Mục lục
Chú! Xin Ký Đơn!
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Vài cô gái say rượu. Dương Thần đợi bọn họ bất tỉnh mới sắp xếp người đưa về trường học.

Đương nhiên, Diệp Thánh Sinh được Diệp Vân Triệt trực tiếp bế lên xe.

Diệp Thánh Sinh như biến thành một người khác khi say rượu, ánh mắt yêu nghiệt khi nhìn thấy khuôn mặt đẹp trai của Diệp Vân Triệt.

Cô giơ tay nhéo cái cằm của anh, lớn tiếng nói:

"Ha ha. Em trai nhìn cũng được, ở với chị một đêm, chị cho tiền em nhé?"

Diệp Vân Triệt "..."

Ánh mắt anh như một cây băng, lạnh lùng nhìn cô gái bên cạnh.

Nghĩ đến những lời vừa rồi cô dùng để miêu tả anh, anh càng thêm tức giận.

Lúc này, anh không muốn nói lời nào với cô, khuôn mặt tuấn tú lạnh như băng.

Dương Thần đang lái xe, không dám nói gì, chỉ có thể thỉnh thoảng liếc qua kính chiếu hậu.

Anh ta thở dài trong lòng, trên đời chỉ có cô Thánh Sinh dám đối xử với sếp của họ như thế này.

Tổng giám đốc cũng vậy, anh ấy yêu cô gái này rất nhiều, rất bao dung và độ lượng.

"Em trai không phải tới bán thân sao? Tại sao không vui? Chị đây có tiền."

Thấy người đàn ông trầm mặc, Diệp Thánh Thịnh từ trong túi lấy ra một xấp tiền ném cho Diệp Vân Triệt.

"Đủ chưa? Chăm sóc chị cẩn thận, xong việc sẽ đưa nốt phần còn lại."

Diệp Vân Triệt sắc mặt tái nhợt, toàn thân giống như băng, cắn chặt răng giữa môi mỏng, gắt lên bà chữ:

"Diệp. Thánh. Sinh!"

"Oẹ..."

Diệp Thánh Sinh nôn mửa, nằm xuống đùi Diệp Vân Triệt.

Cô nghiêng đầu nhìn anh, trên mặt đều nở nụ cười.

"Thực xin lỗi, chị uống hơi nhiều, em trai biết chúng ta uống loại rượu gì không? Một chai năm vạn tệ, oẹ..."

Cô khó chịu muốn lại nôn, nhưng lại không nôn được. Cô cảm thấy chóng mặt và nóng khắp người, không có chút năng lượng nào.

Nhưng tay vẫn giữ chặt quần áo của Diệp Vân Triệt, hét lên:

"Em trai nhỏ, đêm nay hãy chăm sóc chị thật tốt. Sau khi phục vụ xong, chị sẽ gửi cho em một chiếc xe hơi sang trọng và biệt thự rộng lớn, dù sao đi nữa, hahahaha, chồng của chị có tiền..."

"Lão già đó, nếu ông ta không ly hôn với chị, chị sẽ tiêu tiền như nước cho đến khi ông ta khóc lóc cầu chị rời đi. Đừng để bị một ông già xiềng xích đến chết."

Diệp Vân Triệt "..."

Anh có bao nhiêu kiên nhẫn để cho phép cô gái này nói những điều vô nghĩa và chạy loạn.

Vậy khi anh không ở bên, cô ấy như thế này sao?

Nghĩ đến lần trước cùng Cung Hàn, lại nghĩ đến cô giấu diếm mang thai, Diệp Vân Triệt trong lòng hít một hơi thật sâu, khó chịu đến mức làm cho anh ngột ngạt.

Khi xe dừng trước cửa nhà, anh bế cô lên, đi thẳng vào nhà, ném vào bồn tắm rồi dội nước lên người cô.

Diệp Thánh Sinh đã uống rượu nặng, làm sao có thể tỉnh dậy bằng cách dội nước?

Diệp Vân Triệt càng dội nước, cô càng hưng phấn, đứng dậy nhảy cẫng lên.

“Trời mưa, trời mưa rồi, để bão táp thêm dữ dội.”

Cô giang rộng hai tay, nhắm mắt đứng trước mặt Diệp Vân Triệt, mặc cho anh dội nước từ trên đầu xuống.

Diệp Vân Triệt nhìn bộ dạng ngốc nghếch của cô, cho dù tức giận đến mấy, chỉ có thể nuốt xuống.

Anh thực sự không thể ném cô ra ngoài, chứ đừng nói đến việc đánh cô.

Cuối cùng, anh đích thân giúp cô cởi bỏ quần áo ướt sũng, dùng khăn tắm quấn thân thể trắng nõn mịn màng của cô lại, đưa cô lên giường.

Anh vào phòng thay đồ để lấy bộ đồ ngủ cho cô.

Chỉ là lúc đang định thay đồ ngủ, cô đột nhiên giơ tay ôm cổ anh, mê mang nhìn anh.

“Em trai nhỏ, cùng em ngủ một lần bao nhiêu tiền?”

Diệp Vân Triệt sắc mặt cực kỳ tối tăm, mím chặt môi mỏng áp chế lửa giận.

"Hừm, em trai ngon như vậy, một ngàn đô có đủ không?" Diệp Thánh Sinh cười hỏi lại.

Diệp Vân Triệt vẫn im lặng, kìm nén sự tức giận, tiếp tục mặc đồ cho cô.

"Vậy thì mười nghìn?"

"Ngoan nào. Cậu cứ nghe lời chị, chị sẽ dịu dàng."

Diệp Thánh Sinh cảm thấy cơ thể mình nóng như lửa đốt. Cô không thể chịu đựng được, vì vậy cô ấy muốn phát tiết vào lúc này. Bất kể bên kia muốn bao nhiêu, cô trực tiếp nâng cằm lên và hôn anh.

Diệp Vân Triệt vẫn không phát ra âm thanh.

Nhưng anh cũng đã chịu đựng đến giới hạn.

Anh tức giận đến mức muốn xé xác cô gái dưới thân mình.

Nhưng khi cô chủ động, cô ấy giống như một nàng tiên nhỏ, rình rập và chết người.

Anh là một người đàn ông to lớn, làm sao có thể chịu đựng được? Cuối cùng, Diệp Vân Triệt đã rơi vào sự dụ dỗ của cô ấy.

Vì vậy, một đêm này trải qua không nhẹ nhàng.

Ngày hôm sau.

Khi Diệp Thánh Sinh tỉnh dậy, đã mười hai giờ trưa, mặt trời chiếu sáng mông.

Cô ngồi dậy dụi dụi đôi mắt ngái ngủ, chợt nhận ra mình không mặc đồ, cô lập tức mở to hai mắt, cả người như chết lặng.

Bởi vì vẫn còn cảm thấy quá đau đớn, cả người cô như bị tháo rời ra rồi lắp ráp lại, vậy là cô... bị cưỡng hiếp đêm qua sao?

Nhưng không phải là phòng của cô ấy sao?

Ai đã đưa cô ấy về?

Diệp Thánh Sinh vội vàng gọi: "Dì Trương, dì có ở nhà không?"

Dì Trương nghe thấy tiếng nói, vội vàng chạy lên lầu, đẩy cửa vào phòng hỏi: "Sao vậy, cô Sinh? "

Sau khi mặc quần áo xong, trong lúc vội vàng, Thánh Sinh hỏi: "Dì, dì có biết ai đã đưa con về tối hôm qua không?"

Cô ấy nhớ rằng mình đã cố tình đưa bạn cùng phòng ra ngoài tiêu tiền để chọc giận Diệp Vân Triệt.

Sau đó uống rất nhiều rượu.

Sau đó cô không nhớ gì cả.

Dì Trương cười và nói: "Cậu chủ đã đưa cô trở về. Cô say đến mức không ngừng mắng cậu ấy."

"Hả?"

Diệp Vân Triệt đưa cô ấy về?

Vì vậy, đêm qua Diệp Vân Triệt

đã cưỡng hiếp cô ấy?

Mẹ kiếp!

Kẻ đạo đức giả tôn nghiêm đó thực sự đã lợi dụng lúc người ta gặp nạn.

Diệp Thánh Sinh tức giận vẫy dì Trương đi xuống, cô nhấc điện thoại gọi cho Diệp Vân Triệt.

Bên kia rất hiểu biết, bắt máy trong vài giây.

Diệp Thánh Sinh tức giận gầm lên:

"Diệp Vân Triệt, đồ lưu manh, anh khi dễ tôi, tôi còn không yêu anh, tại sao anh lại đụng vào tôi? Tôi đi kiện anh, cho anh vào tù.

Diệp Vân Triệt cau mày, bình tĩnh gửi một đoạn video nhỏ đến điện thoại của Diệp Thánh Sinh.

Sau đó anh chậm rãi trả lời:

"Còn nói muốn ly hôn, nhưng dùng rượu làm bậy, Diệp Thánh Sinh, em giả heo ăn thịt hổ à?"

"Cũng may anh có chứng cứ, nếu không nhảy xuống Hoàng Hà cũng không rửa sạch."

Lần này, Diệp Vân Triệt chủ động cúp điện thoại, trên môi nở nụ cười đắc ý.

Diệp Thánh Sinh nhấp vào đoạn video ngắn do Diệp Vân Triệt gửi đến.

Trong video, cô ấy đã ấn Diệp Vân Triệt với một nụ cười ranh mãnh.

"Tiểu bạch, đừng trốn, chị đây sẽ rất nhẹ nhàng, ngoan a. Đừng nhúc nhích."

"Sau này chị sẽ mua cho em một biệt thự và xe hơi sang trọng, nào..."

Diệp Thánh Sinh "..."

Sau khi xem xong video, cô ấy rối bời.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK