• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Đến biệt thự Bạch gia, cô nhìn thấy trong sân đã đỗ vài chiếc xe. Bạch Gia Thi đoán là người trong nhà đều đã về hết rồi.

Vừa đúng lúc quản gia đi ra nhìn thấy Bạch Gia Thi rõ ràng cảm thấy có chút ngoài ý muốn, sau đó là trên khuôn mặt nếp nhăn xuất hiện ý cười vui vẻ, chạy lại đón cô.

"Tiểu thư, cháu về sao không báo trước."

Cô nhìn quản gia đi tới, quản gia là một người đàn ông trung niên có khuôn mặt hiền từ, vẻ ngoài chỉnh chu quần áo tươm tấp, ánh mắt nhìn cô giống như một người cha đang nhìn con gái, cực kì thân thiết.

Không biết nguyên chủ quan hệ đối với vị quản gia này ra sao. Nhưng nhìn thái độ vui vẻ như vậy chắc là cũng không tệ, Bạch Gia Thi cười đáp:

"Cháu nhớ mọi người nên mới về thăm."



Bạch Gia Thi quan sát nét mặt quản gia, thấy ông ấy hốc mắt đột nhiên đỏ, nước mắt cũng thi nhau rơi xuống.

Bạch Gia Thi hơi hoảng, trước giờ cô chưa từng dỗ người lớn, cái này phải làm sao mới phải. Lúc Bạch Gia Thi đang hoang mang thì từ trong nhà đột nhiên có tiếng chửi nhau, nhưng lại mang không khí ấm áp chứ không hề tiêu cực.

"Này, này chị khóc cái gì chứ?" Bạch Hứa Thiên khó chịu hỏi.

"Huhu, Thành ca ca của mình...ai không bị tai nạn lại cứ phải là thành ca ca của mình cơ chứ?"

Bạch Hứa Thiên nhìn cô chị họ của mình khóc bù lu bù loa khó chịu vò đầu, ánh mắt ghét bỏ nhưng lại rút khăn giấy vừa lau mặt cho cô vừa nói: "Khóc, khóc cái gì mà khóc. Bị tai nạn chỉ gãy tay thôi chứ có chết đâu, ai không biết còn tưởng chết rồi."

"Bạch Hứa Thiên! Em nói cái gì? Nói lại coi, em trù ai chết đó?"

Bạch Hứa Thiên thấy con gái thật khó hiểu, nói: "Em trù hồi nào? Chị bị ngốc à, em chỉ kêu chị khóc khó coi như thế thì người ta còn tưởng anh ta chết."

"Đấy, đấy vậy mà còn bảo không phải trù, hôm nay mày tới số với chị." Bạch Gia Mỹ nói xong thì cầm chiếc gối bên cạnh ném vào người Bạch Hứa Thiên.

"Này em vừa an ủi chị đó, chị có biết tốt xấu không vậy?" Bạch Hứa Thiên hứng trọn cái gối, tức giận không thôi.



"Chị đây mới không cần, thà em câm miệng còn hơn" Bạch Gia Mỹ đứng dậy khoanh tay hấc cằm, sau đó đột nhiên lại dùng chân đá Bạch Hứa Thiên.

Bạch Hứa Thiên không kịp đề phòng chỉ có thể đứng im nhận trọn cú đá, vừa ôm hạ bộ vừa chỉ tay về hướng Bạch Gia Mỹ nói: "Bạch Gia Mỹ, chị có phải con gái không vậy, nếu lỡ cậu nhỏ của em có vấn đề thì chị có chịu trách nhiệm nổi không?"

Bạch Gia Mỹ cười lớn "Hahaha...chị cứ đánh đấy, rồi sao? Đánh chết em."

Quản gia nhìn Bạch Hứa Thiên và Bạch Gia Mỹ, cười

rồi lau nước mắt quay lại nói với Bạch Gia Thi:

"Cháu xem, lại bắt đầu đánh nhau rồi. Cháu mau vô nhà đi, để chú đi dặn đầu bếp nấu cái gì đó cho cháu ăn."

"À, không sao ạ! Cháu ăn rồi."

Nói xong, như nhớ cái gì đó lại lấy quà sau tay ra đưa cho quản gia: "Cháu có đem chút quà về."

Quản gia đang vui vẻ, cười cười thì đột nhiên bị câu nói của Bạch Gia Thi trực tiếp làm cho buồn bã, ông nói:

"Tiểu thư, cháu vẫn còn giận lão gia sao. Thật ra, lão gia cũng chỉ muốn tốt cho cháu thôi, cháu đừng nghĩ nhiều." Quản gia nói xong lại thở dài nhận lấy quà trong tay cô.

Bạch Gia Thi khó hiểu nhìn bóng dáng đầy tâm sự cùa quản gia rời đi, cái này có nhầm không vậy? Cô có thái độ giận dỗi gì sao? Rõ ràng không có mà.

Bạch Gia Thi không biết rằng, khi cô đem quà tới nhà của chính mình thì đã gây ra hiểu lầm cho quản gia. Từ trước tới giờ nguyên chủ cũng không phải chưa từng rời nhà, khi đi đại học cũng phải vào kí túc xá ở, một tuần chỉ về được mấy lần. Nhưng mỗi khi về, đều không kiêng kị gì cũng không mua quà, thực sự là đang về nhà, cực kì thoải mái chứ không giống như bây giờ, đột nhiên lại mua quà đem về làm quản gia cứ nghĩ cô đang đi thăm nhà của một người bạn nào đó.

Nếu Bạch Gia Thi biết được suy nghĩ của quản gia lúc này sẽ dơ hai tay kêu oan.

Khi Bạch Gia Thi bước vào nhà, trên TV vẫn còn mở kênh thời sự vụ tai nạn lúc nãy, nhưng không thấy bóng dáng Bạch Hứa Thiên và Bạch Gia Mỹ, cô lại ngồi vào ghế sofa, nghe thấy phóng viên truyền hình nói: "Hiện ảnh đế Tống Lập Thành vẫn đang được theo dõi điều trị, các cơ quan chức năng đang điều tra làm rõ sự việc..."

Cô nhìn chằm chằm vào thân ảnh người đàn ông trong TV, lúc này mới nhớ ra người đàn ông lúc nãy tên Tống Lập Thành là ai.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK