Mục lục
Chú! Xin Ký Đơn!
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Sau bữa tối, Diệp Thánh Sinh trở về phòng.

Nằm trên giường, cô trằn trọc, suy nghĩ về từng lời mà Diệp Vân Triệt đã nói với cô.

Mặc dù cô ấy nghĩ nó có lý.

Nhưng liệu có thể làm gì với những thứ như cảm xúc?

Cô ấy thực sự rất rối.

Nửa đêm, Diệp Thánh Sinh lăn lộn trên giường lớn, trằn trọc mãi không ngủ được.

Cô không biết người đàn ông đi vào phòng từ lúc nào, cho đến khi cô quay đầu đến cuối giường, ngẩng đầu lên thì thấy có người, cô kinh ngạc ngồi dậy.

“Anh, anh sao cứ như ma thế?”

Diệp Thánh Sinh cảnh giác nhìn người đàn ông trước giường.

Diệp Vân Triệt trong mắt tràn đầy ôn nhu, nói:

"Nếu như em ngủ không được, anh có thể cùng em ngủ. Em đã từng rất thích để anh ôm ngủ."

Đêm qua cũng là như vậy. Sau đó, thân thể mềm mại xinh đẹp của cô rúc vào trong ngực anh, rất nhanh đã chìm vào giấc ngủ, ngủ rất say.

Diệp Thánh Sinh nghe vậy thì đỏ mặt, chống cự:

"Ai muốn anh ngủ? Anh đi ra ngoài đi."

"Thật sao? Tối qua hình như em rất hài lòng."

Cảm thấy xấu hổ, Diệp Thánh Sinh ném gối cho anh: "Tôi không muốn anh ngủ cùng, cút ra ngoài."

Diệp Vân Triệt khịt mũi, quay người rời đi, không chọc ghẹo cô.



Trước khi đóng cửa, anh nói: “Thánh Sinh, chúc ngủ ngon.”

Câu chú ngủ ngon khiến Diệp Thánh Sinh cảm thấy ấm áp.

Cô lại nằm xuống giường, nghĩ về những gì Thư Vũ đã nói.

Sau khi nghĩ, cô thực sự không thể hiểu được Diệp Vân Triệt là người như thế nào.

Cứ nói anh ta là người tốt đi, sao lại không tin cô, giết con cô, bắt cô nhảy xuống sông.

Nếu là người xấu, vậy hiện tại anh ta không cần dung túng cô nhiều như vậy.

Cô thực sự rất mâu thuẫn và không biết phải làm gì tiếp theo.

Sáng sớm hôm sau, để tránh Diệp Vân Triệt, Diệp Thánh Sinh bỏ bữa sáng và chạy thẳng đến trường.

Sau hai tiết học buổi sáng, cô nhận được tin nhắn từ một người lạ.

Nội dung tin nhắn là nhà hàng xx, 12 giờ ở đây đợi, Thư Vũ.

Diệp Thánh Sinh "..."

Nhìn vào điện thoại, cô nghi ngờ cau mày, tự hỏi tại sao Thư Vũ lại muốn gặp cô.

Cô ta là vị hôn thê của Diệp Vân Triệt, và bây giờ cô là vợ của Diệp Vân Triệt, hai người họ nên là đối thủ.

Vì vậy, Thư Vũ này có thể không phải là người tốt, cô nên cẩn thận.

Mười hai giờ trưa, Diệp Thánh Sinh vội vã đến nhà hàng như đã hẹn.

Nhà hàng cách trường học không xa, đi bộ đến đó mất khoảng mười phút.

Khi đến nơi, Thư Vũ đã sớm ngồi bên cửa sổ.

Diệp Thánh Sinh đi về phía cô ta và ngồi xuống đối diện.

“Cô muốn làm gì?”

Nhìn người đối diện, Diệp Thánh Sinh không phủ nhận cô ta xác thực là mỹ nữ.

Diệp Vân Triệt, một người phụ nữ xinh đẹp như vậy, không muốn?

Hay là thật sự, mục đích của Diệp Vân Triệt khi cưới cô là để nối dõi tông đường?

Thư Vũ đưa thực đơn cho Diệp Thánh Sinh: "Cô có thể gọi món mình muốn, tôi sẽ trả tiền."

Diệp Thánh Sinh không nói gì, trực tiếp đi vào chủ đề: "Cô chỉ cần nói với tôi, để tôi quay lại trường ngủ trưa."

Thư Vũ không vòng vo, nhìn Diệp Thánh Sinh, hỏi: "Cô cứ ở với Diệp Vân Triệt sao? Cô không ghét những gì anh ta đã làm với mình sao?"

Diệp Thánh Sinh cúi đầu im lặng.



Cô không nhớ những gì Diệp Vân Triệt đã làm với cô trước đây và cô không cảm thấy đau đớn.

Cô muốn chạy trốn nhưng người đàn ông đó không chịu buông tay, một cô gái nhỏ yếu ớt sao có thể chống lại một người đàn ông thông minh và quyền thế?

"Diệp Thánh Sinh, Diệp Vân Triệt căn bản không yêu cô, anh ta chỉ vì cô thích hợp sinh con cho mình mới cưới cô. Nhưng nếu cô thật sự sinh con, anh ta sẽ lập tức ly hôn với cô."

Lúc này, Thư Vũ lấy điện thoại ra, mở một tấm ảnh đưa cho cô.

“Cô tự nhìn đi, thật ra Diệp Vân Triệt đã chuẩn bị sẵn tờ đơn ly hôn từ lâu rồi, chỉ chờ cô sinh đứa nhỏ ra, ép cô ký tên.”

Tờ giấy ly hôn này là do cô ta lén lút chụp trước đó. Nếu không thể ép Diệp Thánh Sinh đi, vậy thì đừng trách cô ta sử dụng thủ đoạn.

Diệp Thánh Sinh nhìn chằm chằm vào những bức ảnh trên màn hình điện thoại.

Đó thực sự là một thỏa thuận ly hôn, và các bên là cô và Diệp Vân Triệt.

Diệp Thánh Sinh đột nhiên cảm thấy trái tim đau đớn, ngẩng đầu nhìn Thư Vũ, hỏi:

"Cô có yêu Diệp Vân Triệt không?"

Vẻ mặt của Thư Vũ thay đổi, trả lời:

"Tôi chắc chắn không yêu anh ta, nhưng anh ta đã đâm xe vào tôi khiến tôi cả đời không thể có con. Tôi chỉ muốn anh ta bù đắp cho mình. Nhưng tôi nghĩ sau khi ly hôn sau, cô buộc phải xa con mình, tôi không muốn cô chịu đựng sự đau đớn đó, vì vậy tôi tới để thuyết phục cô."

Diệp Thánh Sinh "..."

Có thật là như vậy không?

Nếu đó là sự thật thì cô thực sự không nên ở bên cạnh người đàn ông đó.

"Diệp Thánh Sinh, Diệp Vân Triệt giàu có, nhưng nếu cô nhất quyết ly hôn, cô sẽ nhận được rất nhiều tài sản. Với số tài sản đó, cô sẽ trở thành triệu phú."

"Cô nghĩ xem, cuộc sống của cô có phải nên do chính cô quyết định không? Vẫn hơn là bị người khác dùng làm công cụ sinh con, dùng xong sẽ bị vứt bỏ."

Diệp Thánh Sinh cúi đầu im lặng.

Có vẻ như ly hôn sẽ có lợi nhất cho cô.

Có lẽ lý do tại sao người đàn ông đó không ly hôn là vì anh ta thực sự muốn cô sinh con.

Nếu không, tại sao anh ta đã sớm chuẩn bị thỏa thuận ly hôn.

Diệp Thánh Sinh trong lòng đột nhiên cảm thấy buồn chán, đứng dậy nói với Thư Vũ:

“Chuyện của tôi không phiền cô lo lắng.”

Cô vội vàng rời đi.

Nhưng thay vì quay lại trường, cô bắt taxi thẳng về nhà.



Buổi trưa khi về đến nhà, dì Trương có lẽ đã ra ngoài mua đồ, không có ai ở nhà.

Diệp Thánh Sinh trực tiếp đến phòng làm việc của Diệp Vân Triệt.

Cô không biết tại sao mình lại quay lại.

Ngay khi bước vào, cô đã lục lọi khắp mọi nơi.

Cuối cùng, trong ngăn kéo bàn, dưới một số tài liệu, cô tìm thấy bản thỏa thuận ly hôn.

Người cô mềm nhũn, tuyệt vọng ngã xuống ghế.

Hóa ra những gì Thư Vũ nói là sự thật.

Diệp Vân Triệt chỉ lợi dụng cô như một công cụ để sinh con, bởi vì cô không sinh ra đứa con của anh, cho nên anh một mực không chịu ly hôn.

Anh cũng giả vờ yêu cô rất nhiều, rất tình cảm.

Diệp Thánh Sinh bây giờ nghĩ đến sự bao dung và độ lượng của anh đối với mình, cảm thấy vô cùng buồn cười.

Cầm tờ thỏa thuận ly hôn, Diệp Thánh Sinh lấy bút ký tên mình.

Lần này nhất định không để Diệp Vân Triệt tẩy não.

Vào buổi chiều, Diệp Thánh Sinh không quay lại trường học mà ngồi ở nhà đợi Diệp Vân Triệt.

Cô còn đặc biệt gửi cho Diệp Vân Triệt một tin nhắn, bảo anh sau khi tan sở hãy về nhà.

Diệp Vân Triệt nghĩ cô đã hiểu ra và cần sự đồng hành của anh. Vì vậy, anh tan sở sớm, vội vã về nhà, đến khi về đến nhà mới sáu giờ.

Vừa bước vào nhà, nhìn thấy cô đang ngồi trong phòng khách, anh liền bước đến nhẹ giọng nói:

"Hôm nay sao về sớm vậy? Lần sau muốn về sớm gọi điện thoại cho anh, anh đến đón."

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK