Mục lục
Chú! Xin Ký Đơn!
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Thấy cô còn giả vờ, Diệp Vân Triệt lạnh lùng nhìn cô.

“Diệp Thánh Sinh đừng giả bộ nữa, đây không phải là điều cô luôn mong muốn sao?”

Cô cố ý phá đứa bé đi, chẳng phải chỉ muốn ép anh ly hôn sao.

Anh đồng ý.

Mọi thứ đều như cô mong muốn.

Nhưng kiếp này, cô sẽ không bao giờ thoát khỏi anh.

Diệp Thánh Sinh cười thầm trong lòng.

Anh cũng biết rằng cô ấy luôn muốn ly hôn.

Xen ra anh rất hiểu cô.

Cầm tờ đơn ly hôn lên, cô nhìn nó thật kỹ.

Thấy Diệp Vân Triệt không cho cô một xu, cô có chút không vui.

Ngẩng đầu nhìn người đàn ông cao lớn trước giường, Diệp Thánh Sinh hỏi: “Anh ly hôn, một xu cũng không cho em?”

Cô chớp chớp đôi mắt to, có vẻ rất ủy khuất.

"Cô có tư cách sao?"

Dù sao sau này cô cũng không thể ra khỏi nơi này, cũng không thể dùng tiền, vậy tại sao anh lại đưa tiền cho cô.

Đưa tiền để cô bỏ trốn à?

Mơ đi.

"Một xu cũng không tư cách sao? Diệp Vân Triệt, em sinh cho anh hai đứa nhỏ, không có công lao cũng có khổ lao. Anh giàu có nhất nước, lại đối đãi vợ cũ như vậy sao?"



Diệp Thánh Sinh giả vờ nức nở, cúi đầu bắt đầu lau nước mắt.

"Nếu biết sẽ không nhận được bất kỳ khoản tiền nào từ anh, thì em đã không kết hôn với anh."

Diệp Vân Triệt không muốn ly hôn, nhưng anh không còn cách nào khác.

Khi mẹ trở về kể lại chuyện của đứa trẻ, có thể một ngày nào đó cả gia đình sẽ đến để giải quyết vấn đề với hai người họ.

Không có gì lạ khi cô trở thành mục tiêu chỉ trích.

Để giữ an toàn cho cô, anh phải ly hôn với cô trước, để cô tránh đi.

“Vậy không cho em ít tiền trợ cấp sao?”

Diệp Thánh Sinh nghẹn ngào, cố nặn vài giọt nước mắt, ngẩng đầu nhìn anh, giả vờ đau lòng.

“Em không còn gì rồi, sau này làm sao mà sống được.”

“Tôi sẽ giúp cô, nếu cô không ký, sẽ tự mình giải quyết với người Diệp gia."

Diệp Vân Triệt không có nhiều kiên nhẫn.

Thực ra, anh không muốn nhìn thấy cô khóc.

Bất kể cô đang giả vờ hay thể hiện cảm xúc thật của mình.

Anh sợ rằng anh sẽ không nỡ rời bỏ cô.

Anh biết rất rõ, cô đã phá đứa trẻ, những người trong nhà anh nhất định sẽ không tha thứ cho cô.

Từ nay về sau, anh chỉ có thể giữ cô ở bên ngoài.

Diệp Thánh Sinh khóc nức nở, cầm bút giả vờ miễn cưỡng ký vào bản thỏa thuận ly hôn.

Sau khi ký xong, cô ném tờ đơn ly hôn về phía anh, tức giận hét lên:

"Anh bắt nạt em, không cho em một một xu, vậy em cứ sống ở đây đấy."

Diệp Vân Triệt mặc kệ cô khóc lóc, cầm tờ thỏa thuận ly hôn lên, nhìn chữ Diệp Thánh Sinh ký, trong lòng cảm xúc lẫn lộn, không ở lại nữa, quay người rời đi.

Anh cầm tờ thỏa thuận ly hôn xuống lầu, gọi Dương Thần đến lấy thỏa thuận ly hôn, đưa đến Cục Dân chính.

Trong khi chờ đợi, Diệp Vân Triệt cứ nhìn chằm chằm vào thỏa thuận ly hôn.

Anh thực sự không muốn đi đến mức ly hôn với cô.

Nghĩ đến đứa trẻ bị cô giết, anh tựa đầu vào trên sô pha, Diệp Vân Triệt phát hiện hốc mắt cay cay, khóe mắt ướt đẫm, ngực đau như muốn nứt ra.

....

Trên lầu.

Diệp Thánh Sinh lấy lại bình tĩnh, sững sờ nhìn ra ngoài cửa sổ.



Cuối cùng, cô cũng thoát khỏi người đàn ông đó.

Mong rằng cuộc chia tay này sẽ không bao giờ gặp lại nhau.

Mặc dù cô vẫn có thể cảm nhận được nỗi đau trong tim và những giọt nước mắt chảy dài trên khuôn mặt, nhưng cô có thể chịu đựng được.

...

Dưới lầu, Dương Thần vội vàng dẫn theo người của cục dân chính đi tới.

Khi Diệp Vân Triệt lấy giấy chứng nhận ly hôn từ nhân viên, tay anh run lên một cách khó hiểu.

Sau khi xong việc, anh lại đứng trước giường Diệp Thánh Sinh, anh ném cho cô một tờ giấy ly hôn khác.

“Hôn nhân của chúng ta giải tán, nhưng Diệp Thịnh Sinh, cô phải ở chỗ này cả đời.”

Diệp Thánh Sinh nhìn tờ giấy ly hôn ném tới trước mặt, có chút bội phục người đàn ông này, chỉ hai giờ đã đưa cho cô giấy chứng nhận ly hôn.

Đây có phải là một hoạt động bất hợp pháp?

Cô cầm tờ giấy ly hôn lên, nhìn anh tiếp tục khóc:

“Anh yên tâm, em sẽ không đi đâu, anh cũng không cho em một xu, em nhất định sẽ ở lại nơi này mãi mãi."

Vừa nói cô vừa mở tờ giấy chứng nhận ly hôn ra xem, xác nhận trên đó có con dấu của Cục Dân chính, là giấy ly hôn thật.

Vì lý do nào đó, trái tim cô đau nhói.

Tất nhiên, niềm vui lớn hơn nỗi đau.

Từ giờ trở đi, cô cuối cùng không liên quan gì đến người đàn ông này.

Cô sẽ không còn chịu đựng sự bẩn thỉu của anh ta nữa.

“Tốt nhất là như thế.”

Diệp Vân Triệt cảm thấy hô hấp có chút khó khăn, liền xoay người rời đi.

Những đêm tiếp theo, hai người không ngủ chung giường nữa.

Sau vài ngày, Diệp Thánh Sinh nhìn quanh biệt thự sau khi giả vờ nghỉ ngơi.

Cửa trước và cửa sau của biệt thự đều có vệ sĩ canh giữ, mọi ngóc ngách đều được lắp đặt camera.

Đây là để ngăn cô chạy ra ngoài?

Diệp Thánh Sinh không quan tâm.

Buổi tối hôm nay, Diệp Vân Triệt hiếm khi trở về ăn cơm.

Nhìn người ngồi đối diện, khuôn mặt đen như ai đó nợ anh ta, Diệp Thánh Sinh mở miệng hỏi:

"Anh mang Thư Vũ đi nơi nào? Em muốn xem cô ta thế nào."



Diệp Vân Triệt không ngẩng đầu nói: "Yên tâm, hiện tại rất khổ sở."

"Em muốn gặp cô ta."

Trước khi biến mất, cô muốn nói vài lời với Thư Vũ.

Nếu không, sẽ không có cơ hội.

Diệp Vân Triệt ngẩng đầu.

Diệp Thánh Sinh cười nói: “Sao, em luôn tin tưởng anh. Anh chưa bao giờ tin tưởng em sao?”

Diệp Vân Triệt không hiểu sao lại cảm thấy nụ cười của cô luôn có ác ý. Nhìn nó khiến anh càng cảm thấy khó chịu hơn. Vì để cho cô cảm thấy không thoải mái, anh cố ý nói:

"Thư Vũ xinh đẹp như vậy, tôi làm sao nguyện ý tổn thương cô ấy, huống chi chúng ta đã ly hôn, tôi còn muốn cưới cô ấy."

Diệp Thánh Sinh nhìn anh không chớp mắt. Khuôn mặt nhỏ không thay đổi, nhưng trong lòng lại hận đến cực điểm. Nhịn một hồi, cô cười tủm tỉm nói:

“Thật sao?”

“Khi chúng tôi kết hôn, sẽ mời cô đến dự tiệc cưới.”

Diệp Vân Triệt giả bộ thoải mái nói.

Diệp Thánh Sinh cảm thấy như một ngọn núi lửa sắp phun trào. Cô nghiến răng, cố gắng kìm nén lửa giận trong lòng nói:

"Cô đã kết hôn với Thư Vũ, Vị Vị của anh thì sao? Cô ta đang mang thai con của anh đó."

Để không cho dì Trương nghe thấy, cô cố ý hạ giọng. Diệp Vân Triệt làm theo, cười nhẹ một tiếng.

"Lâm Vị Vị chỉ có thể được coi là trẻ tuổi. Giống như cô bây giờ, tất cả đều là dự bị. Chỉ có một người phụ nữ có địa vị Thư Vũ mới xứng đáng là vợ của Diệp Vân Triệt."

Diệp Thánh Sinh nghiến chặt răng, nói:

"Anh có gan thì mau cưới cô ta đi. Nếu không sớm muộn gì tôi cũng sẽ tự tay giết chết cô ta."

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK