• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Đầu tháng năm, khắp sân trường đã râm ran tiếng ve kêu, hoa phượng nở bao phủ dọc lối đi, những cánh hoa đỏ thi thoảng theo gió thổi qua mà rơi xuống mặt đất.1

Hơn năm giờ rưỡi chiều, sân trường đã vắng bóng người, Mộc Tịnh Kỳ chia tay với bạn học trực lớp cùng, một mình đi từ sảnh chính đến sân bóng rổ.1

Từ phía ngoài hàng rào, Mộc Tịnh Kỳ đưa mắt nhìn vào nhóm thanh niên hơn mười người đang chơi bóng trong sân. Cô dễ dàng định vị được Khưu Dĩnh Ninh giữa đám đông, liền cất tiếng gọi: “Ninh à! Về thôi!”

Vóc dáng Khưu Dĩnh Ninh cao ráo hơn một mét tám, bề ngoài có hơi gầy, gương mặt sáng sủa điển trai, ánh mắt hững hờ mang vài phần lạnh nhạt.

Ném trái bóng vào rổ, Khưu Dĩnh Ninh lắc tay với bạn rồi thong dong rời sân, vạt áo sơ mi trắng đã bỏ ra ngoài quần để tiện vận động. Anh vuốt mái tóc ướt đẫm mồ hôi trên trán ra sau, đến chỗ ghế gỗ lấy ba lô của mình ra về.1

Ngay khi Khưu Dĩnh Ninh cầm ba lô lên, bỗng nhiên xuất hiện hai nữ sinh đi đến cười thẹn thùng đưa nước cho anh. Khưu Dĩnh Ninh thờ ơ từ chối, nhanh chóng rời khỏi sân bóng đến chỗ Mộc Tịnh Kỳ đang đợi.

“Lâu quá, làm như rùa bò đấy!” Khưu Dĩnh Ninh đi đến gần, vừa mở miệng chê bai vừa giơ tay lấy bình nước giữ nhiệt màu trắng bên hông ba lô Mộc Tịnh Kỳ đang đeo mở ra uống.

“Mình bảo cậu về trước rồi mà.” Mộc Tịnh Kỳ mỉm cười, ánh mắt có chút sáng lên, thành thật khai báo: “Ban nãy trực lớp xong bọn mình có ở lại chụp hình nên hơi trễ một chút.”1

Khưu Dĩnh Ninh không nói gì nữa chỉ lườm nhanh Mộc Tịnh Kỳ một cái, uống nước xong đóng nắp nhét lại vào ba lô của cô.

Cùng đón xe buýt về nhà, đã qua giờ cao điểm tan tầm nên khách trên xe chỉ loe hoe tầm năm sáu người. Mộc Tịnh Kỳ lên xe trước, đảm nhiệm công việc thanh toán mua vé cho cả hai, sau đó chọn chỗ cạnh cửa sổ có hai ghế trống ngồi xuống.

Khưu Dĩnh Ninh ngồi xuống bên cạnh, mặt nhăn mày nhó khó chịu than vãn: “Nóng quá!”

Vừa nói anh vừa quay qua lục ba lô của Mộc Tịnh Kỳ đang đặt trên đùi cô để tìm quạt pin. Mộc Tịnh Kỳ mới nhìn đã hiểu, lập tức nói: “Cậu xài cả buổi trưa hết pin rồi.”

Khưu Dĩnh Ninh thu tay về, buồn bực ra mặt.

Chỉ sau khi đến sống cùng gia đình Khưu Dĩnh Ninh, Mộc Tịnh Kỳ mới biết cha mẹ Khưu nuôi anh lớn không dễ chút nào. Con người Khưu Dĩnh Ninh, dù nóng hay lạnh, dù ăn cay hay ngọt đều rất khó chiều.

Thế nên từ ngày trời bắt đầu nóng lên, Khưu Dĩnh Ninh đã nhét quạt pin vào ba lô Mộc Tịnh Kỳ để cô nhớ mang theo và về sạc pin cho anh. Hoặc thỉnh thoảng có món đồ gì cần thiết anh đều sẽ bỏ vào ba lô cô, sau đó anh không cần phải nhớ đến nữa mà để cô nhớ giúp.

Thực ra, Mộc Tịnh Kỳ đối với những chuyện này không hề cảm thấy phiền hay khó chịu. Bởi so với những việc nhỏ nhặt cô đang làm Khưu Dĩnh Ninh thì những gì mà anh và cha mẹ Khưu đã cho cô tốt đẹp hơn gấp trăm ngàn lần.

Năm mười bốn tuổi, Mộc Tịnh Kỳ theo cha mẹ chuyển đến ở căn hộ đối diện nhà Khưu Dĩnh Ninh. Dù là ở nhà hay trên trường, cô luôn là tâm điểm bị công kích, duy nhất chỉ có mỗi Khưu Dĩnh Ninh và cha mẹ Khưu đứng về phía cô.

Năm mười lăm tuổi, cha mẹ Mộc ly hôn, chỉ vài tháng sau cha Mộc đã đưa người phụ nữ khác về. Khưu Dĩnh Ninh cùng cha mẹ Khưu đối đầu với cha Mộc, cứu Mộc Tịnh Kỳ khỏi địa ngục.

Năm mười sáu tuổi, Khưu Dĩnh Ninh hạ cái tôi dắt Mộc Tịnh Kỳ bước vào con đường tươi sáng mà anh đang đi, cha mẹ Khưu luôn đứng ở phía sau giơ hai tay ủng hộ.

Tháng hai của bốn năm trước, lần đầu tiên Khưu Dĩnh Ninh và Mộc Tịnh Kỳ gặp gỡ là khi cô cùng gia đình chuyển về chung cư anh đang sống, trùng hợp còn cùng trường cùng lớp.

Khi ấy, Khưu Dĩnh Ninh trong trường đã nổi tiếng cá biệt, nhưng dù có quậy phá ham chơi thì thành tích lại vô cùng nổi bật, thậm chí khiến thầy cô cũng không thể la mắng.

Chưa nói đến, ngoại trừ tính tình hơi cục súc và kiêu ngạo ra, Khưu Dĩnh Ninh được rất nhiều nữ sinh mến mộ, tất cả nhờ vào nhan sắc vốn có và tài năng về thể thao của anh.

Khưu Dĩnh Ninh rõ ràng ưu tú như thế, cho đến khi bên cạnh xuất hiện Mộc Tịnh Kỳ, ánh mắt người khác nhìn anh đã pha thêm sự xem thường.

Bởi thành tích của Mộc Tịnh Kỳ luôn đứng cuối lớp, vẻ ngoài gầy yếu xanh xao, lại khép kín không xã giao, cứ như thế vô duyên vô cớ bị cả lớp cô lập. Khưu Dĩnh Ninh khi ấy công khai làm bạn với cô, đến trường hay tan học đều kè kè như hình như bóng, thế nên họ đánh giá kém về cô cũng đồng thời đánh giá thấp luôn cả anh.

Tuy Khưu Dĩnh Ninh tỏ ra thờ ơ không quan tâm, nhưng vì sống gần nhà những thứ không nên biết anh cũng đã biết. Và chính vì biết rất rõ, nên anh không còn cách nào làm ngơ trước những gì Mộc Tịnh Kỳ phải một mình trải qua.

Kể từ lúc gia đình Mộc Tịnh Kỳ chuyển đến, tiếng cha mẹ Mộc gây gổ đập đồ diễn ra hầu như mỗi ngày, có những khi còn nghe họ mắng chửi Mộc Tịnh Kỳ để trút giận lên cô.

Sống trong gia đình như vậy, có lẽ Khưu Dĩnh Ninh đã sớm phát điên. Thế nhưng, anh chưa từng nghe thấy Mộc Tịnh Kỳ than khóc hay cầu cứu, cô cứ như một kẻ ngu ngốc nhẫn nhịn chấp nhận cam chịu tất cả.

Ở trường, Mộc Tịnh Kỳ thường xuyên bị bạn học bắt nạt, đỉnh điểm là một lần bị nhóm nam sinh chọc phá tốc váy, và người duy nhất đứng ra bảo vệ cô chỉ có Khưu Dĩnh Ninh.

Buổi chiều hôm ấy ở phòng giám thị, đám nam sinh bị Khưu Dĩnh Ninh đánh đến bầm mắt gãy răng, phụ huynh của bọn họ chỉ biết xót con mà điên cuồng mắng chửi những lời khó nghe.

Khi cha mẹ Khưu đến, ông bà cũng vô cùng tức giận vì Khưu Dĩnh Ninh đánh bạn. Nhưng khi nghe anh nói đám nam sinh kia chơi xấu tốc váy Mộc Tịnh Kỳ, thì đừng nói là anh, ngay cả cha mẹ Khưu cũng không nhịn nổi mà lớn tiếng bật lại bênh vực Mộc Tịnh Kỳ.

Đó là lần đầu tiên Mộc Tịnh Kỳ nhìn thấy hy vọng, nhưng sau cùng chỉ có thể mang ơn tình của Khưu Dĩnh Ninh và cha mẹ Khưu khắc vào tim. Và đó cũng là lần đầu tiên cô bộc lộ những tổn thương ra ngoài bằng nước mắt.

Từ ngày đó trở đi, mỗi khi nghe thấy tiếng cha mẹ Mộc cãi nhau, hết cha mẹ Khưu lại đến Khưu Dĩnh Ninh tìm cớ đưa Mộc Tịnh Kỳ ra khỏi nhà.

Đến khi cha mẹ Mộc ly hôn, Mộc Tịnh Kỳ sống với cha và mẹ kế, trong nhà cô không còn phát ra tiếng cãi cọ. Người mẹ kế này ra ngoài khoe khoang đối với Mộc Tịnh Kỳ hết mực yêu thương, khiến ai ai nhìn vào cũng thấy cô ta đối với cô rất nhiệt tình.

Sau lớp mặt nạ người mẹ tốt, tất cả chỉ vỡ lở khi Mộc Tịnh Kỳ bị Khưu Dĩnh Ninh kéo đi dưới mưa về nhà sau tan học. Dưới lớp áo sơ mi trắng ướt đẫm được gài kín đáo, những vết bầm in đậm trên da thịt cô.

Mẹ Khưu khi nhìn thấy vết thương không dám tin vào mắt mình, bà còn kích động kéo cô vào phòng riêng để kiểm tra thật kỹ.

Không chút máu mủ, không chút liên quan, mẹ Khưu lại đau lòng lẫn tức giận đến ứa nước mắt. Cha Khưu lẳng lặng viết đơn nộp lên tòa tố cáo, làm thủ tục nhận nuôi. Khưu Dĩnh Ninh không đứng ngoài, dứt khoát đưa Mộc Tịnh Kỳ ra khỏi căn nhà địa ngục đó.

Từ một đứa trẻ bất hạnh trong chính gia đình mình, Mộc Tịnh Kỳ được cha mẹ Khưu nhận nuôi dưỡng chăm sóc, ở trường được Khưu Dĩnh Ninh bảo vệ, thế giới tăm tối của cô bỗng chốc bừng sáng.

Đi qua bao khó khăn giông bão, Mộc Tịnh Kỳ đang được trải qua thanh xuân tích cực với tư cách là nữ sinh lớp mười hai, sắp tốt nghiệp và chuẩn bị bước vào đời.1

Từ ngày Khưu Dĩnh Ninh ra mặt che chở, Mộc Tịnh Kỳ không những có tổ ấm mới, thành tích được cải thiện, ngoại hình cũng có sức sống hơn, xung quanh cũng có nhiều bạn bè hơn. Vậy nên dù sống trong hạnh phúc, Mộc Tịnh Kỳ cũng chưa bao giờ quên bản thân nợ Khưu Dĩnh Ninh một ân tình mãi mãi không gì trả hết.

Sau mười lăm phút đi xe buýt cũng về đến nhà, Khưu Dĩnh Ninh thay dép xong liền đưa ba lô cho Mộc Tịnh Kỳ mang về phòng, còn anh nhanh chân vào bếp rửa tay ngồi vào bàn ăn.

Mộc Tịnh Kỳ mang hai ba lô về phòng, không quên lấy quạt pin cắm sạc chuẩn bị cho ngày mai.

Vì chung cư này cũng chỉ thuộc dạng thông thường, cha mẹ Khưu là công nhân viên chức nên tiền lương không quá cao, nhưng nuôi thêm một miệng ăn cũng không thành vấn đề.

Vấn đề ở chỗ, trong nhà chỉ có hai phòng ngủ, vừa phải sắp xếp công bằng vừa phải có sự riêng tư.

Sau cùng mẹ Khưu quyết định mua giường tầng đặt trong phòng Khưu Dĩnh Ninh, còn tinh tế đặt thêm khung ngăn xung quanh giường để tạo không gian riêng.

Nếu là ngày còn nhỏ Khưu Dĩnh Ninh chắc chắn không chịu chia phòng, nhưng tự mắt nhìn thấy Mộc Tịnh Kỳ đáng thương khiến anh không muốn cũng phải mủi lòng.

Cứ như thế, phòng ngủ Khưu Dĩnh Ninh chia đôi, tủ quần áo chia đôi, bàn học chia đôi, duy nhất giường vẫn được độc chiếm một mình.

Có thể, bản tính Khưu Dĩnh Ninh vẫn còn trẻ con, đôi khi sẽ hành động như một kẻ ích kỷ. Nhưng tình thương của cha mẹ Khưu phải chia sẻ cho Mộc Tịnh Kỳ, anh chưa bao giờ keo kiệt.1

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK
Chương trước
Chương trước
Chương sau
Chương sau
Về đầu trang
Về đầu trang