Mục lục
Hào Môn Kinh Mộng III: Đừng Để Lỡ Nhau
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Quyền lực của tổ chức Samele được phân chia nghiêm ngặt. Hơn nữa điều kiện của người được lựa chọn cũng cực kỳ ngặt nghèo. Không có một bối cảnh gia đình hùng hậu thì tuyệt đối không thể trở thành một trong những người nắm quyền lực. Vì đây vốn dĩ là một trò chơi quyền lực. Chúng sẽ dùng quyền lực trong tay để kiếm chác một thị trường lợi nhuận lớn hơn, sau đó sẽ dùng công ty trong sạch ngoài mặt của mình để rửa tiền mà thần không biết, quỷ không hay.

Từ trước tới nay, tổ chức Samele chưa từng xảy ra chuyện, cho tới khi những người nắm quyền phải đối mặt với một lần thay đổi lớn. Mỗi một lần lựa chọn là một lần bùng nổ tiền bạc và các mối quan hệ. Năm đó, có bốn người trở thành người mới thay thế những người nắm quyền cũ. Họ lần lượt là Nguyễn Kinh Quốc, Niên Quý, Quản Yên và Vincent.

Bốn người này, ngoại trừ Quản Yên ra thì ba người còn lại đều có lai lịch không tầm thường. Nguyễn Thị mà Nguyễn Kinh Quốc nắm giữ cùng với tập đoàn Niên Thị của Niên Quý là ngang tài ngang sức, tài lực tương đương. Còn khả năng kinh tế của Vincent thì cao hơn một bậc. Hắn nằm trong tốp những nhà phân phối sản phẩm đầu tiên, quản lý một nền tảng kinh doanh lớn nhất thế giới. Vincent đại diện cho thiên sứ dục vọng, Samle. Niên Quý đại diện cho thiên sứ hủy diệt, Sariel. Quản Yên là người khôn khéo, tinh ranh, có chỗ dựa từ tầng lớp quý tộc tới vương thất, rất nhiều người đàn ông phải quỳ sụp gấu váy của bà ta. Bà ta đại diện cho Chessia đầy mê hoặc. Nguyễn Kinh Quốc là người đa mưu túc trí, có tài ăn nói, chính là Abraham có thể khiến người chết cũng nói chuyện.

Bốn người này, ngoại trừ Vincent là người nước ngoài ra, còn lại đều mang quốc tịch Trung Quốc, mặc dù bọn họ đều định cư lâu dài ở nước ngoài. Nguyên nhân rất đơn giản, vì Trung Quốc có một thị trường giao dịch khổng lồ, tổ chức Samele cần phải kết nạp những người quản lý hiểu về Trung Quốc.

Tất cả những sự trao đổi quyền lực gần như đều tiến hành rất thuận lợi. Điều này không có gì đáng nói, vì lần nào quyền lực cũng được thay thế một cách thuận buồm xuôi gió. Cho tới khi, những người nắm quyền tiền nhiệm vẫn còn sống của Samele lần lượt mất tích một cách ly kỳ. Từ trên xuống dưới trong tổ chức rơi vào khủng hoảng. Nhưng điều càng khiến người ta khiếp sợ là cả những người nắm quyền đương nhiệm cũng lần lượt bị hại. Chỉ còn lại Chessia, Samle, Sariel và Abraham.

Những người lớn tuổi đức cao vọng trọng không còn nữa, giờ cả năm người quyền lực cũng mất, chỉ còn lại những người mới lên nắm quyền. Trong cục diện hỗn loạn này, bốn người đó đã phân chia lại phạm vi quyền lực, thậm chí thay đổi cả quy tắc trò chơi, hủy bỏ quy định hai năm chọn người mới một lần. Tất cả mọi thứ đều được sắp xếp lại từ đầu.

Có người nghi ngờ bốn người họ liên kết lại, giết hại những người nắm quyền đời trước, mục đích chính là nắm giữ lợi ích của Samele, chia thêm một phần lợi nhuận, dẫu sao thì đứng trước lợi ích con người đều hiểm ác. Có người lại hoài nghi do Samle làm vì ông ta buôn bán ma túy lớn nhất. Trên đời chẳng ai chê mình nhiều tiền. Ông ta càng làm ăn lớn thì lại càng khao khát có được nhiều thứ hơn. Cộng thêm việc ông ta có khả năng kinh tế hùng mạnh, đám đàn em phía dưới đều xuất thân từ lính đánh thuê, thế nên thừa sức để lặng lẽ diệt vài người. Có người nghi đó là việc làm của Abraham, vì trước nay ông ta vẫn bất hòa với những người nắm quyền khác, đã từng phát ngôn sẽ diệt sạch bọn họ. Còn có người chĩa mũi nhọn vào Chessia. Đừng tưởng Chessia chỉ là đàn bà, nhưng bà ta lại là người đàn bà có dã tâm cực lớn. Vì lợi ích, bà ta có thể không từ thủ đoạn. Trước khi được chọn lên nắm quyền, bà ta đã gánh chục mạng người. Đó là một gia đình mười người, đứa bé nhỏ tuổi nhất thiệt mạng trong tay bà ta còn chưa đầy một tuổi. Bà ta giết người còn không chớp mắt. Người ta càng nghi ngờ Sariel. Ai cũng biết, trước nay Sariel giết người chưa bao giờ phải động tay vào. Ông ta trầm mặc, vững vàng, bình thường rất ít nói chuyện, nhưng lại có thể giết người trong vô hình. Vì sao ư? Vì sở trường của ông ta là thôi miên sâu, cũng rất ưa thích việc nghiên cứu thôi miên sâu. Ông ta sẽ lợi dụng thôi miên để giết người, mà những người ông ta muốn tiêu diệt về cơ bản đều chết vì tự sát.

Dù nói thế nào đi nữa thì bốn người này cũng kiểm soát Samele. Bọn chúng phát triển phạm vi quyền lực của Samele ra càng ngày càng lớn. Cả vùng tam giác vàng đều trở thành mầm họa còn bọn chúng thì giẫm lên đau khổ, lên máu và nước mắt của người khác để vui sướng, để tận hướng cuộc sống xa hoa.

Trong bốn người, nợ máu trong tay Chessia và Abraham là nhiều nhất. Còn Samle sở dĩ khiến người ta nghe tên đã sợ khiếp vía là vì sự nham hiểm giữa vẻ ngoài và thực chất của hắn. Sariel thì lại là một người khiến người khác rùng mình vì ông ta có thể giết người vô hình.

Chessia và Nguyễn Kinh Quốc không thích việc tuân thủ phạm vi phân chia quyền lực. Có lúc chúng thích tới địa bàn của Samle và Sariel để cướp việc làm ăn. Vì thế, giữa họ nảy sinh không ít mâu thuẫn. Đám người dưới cũng chia rẽ rất nhiều. Trong tình trạng khó quản lý như vậy, tranh chấp nội bộ cũng sẽ xảy ra.

Mà lúc ấy cảnh sát chống ma túy Trung Quốc đã bắt đầu để ý tới chúng. Rất nhiều con đường vận chuyển ma túy đã bị cảnh sát cắt đứt. Để có thể bảo đảm tốt hơn cho lợi ích của mình, Samle và Sariel liên kết lại. Một người phụ trách tiêu thụ bên ngoài, một người lo giải quyết khâu vận chuyển hàng.

Samle tập trung vào những nơi yên ắng tại vùng biên giới, dùng đủ mọi cách để làm nhiễu loạn tai mắt của cảnh sát, thậm chí còn tàn nhẫn giết hại những gián điệp do cảnh sát luồn vào. Còn Sariel thì nghĩ ra cách dùng trẻ con để chuyển hàng. Nguồn của trẻ con rất nhiều, có đứa lang thang, có đứa bị bỏ rơi, có đứa bị bắt cóc trực tiếp. Độ tuổi của bọn trẻ đều không lớn, không được quá tám tuổi vì trẻ con tám tuổi cũng đã bắt đầu có nhiều suy nghĩ, chúng sẽ nghĩ đủ cách để chạy trốn.

Sariel không bao giờ lo lắng về việc lũ trẻ sẽ tiết lộ bí mật. Nguyên nhân là vì ông ta đã nắm giữ được tư duy của chúng.

Cứ như vậy, từng đám trẻ lần lượt bị hại, trở thành phương tiện vận chuyển ma túy. Có đứa bị trong người có quá nhiều ma túy, không cẩn thận bị vỡ thì cả tính mạng cũng không còn.

Còn những kẻ đầu sỏ như Samle và Sariel thì vẫn thản nhiên thu về một lượng của cải khổng lồ. Chúng buôn ma túy, giết người. Chúng hối lộ các doanh nhân đầu ngành thậm chí là chính khách ở các quốc gia. Không tội ác nào chúng không làm. Nhưng khi đối mặt với xã hội, chúng lại mang hình tượng một thương nhân thành đạt. Samle, Vincent, là chủ tịch Bright mà ai ai cũng biết. Hắn phong độ ngời ngời, lịch sự, nhã nhặn. Sariel, Niên Quý, rất ít đối mặt với truyền thông, nhưng chính vì quá khiêm tốn lại càng khiến đám nhà báo tò mò. Ông ta được báo chí phong là thủ lĩnh thương mại có lòng tốt nhất, một nhà từ thiện lớn. Ông ta quyên góp cho trại trẻ mồ côi, viện dưỡng lão, nộp thuế đầy đủ, tài trợ cho vô số môn thể thao lành mạnh, đã từng được bầu chọn là nhân vật “phong vân” trong thương mại có sức ảnh hưởng lớn nhất nhiều năm liền.

Ngược lại, Quản Yên và Nguyễn Kinh Quốc thì hơi ngu ngốc một chút. Quản Yên chỉ vùi đầu trong các vụ buôn bán ma túy, chưa bao giờ tự tẩy trắng cho mình. Còn Nguyễn Kinh Quốc tuy là quản lý Nguyễn Thị nhưng đã rất nhiều lần để lộ dấu vết, bị cảnh sát chú ý. Ông ta bắt đầu nghi ngờ do Niên Quý bán đứng mình. Mà lúc đó Niên Thị, dưới sự giới thiệu nhiệt tình của “người bạn” Kỷ Thị đã có quan hệ hợp tác với Diệp Thị, một người làm ăn trong sạch bừng bừng khí thế. Nguyễn Kinh Quốc là kẻ lòng dạ hẹp hòi. Sau mấy lần thất bại liên tiếp trong đấu đá thương trường và giao dịch ma túy, ông ta trút mọi thù hận lên đầu Niên Quý và nhà họ Diệp. Thậm chí ông ta nghi ngờ, Niên Quý có thể sắp bồi dưỡng nhiều thế lực của mình hơn nữa. Ông ta lo Niên Quý sẽ coi Kỷ Thị và Diệp Thị như người nhà, kéo vào để hình thành một phe cánh nắm quyền lực mới. Thế nên ông ta nảy sinh ý định dùng hai cô con gái của mình để trói buộc nhà họ Diệp.

Việc làm của nhà họ Nguyễn, nói dễ nghe gọi là liên hôn thương mại, thực chất là một hành động tẩy trắng.

Vì Nguyễn Kinh Quốc phát hiện ra việc tẩy trắng của Niên Quý cực kỳ có hiệu quả thế nên ông ta cũng trông bầu vẽ gáo*, muốn thông qua cách này để đạt được mục đích có lợi cho mình. Một là có thể che giấu thân phận. Hai là có thể hình thành mối quan hệ khăng khít với nhà họ Diệp, cắt đứt việc hợp tác giữa Niên Thị và Diệp Thị.

*Rập khuôn theo một cách máy móc.

Sự thật chứng minh, khi đứng trước lợi ích chẳng ai có thể thờ ơ được. Nhà họ Diệp trước giờ vẫn tồn tại bằng việc tiêu thụ đá quý. Sở dĩ có sự hợp tác với Niên Thị là vì Niên Thị có mỏ kim cương ở Nam Phi, là nhà cung ứng. Giữa nhà cung ứng và nhà tiêu thụ chắc chắn phải tồn tại mối quan hệ lợi ích. Nhưng việc nhà họ Nguyễn chủ động tiếp cận khiến nhà họ Diệp nhìn thấy một nguồn vốn mạnh mẽ. Đối với việc kết thông gia của nhà họ Nguyễn, nhà họ Diệp đương nhiên không từ chối.

Lúc đó, cậu con trưởng Diệp Hạc Phong và cậu con thứ Diệp Hạc Thành đều chưa vợ. Diệp Hạc Phong thì ở xa, Diệp Hạc Thành ở bên cạnh trưởng bối. Trưởng bối của nhà họ Diệp ra lệnh cho Diệp Hạc Phong quay về Bắc Kinh. Sau mấy lần không thành công, họ bèn lấy cớ trưởng bối sức khỏe suy yếu để ép Diệp Hạc Phong quay về. Lúc đó sở dĩ Diệp Hạc Phong không về vì đã có người trong lòng. Ông ấy chỉ tâm niệm được sống trọn đời với người con gái mình yêu. Nhưng đồng thời ông ấy cũng là một người con hiếu thảo. Sau khi nghe chuyện trưởng bối đổ bệnh bèn lập tức quay về. Nhưng sau khi trở về biết là kết thông gia, Diệp Hạc Phong nổi trận lôi đình. Đương nhiên ông ấy không đồng ý, hơn nữa còn muốn bỏ đi, nhưng bị trưởng bối ép ở lại.

Người con trai còn lại, Diệp Hạc Thành thì vô cùng bình thản trước chuyện này. Tuy không phải con trưởng nhưng ông ta chưa bao giờ rời xa trưởng bối. Ông ta hiểu rất rõ tâm ý của trưởng bối, thế nên ông ta lại đồng ý chuyện kết thông gia.

Lúc ấy, Diệp Hạc Phong vẫn chưa phải người quản lý nhà họ Diệp. Quyền lực trong nhà vẫn còn nằm trong tay trưởng bối. Để tránh đêm dài lắm mộng, cũng là để nhanh chóng kết thông gia được với nhà họ Nguyễn, các trưởng bối đã tỏ rõ thái độ. Hai người con trai, ai lấy con gái nhà họ Nguyễn trước sẽ có tư cách được giao lại chiếc ghế của nhà họ Diệp.

Nhà họ Diệp có hai người con trai, nhà họ Nguyễn có hai người con gái, con lớn là Nguyễn Tuyết Cầm, con thứ là Nguyễn Tuyết Mạn.

Con người Nguyễn Tuyết Cầm trước nay không màng tới danh lợi, thường ngày cũng ít nói, chỉ thích nhất nghịch ngợm cây cỏ, hoặc là trà đạo, thư pháp. Bà ta yên tĩnh đến nỗi người ta dễ bỏ quên. Ngược lại, cô em Nguyễn Tuyết Mạn thì được lòng trưởng bối hơn, nhất là trong việc lấy lòng Nguyễn Kinh Quốc. Tuy rằng bà ta không có học thức như Nguyễn Tuyết Cầm, nhưng tính tình hướng ngoại, thích nói thích cười, cái miệng lại ngọt. So với Nguyễn Tuyết Cầm, bà ta biết cách khiến Nguyễn Kinh Quốc được vui, nên Nguyễn Kinh Quốc sẽ thương cô em hơn một chút. Thế nên, Nguyễn Tuyết Mạn lại càng ngang bướng, phách lối, hoàn toàn khác biệt với tính cách của Nguyễn Tuyết Cầm.

Vừa gặp Diệp Hạc Phong, Nguyễn Tuyết Mạn đã trúng tiếng sét ái tình, không thể thoát ra nữa.

Cái gọi là tình yêu sét đánh thì chắc chắn sẽ liên quan tới ngoại hình. Còn cái gọi là sâu ngày sinh tình, nhất định sẽ liên quan tới tính cách.

Diệp Hạc Phong đẹp trai có tiếng. So với cậu em, Diệp Hạc Thành, ông ấy càng ưa nhìn hơn. Dáng người cao ráo, gương mặt tuấn tú. Ngay từ cái nhìn đầu tiên, Nguyễn Tuyết Mạn đã yêu ông ấy.

Ai ngờ, trong lòng Diệp Hạc Phong chỉ có một người con gái là Tố Thu. Trong mắt Diệp Hạc Phong, Nguyễn Tuyết Mạn hoàn toàn không thể so sánh với Tố Thu. Đối với ông ấy, Tố Thu như một người chỉ có trên trời.

Nguyễn Tuyết Mạn hiểu quá rõ tâm tư của Diệp Hạc Phong. Thật ra bà ta cũng khá xinh đẹp, cũng không ít người theo đuổi, lại cộng thêm thân phận và tính cách của một tiểu thư, sau khi biết trên đời này tồn tại một người đàn bà tên là Tố Thu, trong cơn phẫn nộ, bà ta đã lén lút đi gặp mặt. Ai ngờ, giây phút gặp mặt Tố Thu, Nguyễn Tuyết Mạn đã xẹp lép như quả bóng bị ai chọc thủng, cơn tức giận trong lòng cũng không còn nơi giải tỏa.

Tố Thu rất đẹp, một vẻ đẹp mà một người đàn bà cao ngạo như Nguyễn Tuyết Mạn cũng không thể không thừa nhận. Nguyễn Tuyết Mạn ghen tỵ với nét đẹp ấy, càng bất bình vì mình lại thua một con thôn nữ.

Từ nhỏ, Nguyễn Tuyết Mạn đã được nuông chiều. Bà ta không hiểu tình cảm là phải từ hai phía, cũng không hiểu có lúc buông tay sẽ thoải mái hơn, lại càng không hiểu lấy một người không yêu mình sẽ là một tai họa không thể ngăn ngừa thế nào. Bà ta bắt đầu làm ầm ĩ lên với Nguyễn Kinh Quốc, nói với bố rằng nhất phải lấy được Diệp Hạc Phong.

Nguyễn Kinh Quốc lại lặn lội một chuyến vì con gái, tỏ rõ quyết tâm với trưởng bối nhà họ Diệp. Nhà họ Diệp kỳ thực không quan tâm ai lấy con gái nhà họ Nguyễn, nếu cả hai cùng lấy thì tốt mà chỉ có một người cũng chẳng vấn đề gì. Về điểm này, nhà họ Diệp vẫn có kế sách của mình, thế nên đã nghĩ ra một cách khác làm điều kiện trao lại quyền hành.

Nguyễn Tuyết Mạn đương nhiên sẽ sốt ruột. Bà ta một lòng muốn lấy Diệp Hạc Phong, đương nhiên hy vọng Diệp Hạc Phong sẽ là người nắm quyền trong nhà họ Diệp. Bà ta bắt đầu giận dỗi với Nguyễn Kinh Quốc. Nguyễn Kinh Quốc rất thương con gái nhỏ, bèn nghĩ cho Nguyễn Tuyết Mạn một cách để bắn trúng hai đích với chỉ một mũi tên.

Còn bên kia, Nguyễn Tuyết Cầm thật ra không muốn lấy Diệp Hạc Thành. Tuy ông ta cũng là một đấng anh tài, trong lòng bà ta đã có người khác. Bà ta yêu Vincent, người đàn ông đầy phong độ với đôi mắt sâu hút ấy. Nguyễn Kinh Quốc dĩ nhiên không cho phép bà ta qua lại với Vincent. Một là vì Vincent và ông ta bằng vai phải lứa, lớn hơn Nguyễn Tuyết Cầm rất nhiều tuổi. Hai là vì Vincent là Samle của Samele, thủ đoạn của hắn tàn độc cỡ nào, Nguyễn Kinh Quốc hiểu quá rõ.

Nguyễn Tuyết Cầm là con trưởng, tình thương được nhận đương nhiên sẽ ít hơn em gái. Nhưng chuyện Nguyễn Kinh Quốc là Abraham chỉ có bà ta biết. Nguyễn Kinh Quốc nói thẳng với Nguyễn Tuyết Cầm thân phận của Vincent, ép bà ta phải lấy Diệp Hạc Thành bằng được, vì nhà họ Nguyễn cần có một thân phận quang minh chính đại.

Nguyễn Tuyết Cầm từng dằn vặt, từng đau khổ. Trong khoảng thời gian đó, lộ ra thông tin về quyền hành của nhà họ Diệp. Phía kia, Diệp Hạc Thành cũng sốt sắng. Thật ra ông ta ưng Nguyễn Tuyết Mạn, nhưng thấy Nguyễn Tuyết Mạn đã có người trong lòng nên đành chuyển hướng sang Nguyễn Tuyết Cầm. Mục đích của ông ta rất đơn giản, dù có là ai, chỉ cần lấy trước thì sẽ được nắm quyền hành.

Thế nên ông ta rất tích cực dạm hỏi với Nguyễn Tuyết Cầm, theo đuổi mạnh mẽ một Nguyễn Tuyết Cầm vốn đang yêu người khác.

Theo lý mà nói, nếu không phải vì Nguyễn Tuyết Cầm do dự, người kết hôn sớm nhất ắt phải là Diệp Hạc Thành, mà người ngồi lên chiếc ghế của nhà họ Diệp cũng sẽ là ông ta, Nguyễn Tuyết Cầm cũng sẽ đường hoàng trở thành bà lớn. Nhưng chính vì bà ta chần chừ, thế nên đã để lỡ dở thời gian. Còn Nguyễn Kinh Quốc thiên vị, đã bày mưu cho Nguyễn Tuyết Mạn.

Một tháng sau, Nguyễn Tuyết Mạn phát hiện mình có thai.

Nhà họ Nguyễn đã có cốt nhục của nhà họ Diệp, tình hình đã đổi khác. Có con bài tuyệt đối trong tay, mà trong khi xét nghiệm, đó còn là thai sinh đôi, nhà họ Nguyễn bỗng chốc trở thành “Thái Thượng Hoàng”, người sốt ruột lại là nhà họ Diệp. Nguyễn Kinh Quốc nhân cơ hội đó gia tăng điều kiện, mượn danh nghĩa bào thai sinh đôi để yêu cầu nhà họ Diệp chỉ định Diệp Hạc Phong làm người tiếp quản. Thật ra làm vậy ngoài mặt thì vì cô con gái Nguyễn Tuyết Mạn, thực chất là tính toán bước đầu của Nguyễn Kinh Quốc. Nguyễn Tuyết Mạn tuy ương bướng nhưng không nhiều mưu mẹo như Nguyễn Tuyết Cầm, lại ngoan ngoãn hơn một chút. Bà ta lấy Diệp Hạc Phong mà Diệp Hạc Phong lại trở thành người quản lý nhà họ Diệp, há chẳng phải giúp Nguyễn Kinh Quốc gián tiếp được làm gì thì làm sao?

Cứ như vậy, khi Nguyễn Tuyết Mạn bế hai đứa trẻ sinh đôi tới trước mặt Diệp Hạc Phong, ông cũng không thể không từ bỏ tình cũ, bấm bụng kết hôn với Nguyễn Tuyết Mạn.

Nhưng cuộc hôn nhân ấy để lại mầm họa cho nhà họ Nguyễn.

Trong việc kết thông gia này, vì bào thai của Nguyễn Tuyết Mạn, nên nhà họ Nguyễn chiếm được hết cái lợi. Nhà họ Diệp thực chất đã đứng ngồi không yên từ lâu. Mà Diệp Hạc Phong lại vốn dĩ không yêu Nguyễn Tuyết Mạn, vì trò mèo của nhà họ, ông mới không thể không từ bỏ Tố Thu. Vì vậy, sau khi lên được chiếc ghế ấy, ông không những không bật đèn xanh cho nhà họ Nguyễn mà còn liên tiếp đánh gục nhà họ Nguyễn, thậm chí còn bị tình nghi có ý định thu mua nhà họ Nguyễn.

Ở trong nhà, Nguyễn Tuyết Mạn tuy là bà cả nhưng đến cả người làm cũng nhận ra Diệp Hạc Phong ghẻ lạnh bà ta. Mồm mép bà ta càng ngày càng quá đáng, chỉ có thể dùng chút uy thế cuối cùng để giữ vững sự kiêu ngạo của bản thân. Sau khi Nguyễn Tuyết Cầm được gả về nhà họ Diệp, con gái trưởng lại hóa bà hai, bà ta đương nhiên khó chịu trong lòng. Một là thầm oán trách bố thiên vị. Hai là chịu không nổi cái tính vênh váo, hống hách của Nguyễn Tuyết Mạn, thế nên hiềm khích giữa hai chị em mỗi ngày một lớn.

Năm thứ tư sau khi trở thành người quản lý, Diệp Hạc Phong đã nuốt trọn nhà họ Nguyễn. Đây là điều Nguyễn Kinh Quốc hoàn toàn không ngờ tới. Ông ta tức giận đến mức nằm liệt giường. Trên giường bệnh, ông ta rủa xả Diệp Hạc Phong lòng lang dạ sói, rồi lo lắng cho con gái sau này liệu kết cục có thảm khốc không.

Nguyễn Kinh Quốc là kẻ có thù ắt báo. Ông ta gọi Nguyễn Tuyết Cầm tới, nói rõ những lợi hại bên trong, rồi dặn dò, sau này bất luận thế nào cũng phải bảo vệ thanh danh cho nhà họ Nguyễn. Cho dù nhà họ Nguyễn không còn nữa thì cũng không được để lộ thân phận là thành viên của tổ chức Samele.

Người ta có câu rất hay, càng không có được lại càng khao khát. Nguyễn Tuyết Cầm chính là người như thế. Tuy ngoài mặt bà ta bình thản nhưng có đứa con nào không mong được cha mẹ coi trọng và thương yêu? Bà ta cảm thấy đây có thể là cơ hội tốt nhất để được bố chú ý nên đã gật đầu đồng ý.

Sự suy toàn của nhà họ Nguyễn tạo nên sự huy hoàng của nhà họ Diệp. Mối quan hệ giữa hai gia đình Niên Diệp càng ngày càng khăng khít. Nguyễn Kinh Quốc nhìn thấy, sinh hận trong lòng. Ông tính toán tỉ mỉ lâu như vậy, hoàn toàn không thể ngờ mình lại làm đồ cưới cho bọn họ.

Thế nên ông ta phải nghĩ đủ mọi cách để hủy diệt mối liên mạnh.

Ông ta biết Diệp Hạc Phong có một cô con gái riêng, mà cô con gái này chưa bao giờ được công bố với bên ngoài. Nguyễn Kinh Quốc quyết định bảo Nguyễn Tuyết Cầm bắt cóc cô con gái của Diệp Hạc Phong. Như vậy chưa là gì, Nguyễn Kinh Quốc dự định “một mũi tên bắn trúng hai đích”. Ông ta biết trước nay Niên Quý vẫn thu thập trẻ con làm phương tiện vận chuyển ma túy, bèn bảo Nguyễn Tuyết Cầm bắt cóc cô con gái riêng đó mang cho một người xác định. Người đó ở bên cạnh Niên Quý, đã bị ông ta mua chuộc. Thế là, Tiểu Tố Diệp trở thành một trong rất nhiều đứa trẻ bị bắt cóc.

Chẳng ai biết thân phận thực sự của cô. Ngay cả Niên Quý cũng không hề hay biết trong đám trẻ này lại có một cô con gái bí mật của người bạn đang hợp tác cùng mình.

Nguyễn Kinh Quốc tính toán rằng ông ta sẽ tiết lộ danh tính của đứa trẻ vào một lúc thích hợp. Mà lúc đó đứa bé ắt hẳn đã phải trở thành công cụ vận chuyển ma túy. Một khi thông tin này lộ ra, Diệp Hạc Phong chắc chắn sẽ phẫn nộ. Tới lúc ấy, lần theo manh mối, cảnh sát sẽ phát hiện ra đường dây của Niên Quý, nhà họ Niên không chỉ mất đi người đồng sự là nhà họ Diệp mà còn hoàn toàn sụp đổ.

Nhưng ông ta không thể ngờ rằng, đứa trẻ ấy lại bỏ chạy. Không những cô bỏ trốn mà còn dẫn theo cả một đám trẻ. Bọn trẻ ấy dáo dác như chim vỡ tổ, nhất thời khiến khung cảnh hỗn loạn.

Sau khi biết được chuyện ấy, Nguyễn Kinh Quốc sai Nguyễn Tuyết Cầm nhanh chóng tìm người, phải tìm được đứa bé đó bằng mọi giá. Nhưng khi người cảu Nguyễn Tuyết Cầm tới kịp mới phát hiện đứa bé đã bị người của Samle bắt đi.

Ông ta lập tức rút quân vì không muốn chuyện này ầm ĩ lên.

Samle không những thâm độc mà hắn ta còn có một sở thích, thích những đứa bé non nớt. Trong số những đứa trẻ bị bắt để giấu ma túy trước đó, có không ít đứa bé bị hắn nhìn trúng rồi bị chà đạp. Trong đám trẻ ấy, Tố Diệp là xinh xắn, đáng yêu nhất, hắn đã chú ý tới Tố Diệp từ lâu. Đương nhiên, hắn có một thói quen, trẻ con mà hắn để ý, hắn nhất định sẽ điều tra rõ thân phận. Tránh đêm dài lắm mộng, hắn sẽ tàn nhẫn giết hại.

Sau khi chà đạp Tố Diệp xong, đám người dưới cũng mang tới tài liệu của Tố Diệp, lúc ấy Samle mới biết đó là con gái của Diệp Hạc Phong. Hắn vốn dĩ định diệt trừ hậu họa nhưng ai ngờ lại có người báo cảnh sát. Không còn cách nào khác, bọn chúng đành tháo chạy.

Qua một thời gian sau, Nguyễn Kinh Quốc vô cớ bị sát hại. Tướng chết của ông ta thảm khốc đến nỗi không dám nhìn. Những người trong giới đồn đại rằng, có thể ông ta đã bị Niên Quý giết chết...

Nói tới đây, Tố Khải ngừng lại một lát.

Tố Diệp vùi đầu nữa giờ cũng đã ngẩng lên trong quá trình lắng nghe. Cô ôm chặt hai vai. Sau khi nghe được những sự thật này, cô cảm thấy có một luồng khí lạnh từ đáy lòng dần dần lan ra.

Tố Khải nhìn cô, thở dài: “Đây là nguyên nhân thực sự mà năm bốn tuổi chị bị bắt cóc.” Sau bao năm điều tra, cuối cùng khi những tài liệu này hiện hữu toàn bộ trước mặt cậu, đến một người quanh năm làm gián điệp, quá quen với sự sống cái chết của con người cũng phải thảng thốt và rùng mình khiếp sợ. Tạm thời chưa nói tới những cơn sóng ngầm trong các tập đoàn. Chỉ riêng việc Samele lợi dụng trẻ con để vận chuyển ma túy cũng đã khiến người ta căm hận chỉ muốn băm vằm kẻ đầu sỏ.

Bắt gọn Samele là một công trình vĩ đại, vì ai cũng biết rõ trong này dính líu tới lợi ích của quá nhiều tập đoàn. Giống như việc bạn nhỏ một củ cà rốt thì ắt sẽ phải lôi cả đất xung quanh lên.

Là đội trưởng của đội chống ma túy, Tố Khải đương nhiên phải xung phong đi trước. Trong quá trình điều tra, không phải cậu chưa từng nghi ngờ nhà họ Niên, nhà họ Nguyễn rồi nhà họ Diệp, thậm chí là cả nhà họ Kỷ. Nhưng điều khiến cậu bất ngờ là vốn dĩ một vụ án tiêu diệt tổ chức buôn bán ma túy mà cấp trên lại đánh vỡ tổng thể, phân thành các mảnh nhỏ để cử không ít người hoàn thành việc điều tra lấy chứng cứ. Đây cũng là điều gần đây Tố Khải mới được biết.

Là một nhân viên chấp pháp, Tố Khải chỉ còn cách tuân thủ vô điều kiện, không thể có bất kỳ ý kiến gì.

Thật ra cậu cũng hiểu dự tính ban đầu của cấp trên. Samele tồn tại bao nhiêu năm nay, trước giờ vẫn luôn là khối u ác tính mà cảnh sát muốn phá bỏ. Nhiều năm rồi, biết bao gián điệp chỉ có ngày đi, không có ngày về, không biết bao nhiêu người đã theo dõi Samele, chỉ hận không thể lập tức phá tan nó. Tuy cậu là sự lựa chọn được cấp trên coi trọng nhất nhưng dù sao cũng dính líu tới nhà họ Niên và nhà họ Diệp mà cậu có quan hệ, thế nên cấp trên lo ngại cũng là chuyện bình thường.

Cho dù cậu không có một chút quan hệ nào thì một vụ án lớn cỡ này, chắc chắn phải có sự phối hợp của nhiều người mới có thể đạt được mục đích.

“Nguyễn Tuyết Cầm đã làm rất chuyện trái với lương tâm, bắt cóc thậm chí giết người.” Tố Khải hít sâu: “Kể ra, bà ta cũng là một người đáng thương. Cả đời này bà ta chỉ sống vì hai người đàn ông, một người là bố mình Nguyễn Kinh Quốc, người còn lại là Vincent. Thật ra việc làm của bà ta không khác gì Niên Bách Ngạn, xuất phát điểm cũng vì thanh danh của gia tộc. Sau này, bà ta cũng không còn tình cảm quá sâu đậm với Vincent là vì Vincent mang thanh danh của nhà họ Nguyễn ra uy hiếp, ép buộc bà ta phải làm việc cho mình, ví dụ như cái chết của Diệp Ngọc.”

“Thật ra Nguyễn Tuyết Cầm làm việc rất thận trọng, cho tới khi có người vì muốn trả thù em mà bắt cóc Diệp Lan, đây là điều bà ta bị bất ngờ. Những kẻ đó không phải người của Samle, nói trắng ra thì chỉ là mấy tên tội phạm bị cảnh sát truy nã. Họ tiêm cho Diệp Lan ma túy nồng độ cao. Nguyễn Tuyết Cầm thương con gái, không đành lòng nhìn Diệp Lan phải chịu đựng đau khổ, đành cầu cứu Vincent. Người ta càng sốt sắng thì càng dễ để lộ dấu vết. Nguyễn Tuyết Cầm cũng vậy thôi. Bà ta không nghĩ rằng chỉ một việc làm của mình đã khiến rất nhiều người nảy sinh nghi ngờ, ví dụ như cảnh sát hay Niên Bách Ngạn.”

Tố Diệp vẫn lặng lẽ ngồi nghe. Nước mắt cô đã khô cạn từ lâu. Giờ cô mới hiểu thì ra chuyện này dính líu tới bao nhiêu người, bao nhiêu tập đoàn như vậy. Sau khi nghe tới chuyện của bố mẹ, con tim cô lại ngâm ngẩm đau.

Rất lâu sau cô mới lên tiếng, giọng khản đặc: “Bọn em sở dĩ biết được triệt để như vậy, xem ra là Nguyễn Tuyết Cầm đã thay đổi thái độ. Bà ta đã giúp bọn em phá án rất nhiều, sao lại như vậy.”

“Vì Diệp Lan.” Tố Khải nói: “Cô ấy đã viết thư cho Nguyễn Tuyết Cầm. Trong thư cô ấy nói, cô mong mẹ mình là một người chính trực. Làm sai không đáng sợ, chỉ cần có thể dũng cảm đối mặt, biết hối cải nhận lỗi.”

Tố Diệp xót xa nói: “Diệp Lan lớn thật rồi.”

“Chị!” Tố Khải nhìn cô, đau đớn lên tiếng: “Niên Bách Ngạn sẽ bị khởi tố, trong thời gian này không cho bảo lãnh.”

“Chỉ vì cảnh sát nghi ngờ anh ấy giết Vincent? Hay vì anh ấy biết rõ chuyện của gia đình mình mà không khai báo? Nếu cảnh sát quyết định khởi tố, vậy thì chị sẽ tìm một luật sư giỏi nhất để bảo vệ anh ấy!” Tâm trạng của Tố Diệp lại trở nên kích động.

Tố Khải để mặc cho cô mắng té tát xong xuôi mới nói: “Những người từng tranh đấu với Niên Bách Ngạn đều biết anh ấy là một người rất thông minh. Bao năm qua anh ấy đã làm rất nhiều việc để làm nhiễu loạn tai mắt của cảnh sát. Anh ấy cũng hiểu biết rất rõ về pháp luật Trung Quốc, thế nên luôn lợi dụng lỗ hổng của pháp luật, đi vào vùng tối của pháp luật để khiến cảnh sát không nắm được sơ hở. Anh ấy bảo vệ cho Niên Thị rất tốt. Vì Niên Thị, anh ấy dốc hết công sức để giữ gìn hình tượng của bố mình. Kiểu bảo vệ này là phải trả giá, cũng tức là những người có thể uy hiếp tới Niên Thị đều là hòn đá cản đường anh ấy. Anh ấy phải dùng một cách thức cao cấp để diệt trừ từng người một.”

Tố Diệp bắt đầu thở gấp.

“Em không có ý thiên vị ai. Em là nhân viên chấp pháp nhưng đồng thời cũng là em vợ của Niên Bách Ngạn. Em không muốn nhìn thấy anh ấy xảy ra chuyện. Nhưng thực tế là bọn em đã có đủ chứng cứ để khởi tố anh ấy.” Ánh mắt Tố Khải đầy bi thương: “Bây giờ nhưng tài liệu về Niên Quý cực kỳ hiếm hoi, những gì còn lại chỉ có những việc làm từ thiện của ông ta khi còn sống. Việc này chắc chắn có liên quan tới Niên Bách Ngạn. Anh ấy đã tẩy trắng thành công cho bố mình. Vì thanh danh nhà họ Niên, anh ấy lợi dụng chức vụ của mình ở Tinh Thạch, lấy lợi ích thương mại đuổi những cổ đông cũ đi, thực hiện “đổi máu” hoàn toàn cho Tinh Thạch. Vì thanh danh nhà họ Niên, rõ ràng anh ấy biết người của bố mình vẫn còn sống nhưng không tích cực hợp tác với cảnh sát mà để mặc cho họ tự sát, làm dây dưa thời gian phá án. Vì anh ấy biết rõ mỗi một đàn em của bố mình hoặc đám trẻ đã từng vận chuyển ma túy giờ còn sống, vào một thời điểm và dưới sự kích thích nhất định sẽ tự sát. Đây chính là cái cao siêu của bố anh ấy. Thế mới nói, ai cũng Sariel vì cho dù Sariel có chết, thì bản lĩnh giết người của ông ta vẫn còn. Những người đã làm cho ông ta cho dù có sống mười năm, hai mươi năm cũng không thoát khỏi lời nguyền chết chết chóc của ông ta. Để bảo vệ cho lợi ích và danh tiếng của nhà họ Niên, cuối cùng anh ấy đã tập trung vào Vincent. Chị tưởng anh ấy sẽ để Vincent sống sót ra khỏi đó ư? Bọn em đã thu được chiếc máy bay trực thăng đó. Chắc chắn chị không tưởng tượng ra, trên máy bay chứa một lượng bom rất lớn. Mà tính toán theo thời gian bom nổ và đường bay thì khi máy bay vừa hay đi qua được vùng biển quốc tế. Đó là vùng biển không thuộc quyền kiểm soát của pháp luật Trung Quốc. Hoặc là Vincent sẽ tan tành, hoặc là sẽ rơi xuống biển làm bữa tối cho cá mập. Ông ta chết im lìm còn Niên Bách Ngạn thì không phải chịu bất kỳ trách nhiệm nào, vì máy bay cũng sẽ rơi xuống biển, chết không đối chứng.” Giọng Tố Khải rất nặng nề: “Một tính toán tinh vi như vậy cũng chỉ có Niên Bách Ngạn nghĩ ra mà thôi.”

Tố Diệp mù mịt nhìn ra ngoài cửa sổ, lẩm bẩm: “Dù là vì Niên Thị hay để phát triển, tất cả những việc làm của Niên Bách Ngạn chỉ là hành vi thương mại. Mấy việc này có doanh nghiệp nào chưa làm? Ai dám bảo đảm đôi tay của mình sạch sẽ? Còn chuyện máy bay trực thăng có chứa bom mà em nói chỉ được coi là dự tính của anh ấy, hoàn toàn chưa xảy ra. Anh ấy đã chủ động đi theo cảnh sát rồi, lẽ nào không thể xử lý khoan hồng sao?”

Tố Khải sa sầm mặt lại: “Chị có ấn tưởng về Thạch Thành không?”

“Thạch Thành?” Tố Diệp nghi hoặc.

Tố Khải ngẫm nghĩ rồi lấy một bức ảnh từ trong túi xách của mình ra đưa cho Tố Diệp. Tố Diệp thoạt nhìn đã giật nảy mình, răng va vào nhau lập cập. Khuôn mặt sẹo đó, chính là người đàn ông đã đẩy cô xuống vực sâu.

“Đây là người mà một đồng nghiệp của em vẫn luôn theo dõi. Ông ta là chồng của Chessia, vốn dĩ là người của Niên Quý, sau này trở mặt, bèn quay sang làm cho Samle.” Tố Khải nói rành mạch: “Lúc đó ông ta là đối tượng bị nghi ngờ quan trọng. Nhưng không lâu trước đây ông ta đã mất tích. Người đồng nghiệp của em đành báo cáo lại với cấp trên. Cấp trên cảm thấy sự việc quá nghiêm trọng đã quyết định phải tìm ra được người này bằng mọi giá, sống phải thấy người, chết phải thấy xác!”

Sống lưng Tố Diệp buốt lạnh. Một dự cảm chẳng lành như một giọt máu đỏ tươi lan ra khắp tờ giấy trắng.

Tố Khải là em trai cô lại có một đôi nhạy bén, đương nhiên có thể nhận ra sự thay đổi trong nét mặt của cô. Cậu từ từ nói: “Em cũng mong rằng việc Thành Thạch mất tích không liên quan tới anh rể. Nhưng nghĩ mà xem, đến cả việc Vincent là Samle anh ấy cũng điều tra ra, lẽ nào lại không tra ra năm xưa Thạch Thành đã làm gì ư? Chị! Em nghĩ chị có thể đoán ra anh ấy có thể làm chuyện gì rồi chứ?”

“Không!” Tố Diệp bất ngờ hét lên như phải bỏng: “Em không có chứng cứ. Thạch Thành mất tích có thể do rất nhiều nguyên nhân. Em cũng nói hắn là người của Samle. Nếu Vincent giết người diệt khẩu thì sao?”

“Thực tế là Vincent không hề biết Thạch Thành còn sống. Tới bây giờ Vincent đã nắm trọn quyền lực của Samele. Với tính cách của ông ta, nếu biết Thạch Thành còn sống, ông ta đã ra tay lâu rồi.” Tố Khải lại hít sâu: “Mà sự thật là Thạch Thành quả thực đã chết, người chết hắn… chính là Niên Bách Ngạn!”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK