• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Edit: Kiwi

Đau thương sẽ không tồn tại mãi mãi, cũng giống như hạnh phúc không ở mãi bên ta.

Con người có thể nghĩ rằng hiện tại họ đã thoát khỏi một tình cảnh khó khăn nào đó, nhưng trên thực tế, khi một vấn đề tương tự nảy sinh trong tương lai, bọn họ vẫn sẽ dễ dàng rơi vào tình trạng tiêu cực quen thuộc.

Cuộc sống chính là thăng trầm như thế, có người chấp nhận và đối mặt được, có người lại vì thế mà chịu đả kích trí mạng.

Là do bọn họ không chịu được áp lực sao?

Không phải.

Đó là kiểu tư duy được hình thành và góp nhặt sau những tháng ngày đau khổ, là do cuộc sống đã giết chết hy vọng của bọn họ hết lần này đến lần khác.

Bệnh trầm cảm cũng giống như một quả bom không hẹn giờ vậy, ai có thể đảm bảo rằng nó sẽ không nổ vào một ngày nào đó trong tương lai? Có thể ngay ngày mai thôi, vì sắc trời tối tăm mưa gió, bọn họ liền chọn cái chết.

__________

Thời gian đếm ngược [1] còn một tháng, Diệp Tinh cuối cùng cũng nhận ra rằng mình không thể “trông con” giúp chị gái nữa, bà chuyển sự tập trung vào trên người Từ Ngộ.

[1] Đang nói đến thời gian đếm ngược đến lúc thi đại học.

Bà và Từ Thịnh Lâm vẫn chưa làm thủ tục ly hôn – bởi vì một vài nguyên nhân khó có thể nói hết. Bọn họ không muốn ảnh hưởng đến Từ Ngộ thi đại học, nhưng cũng không chịu đưa ra quyết định nhanh như thế.

Hai người đều ngập ngừng do dự, bây giờ mới bắt đầu niệm tình nghĩa vợ chồng hai muơi năm.

Từ Ngộ lờ mờ nhận ra chút gì đó, nhưng rồi cô lại mệt mỏi khi thúc giục bọn họ ly hôn, thậm chí còn cảm thấy nực cười.

Cô chủ động tránh mọi tin tức về bố, càng không thèm quan tâm khoảng thời gian này ông ta đi đâu, chẳng qua nhìn biểu hiện ngày thường và hành động đi đi về về bí mật giấu giếm của Diệp Tinh, Từ Ngộ nghĩ, chắc là bọn họ vẫn còn liên lạc với nhau.

Đây chính là hôn nhân sao? Trải qua biết bao nhiêu lần “thất bại” như vậy mà vẫn còn có thể “vấn vương khó dứt”?

Từ Ngộ không biết, cũng không muốn biết, ngày nào cũng đi tìm Trần Phóng nhân lúc Diệp Tinh ra ngoài.

Căn nhà nhỏ đã trở thành vùng trời hạnh phúc nhất của hai đứa trẻ.

“Tối về nhà bọn mình gọi hamburger ăn nhé?”

Trong con hẻm nhỏ, Từ Ngộ nắm tay Trần Phóng, hỏi anh.

Trần Phóng thoáng chốc do dự rồi nói: “Hay là… đến tiệm ăn đi?”

“Hửm? Về nhà ăn xong rồi giải đề chẳng phải tiện hơn à?”

Ánh mắt Trần Phóng trôi đi, nhìn về phía con mèo mun trên vách tường: “Anh đói, bọn mình đi thẳng đến tiệm ăn đi.”

“Ồ.” Từ Ngộ không để ý, xoay người đi theo bước chân anh.

Vì cần phải giải tỏa áp lực thi cử nên trong khoảng thời gian này cô ăn nhiều hơn bình thường. Bây giờ nghĩ lại, những tháng ngày móc họng ói ra đó dường như đã trôi qua thật lâu. Một ngày nào đó, cô bất ngờ phát hiện, mình đã không còn quan tâm chuyện cân nặng tăng lên một hai cân nữa.

Ai bảo lần nào cô cũng hỏi Trần Phóng như đang niệm chú vậy: “Dạo gần đây em ăn hơi nhiều đúng không? Em có mập lên không vậy?”

Lần nào Trần Phóng cũng không chê phiền mà trả lời cô: “Không phải. Không có.”

Một loại tự tin mơ hồ từ từ nảy sinh trong lòng Từ Ngộ: Hình như dù có thế nào đi chăng nữa, Trần Phóng cũng đều sẽ bao dung cô.

Anh sẽ không bỏ rơi cô.

Dù cho cô trở nên già nua xấu xí.

Sẽ không giống như cuộc hôn nhân của bố mẹ.

Sau khi ra khỏi tiệm hamburger, hai người đi về nhà. Từ Ngộ liếc nhìn đồng hồ, hãy còn sớm, cô chưa muốn về sớm như vậy.

Nhưng Trần Phóng đã mở miệng nói trước: “Cũng trễ rồi, anh đưa em về.”

Cô kinh ngạc nhìn anh, hơi ngẩn ra một chút, sau đó rầu rĩ đáp: “Ờ.”

Cả hai im lặng suốt quãng đường, Từ Ngộ cứ xoắn xuýt trong lòng rằng: Hôm nay anh không vui à? Cô đã làm chuyện gì khiến anh không vui sao? Hay là có chuyện gì xảy ra trên lớp? Anh đã nghe thấy những lời xì xào bàn tán kia rồi sao?

Đến khi hai người đi đến dưới lầu nhà Từ Ngộ, tâm trạng của cô cũng trở nên sầu muộn.

Cảm xúc khó giải thích này khiến cô bực bội, nhưng cô vẫn phải tiếp tục kìm nén nó.

“Em đi lên đây.” Giọng Từ Ngộ trầm trầm.

“Ừ.” Trần Phóng buông tay cô ra.

“…”

Chiếc lồng kính đột nhiên xuất hiện vết nứt, ngọn lửa bùng lên muốn tràn ra bên ngoài.

Từ Ngộ cắn môi, xoay người đi. Cô muốn cho Trần Phóng biết rằng hiện giờ cô đang tức giận, nhưng lại không nỡ cãi nhau với anh.

Mới bước ra một bước, cổ tay đột nhiên bị nắm lấy.

“Em sao vậy?” Trần Phóng nhíu mày hỏi cô.

“… Không có gì.”

Từ Ngộ cúi thấp đầu, không chịu nhìn anh.

Trần Phóng thoáng chốc im lặng, tay kia vươn ra xoa nhẹ đầu cô: “Buổi tối đừng học khuya quá, đi ngủ sớm một chút, ngày mai anh đợi em ở đầu hẻm.”

“…”

Vẻ kiêu kì dần biến mất.

“Sáng mai em muốn ăn mì trộn.”

“Được.”

Từ Ngộ lập tức không kìm được nụ cười, cô ôm lấy tay Trần Phóng, hôn lên má anh một cái.

“Mau về đi.”

Vẻ kiêu kì xuất hiện khó hiểu, sau đó lại biến mất chẳng hiểu tại sao. Từ Ngộ nhìn bóng lưng Trần Phóng dần khuất xa, nụ cười trên môi vẫn chưa tắt, khóe mắt liếc qua khúc quanh cầu thang, cô dừng lại một lần nữa.

“… Mẹ.”

Diệp Tinh lạnh lùng nhìn Từ Ngộ, bà không nói gì cả mà xoay người đi lên lầu. Từ Ngộ đi theo sau lưng bà, tâm trạng khủng hoảng càng lúc càng dâng cao theo bậc thang dưới chân.

Tiếng chìa khóa va chạm vang lên chói tai lanh lảnh trong hành lang mờ tối. Từ Ngộ đi theo Diệp Tinh vào nhà, sau đó đóng cửa lại.

“Keng.”

Chìa khóa rơi xuống chiếc tủ thấp bên cạnh cửa, Từ Ngộ cũng theo đó giật thót mình.

“Con có biết mình đang làm gì không!”

Diệp Tinh tức giận nhìn cô.

“…”

Từ Ngộ bị dọa sợ, lùi về phía cửa đằng sau một bước, miệng khẽ hé nhưng không nói được gì.

“Mày muốn trả thù mẹ hay là muốn trả thù bố mày! Nó là con trai ai, mày là con gái ai hả?”

Từ Ngộ nhìn người mẹ đang gào thét, bàn tay buông thõng bên người từ từ nắm thành quyền.

“Mẹ…”

“Mày còn biết mẹ là mẹ mày ư?!” Diệp Tinh lập tức ngắt lời cô. “Có đứa con nào lại khiến bố mẹ ly hôn chứ? Có đứa con nào lại đi hành hạ người lớn như mày!”

Từ Ngộ ngẩn ra, trước mắt mờ mịt.

Quả nhiên, bà vẫn oán trách cô.

“Vậy bố mẹ đừng có ly hôn.” Từ Ngộ nghiêng đầu, nghiến răng nói.

“Mày nói dễ nghe quá, lúc trước người đòi chết đòi sống chẳng phải là mày sao? Lần nào mày cũng lấy cái chết ra uy hiếp mẹ hết!”

Những lời tức giận Diệp Tinh thốt ra khỏi miệng giống như một cái tát vào mặt Từ Ngộ.

Hóa ra, trong mắt mẹ, tất cả mọi cảm xúc lên xuống của cô đều là diễn trò.

“Tại sao tao lại sinh ra đứa con gái như mày chứ!”

“Con cũng muốn hỏi mẹ tại sao lại sinh ra con!”

Bàn tay giận dữ đẩy ra người mẹ đang théo gào, miệng bật thốt lên nghi vấn sâu kín nhất –

Tại sao, phải sinh cô ra đời.

Cô không hề muốn đến với thế giới này một chút nào cả!

_______

Trần Phóng đi đến cửa nhà, đứng yên tại chỗ do dự một chốc, sau đó mới lấy chìa khóa ra. Cửa chống trộm vừa mở ra để lộ một khe hở, bên trong đã có ánh sáng chiếu ra.

Anh nghiến chặt hàm dưới, nhấc chân bước vào.

“Về rồi đấy à?” Người trong phòng nghe được tiếng động nên quay đầu nhìn về phía anh.

Trần Phóng không trả lời, tự mình đi về phía trước.

“Bị cái gì không biết.” Tần Úc lầu bầu.

Bà ta tưởng rằng Trần Phóng sẽ tự nhốt mình trong phòng như tối hôm qua, nhưng không ngờ rằng anh lại bất ngờ quay lại hỏi một câu: “Bà về làm gì?”

“…” Tần Úc thoáng sửng sốt, nặn ra một nụ cười: “Con sắp thi tốt nghiệp trung học rồi, mẹ về ở cùng với con…”

Trần Phóng nhìn Tần Úc với ánh mắt lạnh lùng, Tần Úc bị nhìn mà hoảng sợ.

“Tôi không cần.”

Anh ném cho Tần Úc những lời đó.

Sắc mặt Tần Úc bỗng chốc trở nên vô cùng khó coi, Trần Phóng hiện tại có hơi khác với đứa con trai mà bà ta biết.

Anh trước giờ tuy im lìm nhưng sẽ không nhìn bà ta bằng ánh mắt rét lạnh gần như tàn khốc như vậy.

Nhưng bà ta là mẹ của anh.

Giữa mẹ và con thì có thể có thâm thù đại hận gì cơ chứ?

Tần Úc không ngừng an ủi mình trong lòng, ngẫm nghĩ một chút, cuối cùng vẫn đứng lên trở về phòng ngủ.

Trong góc phòng có túi hành lý của bà ta, trên giường bày giấy tờ bất động sản của căn nhà này cùng với một sổ tiết kiệm màu xanh lá. Tần Úc lướt qua những món đồ vặt vãnh đó, đi thẳng đến trước bàn trang điểm.

Một quyển sổ khám bệnh của bệnh viện nằm nơi đó.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK