• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Khốc ca sẽ không dễ dàng bị người ta xoa đầu.

Tựa như Tạ Nhan từ nhỏ đến lớn không có ai chạm được vào đầu cậu, cũng không để người khác nắm tóc mình, hiện tại lại đàng hoàng nghiêm chỉnh ngồi trên băng ghế để Phó Thanh tùy ý vuốt tóc.

Cậu mới đầu thấy có chút ngứa, cố sức khắc chế không tránh né. Thế nhưng động tác của Phó Thanh rất nhẹ, vừa xoa vừa hỏi cậu: "Dùng sức như vậy có mạnh lắm không?"

Tạ Nhan lắc đầu làm bọt văng tứ tung.

Phó Thanh ngồi chồm hổm trước mặt cậu, cúi xuống nhìn mặt Tạ Nhan dùng mu bàn tay sạch sẽ lau đi bọt trên môi cậu.

Nhiệt độ trên môi cao hơn nơi khác, chạm vào có chút nóng lại rất mềm, theo động tác của Phó Thanh mà thay đổi.

Bất quá lau được phân nửa, Tạ Nhan né ra, bối rối tự mình lau.

Phó Thanh nghĩ, khắp người tiểu Tạ, ngoại trừ tính tình, hình như chỗ nào cũng mềm mại. Tóc rất mềm, gò má dính nước rất mềm, môi cũng mềm.

Cũng không đúng.

Phó Thanh lại muốn, tính tình cũng mềm, ít ra là đối với mình sẽ như vậy.

Anh chưa bao giờ giúp người khác tắm, đây lần đầu tiên khó tránh khỏi sẽ có sai lầm. Mỗi lần không cẩn thận đụng tới bên trong lỗ tai Tạ Nhan, thân thể cậu sẽ nhẹ nhàng lui ra một chút, lỗ tai run rẩy lợi hại.

Tạ Nhan bị chọt trúng vài lần, trực tiếp lấy tay che lỗ tai.

Phó Thanh nhịn không được hỏi: "Nước vào tai sao?"

Hai lần đầu thật sự là bất cẩn, sau đó là cố tình.

Tạ Nhan cũng không nghĩ tới, cậu rất tín nhiệm Phó Thanh, trực tiếp nói: "Không có nhưng đụng trúng tai sẽ rất ngứa."

Phó Thanh thấy có chút đáng tiếc, lúc tai tiểu Tạ run run rất đáng yêu.

Tóc Tạ Nhan không quá dài, gội rất nhanh. Bất quá gội đầu có thể nhờ người làm thay tắm rửa thì không thể.

Phó Thanh dặn dò Tạ Nhan vài câu: "Không nên dùng vòi sen, hứng chút nước, chà nhè nhẹ là được"

Sau khi ra ngoài, Phó Thanh dự định tắm rồi ngủ, điện thoại chợt reo lên.

Phó Thanh tiếp điện thoại, tiện tay lấy điếu thuốc từ trong túi Tạ Nhan, đi ra ban công.

Là tin tức về fan nữ kia.

Đồn cảnh sát bên kia đã tạm giam Trần Tiểu Tiểu, vết thương trên tay Tạ Nhan chỉ có thể tính là thương tích nhỏ, tối đa giam giữ vài ngày, nếu như Tạ Nhan chịu hòa giải, đối phương trả một phần tiền thuốc men, có thể trực tiếp thả về. Nhưng Trần Tiểu Tiểu cự tuyệt hòa giải, mà không biết lấy đâu ra một phần báo cáo chứng minh mình có bệnh về tinh thần, cho dù đả thương người cũng không cần chịu trách nhiệm trước pháp luật.

Thanh âm của Phó Thanh rất lạnh: "Cô ta chém người, một chút tiền cũng không muốn bỏ ra sao?"

Bên kia trả lời: "Đã có xác nhận bệnh, đích thực là không có cách nào, bên đây đã báo cho ba mẹ cô ấy tới đón. Bất quá họ đã ly hôn mấy năm, đều có gia đình riêng, hình như đều ngại mất mặt, không muốn tới đón. Nếu không có người đến rất nhanh cũng sẽ thả cô ta."

Mới rồi ở trong phòng tắm đầy hơi nước, áo Phó Thanh ướt hơn phân nửa, hiện giờ gió thổi qua, cảm giác mát lạnh.

Anh đốt điếu thuốc, chỉ suy nghĩ chốc lát: "Đả thương người, lại không có người giám hộ, không phải có thể xin cưỡng chế chữa bệnh sao?"

"Ý của anh là..."

Phó Thanh đối với cô gái kia không có chút thương hại nào, cô ta làm chuyện sai lầm thì phải trả giá thật lớn, không có chuyện dùng một tờ giấy phủi sạch mọi chuyện như vậy.

Cô ta đả thương Tạ Nhan.

Phó Thanh hơi rũ mắt, con ngươi màu hổ phách lạnh nhạt cực kỳ, anh hít một hơi thuốc: "Nếu bị bệnh, nên hảo hảo chữa bệnh."

Nói xong Phó Thanh cúp điện thoại, tiếp tục hút hết điếu thuốc, xoay người nhìn xuyên qua cửa sổ thủy tinh vừa lúc thấy Tạ Nhan đẩy cửa phòng tắm đi ra.

Tạ Nhan chỉ khoát một cái khăn tắm, vóc dáng cậu rất cao, khăn tắm có vẻ không đủ lớn chỉ có thể miễng cưỡng che đến đùi, lộ ra mảng da lớn. Tạ Nhan rất gầy, nhưng không phải kiểu da bọc xương, đường cong trôi chảy, thon dài xinh đẹp.

Cậu mới tắm xong,toàn thân đều ướt, tóc còn đang nhỏ nước, liền kéo một góc khăn lên lau đầu, không quan tâm chuyện che đậy gì nữa.

Cơ hồ là nhìn thấy không xót thứ gì.

Phó Thanh tinh tường thấy được thắt lưng Tạ Nhan có một nốt ruồi nhỏ, hiện trên làn da tuyết trắng rất đẹp.

Tạ Nhan cho rằng ở đây chỉ có mình mình cho đến khi âm thanh của Phó Thanh vang lên: "Tiểu Tạ."

Ban công có người.

Tạ Nhan ngẩn ra, buông khăn tắm về chỗ cũ: "Em cho rằng Phó ca về phòng rồi."

Cậu giải thích như vậy, nước theo cổ chảy xuống, qua ngực, bụng dưới, cũng không biết cuối cùng có chảy qua nốt ruồi nhỏ hay không.

Phó Thanh hung hăng hít vài hơn rồi rất nhanh ấn tắt tàng thuốc, khói chớp mắt đã tan chỉ còn mùi thuốc lá vương trên đầu ngón tay.

Tạ Nhan đến bên giường, vén chăn lên, chui vào, chậm rãi rút khăn tắm ra.

Phó Thanh từ ban công đi vào, vẫn cúi đầu không nhìn Tạ Nhan, ra đến cửa phòng thì liếc mắt một cái, lại rất nhanh dời đi. Anh đứng ngoài cửa nói: "Tiểu Tạ ngủ ngon."

"Ngủ ngon"

Phó Thanh trở về tắm nước lạnh, nhưng vẫn không đè ép được khô nóng trong người, lại muốn uống rượu, nhưng không có mua.

Anh không lừa mình dối người, rất rõ ràng vừa rồi đã sinh ra dục vọng với thân thể Tạ Nhan.

Nếu người khác đứng nơi đó Phó Thanh cũng không nhìn lâu hơn, nhưng Tiểu Tạ thật đáng yêu, Phó Thanh biết là không nên nhưng vẫn không thể dời mắt.

Thời điểm đó tuy Tạ Nhan không hoàn toàn lõa thể, nhưng đối với anh đã là quyến rũ mười phần, không thể chạy thoát.

Nhưng mà một khắc kia là không thể, hiện tại cũng không thể.

Phó Thanh rất rõ ràng, dục vọng không phải từ bản năng mà bởi vì đối phương là Tạ Nhan, là Tiểu Tạ của anh.

Anh đối với Tạ Nhan là khác biệt.

Từ lúc bắt đầu khác biệt. Tựa như lời ông nội nói, hôm Tạ Nhan hai mươi tuổi đó, có rất nhiều cách có thể giúp đỡ cậu, nhưng Phó Thanh hết lần này tới lần khác dắt cậu về nhà, cho cậu một sinh nhật.

Là nhất kiến chung tình đã bị chôn dấu.

Từ lần trước nhận quà chung với Dương Tầm, Phó Thanh đã chú ý đến fan của Tạ Nhan, bình thường lướt weibo sẽ xem các nàng có tương tác cảm tình với Tạ Nhan không. Chuyện lần này cũng là thấy trên weibo, Phó Thanh lúc biết được tin này, không suy nghĩ nhiều mà từ Tể An chạy đến đây. Tâm thần không yên, không thể tiếp tục làm việc, nhất định phải tự mình nhìn thây bạn nhỏ.

Là bởi vì Tạ Nhan đáng thương sao?

Không phải, Tạ Nhan rất kiên cường, biết nhẫn nại, không cần người khác thương tiếc, cũng sẽ không cảm thấy chính mình đáng thương.

Chính là Phó Thanh không nỡ mà thôi.

Có lẽ, tiến một bước để nói, là vì thích. Bởi vì thích mà thấy đáng yêu, vì đáng yêu mới sinh ra dục vọng, sẽ muốn ôm em ấy, hôm em ấy, thậm chí là thân mật hơn.

Phó Thanh nửa đời trước sống vội vội vàng vàng, luôn là trách nhiệm cùng trách nhiệm, làm chuyện cần làm, chưa bao giờ thích một người, còn là bạn nhỏ nhỏ hơn mình nhiều tuổi như vậy, là trải nghiệm rất mới lạ.

Loại thích này khác với tình anh em.

Anh còn nhớ mùi sữa tắm truyền ra từ phòng tắm, là mùi lê, nhẹ mà ngọt.

Tựa như Tạ Nhan, nếm thử sẽ thấy ngọt mà không ngán.

Phó Thanh lại không nỡ ăn.

*Đọc khúc này thấy Phó ca piến thái ghê...

Đêm đó Tạ Nhan ngủ rất ngon, cậu phát sốt lại tới lui mấy chuyến nên tinh thần không được tốt, nhưng mấy ngày tiếp theo hoàn toàn rảnh rỗi, dưỡng cho tốt cánh tay bị thương.

Tạ Nhan không có việc gì làm, đành xem phim học người ta diễn xuất và cách thể hiện tình cảm, Phó Thanh cũng cùng cậu, nhưng chính là đơn thuần xem phim.

Tôn Hoài Quân có gọi đến một lần, nói fan nữ kia phương diện tinh thần có bệnh, không thể giam giữ, nhưng cũng không có người nhà đến đón, đã đưa đi điều trị.

Phía cảnh sát kỳ thực không muốn làm to chuyện, tạm giam vài ngày là việc nhỏ, nhưng nếu cưỡng chế điều trị cần báo cáo với cấp trên, thiệt phiền phức. Trước khi làm thủ tục còn cố ý hỏi Trần Tiểu Tiểu, có đúng vậy hay không, không nên nhận mình phát bệnh lúc đả thương người. Trần Tiểu Tiểu hướng cảnh sát cười cười: "Đúng là như vậy, bệnh tình của tôi đều là thật, các anh không tin có thể đến bệnh viện tra."

Cảnh sát nhìn cô một cái: "Được rồi, báo cáo bệnh viện cũng đã gửi tới."

Trần Tiểu Tiểu nghe xong, rất hưng phấn nói: "Nếu không còn việc gì hẳn nên thả tôi rồi đúng không, tôi không làm gì sai."

Điền xong thủ tục cảnh sát mới nói với Trần Tiểu Tiểu: "Đã báo với cha mẹ cô, nhưng họ nói cô đã thành niên, họ sẽ không xen vào. Nhưng cô mang bệnh lại đả thương người, có nguy hại đối với xã hội, cho nên đã xin cưỡng chế điều trị, chiều nay người bên bệnh viện sẽ đến."

Trần Tiểu Tiểu khó có thể tin, cô lại hỏi cảnh sát nhiều lần, đều trả lời như vậy, lại như nổi điên nói: "Tôi không bệnh, tôi không có bệnh, sao lại tống tôi vào bệnh viện."

Cảnh sát là một nam trung niên, tốt tính, lại kiên trì trả lời cô. Hắn thở dài với Trần Tiểu Tiểu: "Cô bé, cô không thể lúc đả thương người ta thì nói mình có bệnh, lúc phải vào viện lại nói không có. Hơn nữa tôi thấy cô thật nên đi trị bệnh đi, trị hết rồi cũng là chuyện tốt."

Tạ Nhan nhanh chóng đem chuyện này quên đi, chỉ nói một câu: "Có bệnh thì chữa, đừng lại như chó điên bám lấy Dương Tầm không tha."

Chuyện này gây ra sóng to gió lớn trên mạng, trước đây "Một đời một kiếp một dê nhỏ" nổi danh miệng thối mắng người, lại mượn cớ mình có chứng uất ức, người khác mắng lại sẽ phát bệnh tự sát, không ngờ là có bệnh thật.

Phó Thanh ở lại hơn một tuần, đến lúc Tạ Nhan sắp cắt chỉ chuyện bên công ty đã tồn đọng quá nhiều, bắt buộc phải quay về xử lý.

Kết quả Phó Thanh vừa đi ban đêm Chu Ngọc chạy tới, nói với Tạ Nhan: "Tạ ca, Phó ca kêu em đến chăm anh, chủ yếu là mắt dài*, em có thể ngăn cản."

*Chắc là ngăn phóng viên hả? @[email protected]

Tạ Nhan: "..."

Quả nhiên đây là cách bảo hộ của phố bá.

Chu Ngọc nhớ lại trước khi tới Phó Thanh căn dặn mình một phen mà lòng còn sợ hãi, lúc nào uống thuốc, lúc nào cắt chỉ, đều liệt kê rõ ràng. Chủ yếu Phó Thanh còn nói với hắn, đừng nói chuyện công ty, Tạ Nhan cho rằng anh làm đại ca phố cũ, cứ coi đây là nghề nghiệp.

Chu Ngọc không giải thích được nghĩ rằng, có lẽ đây chính là tình thú vợ chồng son?

Nói chung hắn rất sợ hãi, nhất định giữ kín miệng.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK