• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Bạch Khuynh Tâm phán đoán trêи cơ bản là không có sai.

Ngụy Quân bản thân cũng có mắt, biểu hiện của Lục Nguyên Hạo hắn thấy rõ ràng.

Cho nên, chân tướng là có vẻ buồn cười như thế.

Đương nhiên, khác với Ngụy Quân, Bạch Khuynh Tâm là thực ngạc nhiên lẫn vui mừng.

Tuy nàng có thể bảo hộ Ngụy Quân, nhưng dù sao nam nữ có khác, hơn nữa nàng cũng không có khả năng cứ ở bên cạnh Ngụy Quân.

Hiện tại phát hiện Lục Nguyên Hạo cũng là một siêu cấp cao thủ, an toàn sinh mệnh của Ngụy Quân thêm một phần bảo đảm, nàng thực cảm thấy cao hứng cho Ngụy Quân.

"Ngụy đại nhân, cái này khả năng chính là thiện có thiện báo trong truyền thuyết." Bạch Khuynh Tâm khẽ cười nói: "Ta đoán bệ hạ là vì cảm thấy Lục đại nhân quá phế vật, mới phái hắn đến bảo hộ Ngụy đại nhân, không nghĩ tới Lục đại nhân lại có thể là một thiên tài không xuất thế, mọi người đều xem nhầm, để cho Ngụy đại nhân ngài kiếm không một cái cấp cao thủ. Ông trời vẫn có mắt, đây là ngay cả ý trời cũng đang giúp cho Ngụy đại nhân."

Ngụy Quân: ". . ."

Bạch Khuynh Tâm, cô thật là một phu nữ ngoan độc mà.

Đao đao đều đâm về phía tim của trẫm mà.

Thật quá đáng.

Ngụy Quân cảm giác cuộc đời này không còn gì để luyến tiếc.

Duy nhất đáng ăn mừng là, Lục Nguyên Hạo hẳn không phải đang giả heo ăn hổ, hắn là thực cảm thấy mình là heo.

Nói như vậy, người như thế có mạnh cũng có cực hạn.

Hơn nữa hắn phòng ngự có mạnh cũng là bản thân hắn, lực công kϊƈɦ tuy có thể giết chết mình hiện tại, nhưng hẳn cũng sẽ không quá mạnh mới đúng.

Chỉ cần một ít đại lão trâu bò nguyện ý ra sân đối phó mình, Lục Nguyên Hạo hẳn cũng không ngăn được.

Ngụy Quân chuyển dời ánh mắt đến trêи người Cơ Đãng Thiên.

Nói đến đại lão trâu bò, thì chính là cha của Cơ Đãng Thiên.

Cơ Soái.

Trong chiến tranh vệ quốc, nguyên soái đầu tiên giết tù bing.

Nguyên soái đầu tiên đồ thành.

Dương đại soái dụng binh đi vương đạo, mà Cơ Soái dụng binh đi sát đạo.

Giết đến tất cả kẻ địch đều chết, tự nhiên lấy được thắng lợi.

Mười năm chiến tranh vệ quốc, tướng tinh lập lòe, Cơ Soái tuyệt đối không phải một viên tướng tinh sáng nhất, nhưng tuyệt đối là giết người nhiều nhất, cũng là giết yêu nhiều nhất.

Không chỉ ác đối với kẻ địch, Cơ Soái cũng ác đối với người một nhà.

Ngụy Quân là thích người ác như vậy.

Muốn đắc tội với người ác như vậy, khẳng định phải vào tay từ Cơ Đãng Thiên.



Không thể buông tha công tử ăn chơi này.

Nghĩ đến đây, Ngụy Quân chuẩn bị nhằm vào Cơ Đãng Thiên một chút.

Ngay ở lúc này, người Lục Phiến môn đến.

Kinh thành đương nhiên không phải là nơi có thể tùy tiện đánh nhau.

Loại tình huống trị an này, đều về Lục Phiến môn quản.

Đương nhiên, Lục Phiến môn vì sao sớm không xuất hiện, muộn không xuất hiện, cố tình hiện tại xuất hiện, Ngụy Quân chỉ có thể nói nắm chắc thời cơ là một môn kỹ thuật.

Đến quá sớm, Cơ gia, Dương gia, Ngụy Quân, phủ Quốc Sư, Trường Sinh tông. . . Người nào là dễ chọc?

Nếu không thể không đến, Lục Phiến môn tuyệt đối sẽ giả chết.

Nhưng chỗ chức trách.

Chỉ có thể từ từ đến chậm.

Lần này đến là một người quen —— Mạnh Giai.

Cơ Đãng Thiên sau khi nhìn thấy Mạnh Giai, liền thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Hai người bọn họ quen biết.

Tuy giao tình không sâu, nhưng không phải cừu, theo lý mà nói, Mạnh Giai khẳng định sẽ bán hắn một cái mặt mũi.

Cơ Đãng Thiên vừa nghĩ như vậy, đã nhìn thấy Mạnh Giai trực tiếp lướt qua hắn, đi thẳng về phía Ngụy Quân.

"Ngụy đại nhân, người không sao chứ?"

Cơ Đãng Thiên: ". . ."

Hắn có thể có chuyện gì?

Có chuyện là ta mà.

Ngươi mắt mù sao?

Cơ Đãng Thiên không phục, chủ động chào hỏi: "Mạnh đại nhân, ta. . ."

"Ngươi câm miệng." Mạnh Giai trực tiếp cắt lời Cơ Đãng Thiên: "Cơ Đãng Thiên, ai cho ngươi lá gan mà dám giết người trêи đường phố?"

Cơ Đãng Thiên ngẩn ra.

Là bản công tử tính tình quá tốt rồi sao?

Hiện tại người nào cũng dám răn dạy bản công tử.

"Mạnh Giai, ngươi đang nói chuyện với ta?" Cơ Đãng Thiên hiển nhiên thực tức giận.

Mạnh Giai không chút e ngại đối diện cùng Cơ Đãng Thiên: "Đương nhiên là đang nói chuyện với ngươi, Cơ Đãng Thiên, kinh thành không phải là nơi ngươi không kiêng nể gì, đi theo ta một chuyến."

Chuyện đã xảy ra nơi này nàng trêи đường đến đại khái đã hiểu biết.



Xem nhận thức của cô đối với Ngụy Quân, Ngụy công tử là một chính nhân quân tử xem ác như cừu. Tuy Cơ Đãng Thiên bối cảnh thông thiên, nhưng loại bối cảnh này đối với loại người như mình thì hữu dụng, Ngụy công tử khẳng định không để ở trong mắt.

Lấy bản tính chính trực của Ngụy công tử, khẳng định sẽ đối đầu đến cùng với Cơ Đãng Thiên.

Nhưng bối cảnh Cơ Đãng Thiên thật sự rất cứng rắn.

Nàng không thể nhìn Ngụy công tử trứng chọi với đá.

Cho nên Mạnh Giai quyết định tự mình gánh lấy nguy hiểm, không cho Ngụy Quân cơ hội lấy thân phạm hiểm.

"Ngụy công tử cứu ông nội của ta một mạng, đối với Mạnh Giai ta ân trọng như núi. Dù Mạnh Giai ta không thể làm một Chân quân tử đỉnh thiên lập địa giống như Ngụy công tử, nhưng cũng biết có ân tất báo, nếu không cũng uổng làm người."

Mạnh Giai ôm tinh thần không biết sợ, dũng cảm đối đầu với Cơ Đãng Thiên.

Nàng biết như vậy rất nguy hiểm.

Luận bối cảnh, cho dù Mạnh lão không mất tích, nàng cũng không so được với Cơ Đãng Thiên.

Nhưng Mạnh Giai là bất cứ giá nào.

Sau khi quen biết Ngụy Quân, nàng đã biết cái gì kêu là dũng khí cùng đảm đương.

Nhưng Ngụy Quân không cho Mạnh Giai cơ hội này.

Hắn đã lập tức kéo Mạnh Giai ra.

"Mạnh đại nhân, làm phiền ngươi đi một chuyến. Nhưng dựa theo cái gọi là luật pháp Đại Càn, đệ tử Trường Sinh tông giết người vô tội, ngươi không có cách nào làm gì hắn." Ngụy Quân nói.

Cơ Đãng Thiên giọng điệu mười phần trào phúng: "Thì ra Ngụy đại nhân cũng biết à."

"Đương nhiên biết, luật pháp Đại Càn, thế mà tùy ý để Trường Sinh tông bóp méo. Thánh nhân nói Thiên tử phạm pháp đồng tội cùng thứ dân, hiện tại Thánh nhân mất, yêu quái quỷ quái tất cả đều nhảy ra ngoài, Trường Sinh tông quả thực chính là quốc gia trong Đại Càn quốc." Ngụy Quân thanh âm dần dần lớn hẳn lên: "Nếu anh hùng chết ở trêи chiến trường vệ quốc ở trêи trời có linh thiêng, nhìn thấy quốc gia mà mình dùng tính mạng thủ hộ biến thành bộ dáng như thế này, thì chết có nhắm mắt hay không?"

Cơ Đãng Thiên sắc mặt lạnh xuống: "Ngụy đại nhân, ngươi muốn tìm chết cũng đừng gấp như vậy."

Ngụy Quân trong lòng nói không vội được sao?

Nếu không gấp trẫm thật sự sợ ngày nào đó sẽ vô địch ở kiếp này.

Đến lúc đó đám phế vật các ngươi muốn giết cũng giết không chết ta, đó mới là bi kịch.

Tìm chết, nhất định phải gấp.

"Thế nào? Cơ công tử thẹn quá thành giận? Vậy ngươi có ngon thì tới giết ta đi."

Ngụy Quân căn bản không trông cậy vào Cơ Đãng Thiên có thể có quyết đoán này.

Cơ Soái có là được.

Vốn đều là hổ phụ ra khuyển tử, lấy địa vị cùng năng lực của Cơ Soái, là dám giết hắn.

Cho nên Cơ Đãng Thiên tuyệt đối không thể buông tha.

Hơn nữa nhất định phải nắm ở trong tay mình.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK