được làm lá chắn cho quý cô xinh đẹp đây là vinh hạnh của tôi.” - David lắc đầu cười, vòng tay qua ôm lấy eo cô cùng đi chào hỏi khách vừa đến.

Chương 236: Giống quá
Lâm Vĩ Phong nãy giờ vẫn luôn đứng bên cạnh Hoàng Thiệu Huy, anh biết cậu khó chịu nhưng chỉ có thể vỗ vỗ vai mấy cái an ủi.
“Đừng lo cho tôi, hôm nay cậu chỉ cần tập trung vào Khả Hân và con gái là được.”
Lâm Vĩ Phong khẽ nhíu mày liếc nhìn đồng hồ, người nên có mặt nhất tại sao đến giờ vẫn chưa đến.
“Vĩ Phong, cậu phải chú ý tránh chạm mặt Andrew, ông ta chính là vấn đề lớn nhất hôm nay.” - Thiệu Huy không quên dặn dò anh.
“Tôi biết rồi, tôi thật sự không muốn xung đột vì với ông ta cả, chỉ có ông ta là phải giết tôi cho bằng được.” - Vĩ Phong cười nhạt nói.
Khả Hân và Anju bước vào thang máy chuẩn bị lên hội trường, Henry vẫn đang bế Anju trên tay, cậu giống như có điều muốn nói với cô nhưng vẫn luôn không biết mở miệng thế nào.
“Cảm ơn cậu, thời gian qua cậu cũng chăm sóc hai mẹ con tôi rất nhiều.” - Cuối cùng cô lại là người mở lời trước, cô tiếp xúc với Henry không nhiều, nhưng cô biết Henry vẫn luôn âm thầm đứng về phía mẹ con cô.

Chương 236: Giống quá
“Đừng cảm ơn tôi, tôi không giúp gì cả. Con đường phía trước còn rất dài, hy vọng hai mẹ con bình an.”
Cửa thang máy mở ra, Henry đặt Anju xuống để con bé nắm tay mẹ cùng nhau bước vào hội trường. Henry khẽ thở ra, việc cậu nên làm hay không nên làm, cậu đều đã làm cả rồi.
Khả Hân và Anju ngay lập tức nhận được sự chú ý của tất cả mọi người ở bữa tiệc, ánh đèn từ trên cao cũng chiếu rọi vào hai người. Lâm Vĩ Phong siết chặt hai tay, anh muốn lao ra ôm lấy hai mẹ con ngay lúc này.
Nhưng người bước đến bế Anju không phải anh, cũng không phải David mà là Andrew. Cả người Lâm Vĩ Phong giống như một cái cây bị chôn xuống tại chỗ, người đàn ông đó chính là nguyên nhân của tất cả bi kịch mà anh phải trải qua. So với tức giận và căm hận, anh cảm thấy hoang mang hơn, ông ta trông rất quen, anh đã từng thấy ông ta trước đây.
Không phải là gặp trực tiếp như thế này mà là trong một bức ảnh, bức ảnh mẹ anh đặt ở trong hộp nhạc của bà. Bà thường lấy cho anh xem và nói đó là một người rất quan trọng. Các giác quan của anh lúc này giống Lâm Vĩ Phong lúc này giống như không còn thuộc về chính anh, ông không nghe thấy gì nữa, trước mắt cũng không còn rõ ràng.
“Vĩ Phong, Vĩ Phong, cậu làm sao vậy?” - Thiệu Huy lay lay cánh tay anh khi nhận ra điều bất thường.

Chương 236: Giống quá
Lâm Vĩ Phong nhìn chằm chằm Andrew bế Khả Vĩ đi lên sân khấu, con bé thân thiết ôm lấy cổ ông ta, hai người thật sự rất giống ông nội với cháu gái. Khả Hân miễn cưỡng đi bên cạnh, ánh mắt cô luôn nhìn khắp nơi để tìm kiếm anh.
“Vĩ Phong, cậu đừng kích động.”
“Tôi không kích động.” - Giọng nói của anh giống như lạnh lẽo vô cùng - “Tôi đang tỉnh táo hơn bao giờ hết.”
Khả Hân cũng cuối cùng tìm thấy Vĩ Phong, hai mắt cô long lanh nhìn anh, anh cũng gật đầu với cô. Mặc dù khoảng cách giữa bọn họ cũng khá xa nhưng đến cô cũng nhận ra anh đang không ổn. Khả Hân phát hiện ánh mắt của anh đang tập trung vào Andrew và Khả Vĩ.
“Giống quá…” - Cô cắn chặt môi nói thầm, cô đã từng thoáng cảm thấy con bé có nét giống Andrew nhưng bây giờ cô biết người giống ông ta thật ra là Vĩ Phong.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK