Mục lục
Hào Môn Kinh Mộng III: Đừng Để Lỡ Nhau
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Cô không còn là con kỳ dư đó nữa, cũng chẳng tiếp tục dằn vặt chuyện anh yêu mình hay không yêu mình nữa. Anh đã cho cô đôi cánh của mình, thì cô sẽ trở thành đôi cánh của anh…

***

Sau khi cùng Niên Bách Ngạn trở về Bắc Kinh, Tố Diệp đã nghỉ trọn một ngày rồi mới quay trở về Liêm Chúng điểm danh. Điều khiến cô hoàn toàn không thể ngờ là, toàn bộ các đồng nghiệp, được giáo sư Đinh dẫn đầu, đều đứng ra cửa đón cô. Khoa trương hơn là, còn thả một băng rôn dọc, bên trên viết những lời chào mừng cực kỳ cường điệu.

Khiến Tố Diệp nhớ tới một câu nói: Cảnh tượng ấy quả thật là chiêng trống vang trời, pháo nổ râm ran, hồng kỳ phấp phới, người đông nghìn nghịt.

Đinh Tư Thừa cũng tới, mỉm cười động viên.

Tiệc mừng công là không thể bỏ, nhưng Tố Diệp cảm thấy mình “không có công không hưởng lộc”, tỏ ý không muốn tổ chức tiệc mừng công gì đó. Giáo sư Đinh thực hiện lời hứa. Vì Tố Diệp biểu hiện rất tốt khi ở Tây Tạng, tổ tâm lý do cô lập ra quả thực đã giúp được không ít trẻ em ở đó bước ra khỏi bóng đen tâm lý. Những trải nghiệm và rất nhiều hành động đầy trách nhiệm của cô ở Tây Tạng khiến cô hoàn toàn xứng đáng đảm nhận chức trưởng phòng.

Nhưng Tố Diệp vẫn cảm thấy áy náy trong lòng.

Trong buổi họp, cô nhắc tới Cố Lâm, chủ động chịu trách nhiệm đối với cái chết của Cố Lâm. Giáo sư Đinh chân thành cho rằng chuyện này không liên quan gì tới cô. Cố Lâm đã bỏ rơi mọi người trước, sau đó mới gặp nạn. Mà trong biển rừng, nếu không có Tố Diệp, Hà Minh và Phương Bội Lôi có lẽ đã bỏ mạng từ lâu.

Cả Hà Minh và Phương Bội Lôi cũng đồng tình với ý kiến của giáo sư Đinh. Qua mấy ngày điều dưỡng, vết thương của Hà Minh đã lành lại. Còn thái độ của Phương Bội Lôi đối với Tố Diệp thì thay đổi hoàn toàn. Tất cả mọi chuyện xảy ra trong biển rừng đều là Phương Bội Lôi chủ động báo cáo với giáo sư Đinh. Trong báo cáo, chị ấy đã nhấn mạnh, nói rõ Tố Diệp đã giúp họ ra được biển rừng như thế nào, đắp thuốc lên vết thương của Hà Minh để ngăn ngừa chất độc ra sao, rồi còn luôn cổ vũ, động viên họ kiên cường, tin rằng còn được tiếp tục sống.

Tố Diệp chợt cảm thấy lòng mình chua xót. Cô rất ít khi thấy cảm động như vậy. Sự cảm động không tới từ người thân, bạn bè mà tới từ chính những người đồng nghiệp. Nó khiến cô cảm thấy, thật ra việc cạnh tranh trong công việc cũng chỉ là một trong những mặt của nhân tính mà thôi. Cô từng nghi ngờ về việc con người hướng thiện nhưng giờ phút này đây cô lại tin tưởng sâu sắc.

Cô nói với giáo sư Đinh rằng nếu không có Hà Minh và Phương Bội Lôi thì cô đã bị nhện đen ăn thịt lâu rồi. Trong sự kiện lần này, thật ra mọi người đều có công lao, vinh dự này cô không thể chỉ hưởng một mình.

Những người đồng nghiệp khác thấy ba người họ đều khiêm nhường thì vô cùng kỳ lạ. Trước đây ba người này là kiểu sống chết cũng không đội trời chung. Chỉ mới ở trong biển rừng gần năm ngày mà tất cả đều đã thay đổi. Xem ra trong năm ngày ấy họ quả thực đã trải qua rất nhiều, rất nhiều chuyện mới khiến họ buông bỏ được những cố chấp xưa kia.

Chức vụ trưởng phòng, thông qua bỏ phiếu, cuối cùng vẫn do Tố Diệp đảm nhiệm. Khi tổng kết số phiếu, điều ngạc nhiên là tất cả mọi người đều thông qua, không có phiếu phản đối, cũng không có phiếu trống. Phương Bội Lôi và Hà Minh lại càng chân thành ủng hộ Tố Diệp nhận chức trưởng phòng.

Tố Diệp bỗng chốc cảm thấy áp lực quá lớn.

Giáo sư Đinh tỏ ý ông cũng đã tới tuổi về hưu rồi. Nhưng khi chuyển giao chìa khóa, giáo sư Đinh đã nói lời thật lòng với Tố Diệp. Ông nói ông vẫn rất muốn tiếp tục nghiên cứu về ký ức của con người, đây sẽ là công việc ông phấn đấu trọn đời.

Tố Diệp có thể hiểu được. Chắc đây chính là sự cố chấp của một học giả.

Sau bữa tiệc mừng công đơn giản, Tố Diệp và Đinh Tư Thừa chọn một quán cafe nhẹ nhàng. Nhìn dòng xe cộ nườm nượp dưới chân, rồi những tòa nhà sầm uất của thành phố, Tố Diệp chợt cảm thán, vẫn là Tây Tạng yên tĩnh hơn. Mới có mấy tháng xa Bắc Kinh mà cô đã không quen rồi.

Đinh Tư Thừa cười khẽ: “Có phải anh có thể hiểu rằng người tuy đã về nhưng hồn vẫn lơ lửng ở Tây Tạng không?”

“Bọn trẻ hớp mất hồn rồi.” Tố Diệp uống một hớp cafe.

Đinh Tư Thừa đã nghe nói chuyện cô và Niên Bách Ngạn lấy danh nghĩa vợ chồng ủng hộ cho bọn trẻ ở Tây Tạng. Niên Bách Ngạn còn đầu tư xây dựng mười ngôi trường tiểu học hy vọng, đặt tên là trường tiểu học hy vọng “Tố Niên” để giúp nhiều trẻ em trong vùng thiên tai và những khu vực nghèo khó có cơ hội được tới trường hơn. Chuyện hai người họ xây trường và giúp trẻ em được tới lớp không hề được tiết lộ một chút nào với báo chí. Sở dĩ Đinh Tư Thừa được biết cũng là thông qua giáo sư Đinh, vì không chỉ có Tố Diệp mà cả Phương Bội Lôi và Hà Minh cũng đầu tư cho lũ trẻ.

“Lần này quay về, anh phát hiện ra em khác trước rất nhiều.”

“Thế ư?” Tố Diệp giơ tay lên che mặt: “Già rồi phải không?”

Đinh Tư Thừa mỉm cười lắc đầu: “Không phải già mà là trưởng thành.”

Tố Diệp cố tình nhướng mày: “Tuổi của em cũng đã đầu ba rồi, còn đi đâu được nữa mà trưởng thành?”

Trải qua bao nhiêu chuyện, cô phát hiện ra mình cũng đã có thể thoải mái nói chuyện với Đinh Tư Thừa rồi. Thời gian quả là một đại sư biến hóa, cũng là một liều thuốc cực tốt. Cô nghĩ, trong lòng Đinh Tư Thừa, rất nhiều chuyện quá khứ đã thành mây trôi rồi.

“Tuổi tâm lý của em bé.” Đinh Tư Thừa nói như đùa như thật.

Tố Diệp cười: “Cảm ơn lời khen của anh nhé!”

Hai người nói rất nhiều chuyện. Vốn dĩ Đinh Tư Thừa cũng định né tránh chuyện hồi nhỏ của cô, ai ngờ cô lại chủ động nhắc đến.

“Nếu giáo sư Đinh có thể nghiên cứu thành công cũng tốt. Em là vật thí nghiệm thất bại của ông ấy.”

Đinh Tư Thừa biết cô ám chỉ điều gì, nụ cười bỗng trở nên hơi gượng gạo.

“Nhưng em vẫn phải cảm ơn ông ấy. Ít nhất ông ấy đã giúp em quên được hơn hai mươi năm, được sống bình yên hơn hai mươi năm.”

Đinh Tư Thừa đặt cốc cafe xuống và hỏi: “Em không còn trách bố anh nữa sao?”

Tố Diệp cười khẽ: “Em chưa bao giờ oán trách ông ấy cả, thật đấy.”

Đinh Tư Thừa nhìn vào mắt cô, ánh mắt sáng rực và chân thành. Anh tin rằng đây là những lời chân thành của cô.

“Là thầy hướng dẫn của em, thật ra anh nên giúp được em nhiều hơn.”

“Anh đã giúp em rất nhiều rồi. Thật ra trong lòng ai cũng có một nút thắt, mà người tháo được nó ra chỉ có mình mà thôi.”

Đinh Tư Thừa gật đầu: “Em nghĩ được như vậy là anh yên tâm rồi.”

“Câu này sao nghe giống lời từ biệt vậy?”

Đinh Tư Thừa mỉm cười: “Anh được mời sang Đức nghiên cứu một đề tài tâm lý.”

“Chuyện khi nào vậy?” Tố Diệp kinh ngạc.

“Nửa năm trước, đối tác đã gửi thư mời rồi, chỉ có điều anh vẫn đang lưỡng lự. Bây giờ anh không còn vướng bận gì nữa, cũng nên đi rồi.”

Tố Diệp ít nhiều cảm thấy hơi hụt hẫng. Cô khẽ gật đầu: “Hôm nào anh đi?”

“Tuần sau.”

“Nhanh vậy sao?”

Đinh Tư Thừa cười: “Sao? Không muốn anh đi à?”

“Tuy rằng hai chúng ta từng trải qua những chuyện không vui nhưng là bạn bè và thầy trò, sau này không được thường xuyên gặp nhau nữa đúng là cũng hơi luyến tiếc.” Tố Diệp thành thật nói.

Đinh Tư Thừa hít sâu một hơi rồi thở hắt ra: “Là thầy của em, nhìn thấy em đã được trở thành trưởng phòng của một phòng tâm lý nổi tiếng như bây giờ, anh rất mừng cho em. Là một người bạn, nhìn thấy em đã được ở bên người mình yêu, anh cũng thực sự cảm thấy vui. Thế nên, anh không có gì phải tiếc nuối.”

Sống mũi Tố Diệp cay cay. Cô mím môi, rất lâu sau mới nói: “Cảm ơn anh!”

***

Tố Diệp trở về Bắc Kinh, người vui mừng nhất chắc chắn là Phương Tiếu Bình và Tố Đông. Phương Tiếu Bình gần như ngày nào cũng chặn trước cửa phòng tâm lý, mang canh đã được nấu sẵn cho cô. Trong mắt Phương Tiếu Bình, tới Tây Tạng, Tố Diệp đã chịu không ít vất vả. Nhất là sau khi nghe nói chuyện cô mất tích trong biển rừng, mỗi lần nhắc lại bà vẫn còn khiếp sợ. Bà cảm thấy Tố Diệp gầy đét rồi, phải bồi bổ hơn nữa mới được.

Mà người có suy nghĩ ấy đâu chỉ mình Phương Tiếu Bình?

Sau khi cô trở về tứ hợp viện, Niên Bách Ngạn có thể nói là khởi động một thế trận rầm rộ. Anh mời ba đầu bếp nổi tiếng về chăm sóc Tố Diệp. Vừa có canh nóng, vừa có bữa chính lại còn có cả bánh ngọt và hoa quả dinh dưỡng tráng miệng sau bữa ăn. Trong ba người ấy, chọn bừa một người cũng đứng thứ nhất, thứ nhì, nghĩ cũng đủ biết dạ dày của Tố Diệp sướng đến thế nào.

Vì trong nhà có đầu bếp trứ danh nên đã hấp dẫn không ít “kẻ dòm ngó”.

Ví dụ như, Niên Bách Tiêu cuối năm nhàn rỗi, ngày ngày sau khi tụ tập bạn bè trở về là đảm bảo sẽ tót tới tứ hợp viện điểm danh. Nó bảo canh ở đây ngon. Mới có mấy ngày mà thằng bé đã được chăm bẵm đến béo trắng ra.

Ngoài Niên Bách Tiêu ra, người mặt dày nhất phải kể đến Kỷ Đông Nham.

Tố Diệp nhìn kiểu gì cũng thấy anh ấy có khuynh hướng làm chủ nợ. Gần như ngày nào anh ấy cũng tới ăn chực, mà đa phần còn tới vào bữa tối, ăn tối xong còn kéo Niên Bách Ngạn đi đánh cờ như vương gia. Mà lần nào, anh ấy cũng đều bị Niên Bách Ngạn bực bội đuổi ra khỏi nhà, độ dày của da mặt còn vượt xa tưởng tượng của Tố Diệp.

Thế nên sau mỗi lần Kỷ Đông Nham bị đuổi về, Tố Diệp lại khuyên Niên Bách Ngạn: Hay là chúng ta trả nợ đi!

Niên Bách Ngạn thì nghiến răng nói: Cứ ăn chùa thế này đủ hết tiền lãi rồi.

Tố Diệp bỗng nhiên cảm thấy Kỷ Đông Nham cũng thật tội nghiệp. Cho bạn tốt vay một khoản tiền lớn, một lòng nghĩ rằng bạn sẽ trả cho mình. Ai ngờ người bạn tốt ấy còn tính toán chi li từng đồng lãi một. Bi ai quá!

Từ sau khi lên chức trưởng phòng, Tố Diệp cũng xin thôi việc dạy ở trường học. Cô quả thực không cho nhiều thời gian để kiêm nhiệm nhiều việc như thế. Chỉ riêng việc quản lý cả phòng tâm lý đã đủ khiến cô thở không nổi rổi.

Cô lại mời thêm mấy chuyên gia tư vấn tâm lý. Cả Hà Minh và Phương Bội Lôi cũng được tăng lương thăng chức, dẫn dắt không ít học trò. Nhìn những gương mặt mới vào nghề này, Tố Diệp bỗng cảm thấy mình già rồi.

Khoảng thời gian này, Niên Bách Ngạn cũng bận rộn. Niên Thị nhanh chóng đi vào quỹ đạo. Ngày nào anh cũng đi sớm về muộn, còn bận bịu hơn cả lúc ở Tinh Thạch. Nhưng Tố Diệp thi thoảng cũng nghe nói Vincent đã xảy ra chuyện. Tuy không bị tuyên án, nhưng ông ta vẫn bị cảnh sát giám sát chặt chẽ. Tập đoàn của ông ta cũng như tổ chim chao đảo trong mưa gió, đã có người bên ngoài dòm ngó.

Tố Diệp không rõ, rốt cuộc Vincent đến nông nỗi này có quan hệ trực tiếp tới Niên Bách Ngạn không.

Đúng vào ngày này, Tố Diệp đi khám thai cùng Lâm Yêu Yêu xong, vốn dĩ định cùng cô ấy đi ăn trưa, nhưng Diệp Uyên lại hạ cánh sớm hơn dự định, bèn đích thân tới đón Yêu Yêu về nhà.

Trông Diệp Uyên tinh thần phơi phới. Cũng khó trách, bụng của Yêu Yêu mỗi ngày một lớn. Chớp mắt cũng sắp được nhìn thấy con gái rồi, anh ấy không sung sướng mới lạ.

Diệp Uyên nói với cô, hôm nay Niên Bách Ngạn ngồi chuyến bay của anh ấy về Bắc Kinh. Nếu cô rảnh, chi bằng tới Niên Thị tìm anh.

Tố Diệp hơi chần chừ.

Lâm Yêu Yêu cảm thấy ý của Diệp Uyên không tồi, bèn kéo cô sang một bên thì thầm: “Cậu chưa bao giờ tới Niên Thị phải không? Công ty của chồng mình, cậu nên tới xem sao chứ.”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK