Editor: Nhà có nhiều cửa sổ ( NU)
Ngày hôm sau, bọn họ xay một xô sữa gạo nhiều hơn bình thường, thêm một ít mì gạo và rau cắt nhỏ, sau đó mới đi ra ngoài, có thêm hai người nữa, người vừa đủ, lại có thể bán mì luộc, mì xào nữa.
Nhờ có hai người giúp đỡ, công việc buôn bán của họ tiến triển rất nhanh.
Trước đây, Phong Kiến Thiết chưa bao giờ buôn bán, nhưng kỹ thuật của ông thì không phải ai cũng có thể so sánh được.
Đó là kỹ thuật tráng bánh cuốn của ông.
Nói mới nhớ, kỹ thuật tráng bánh cuốn của Lý Tiểu Lộ vẫn là học hỏi từ Phong Kiến Thiết.
Bột gạo do Phong Kiến Triết xay nhuyễn càng mịn, càng nhẵn hơn so với bột do Lí Tiểu Lộ xay nhuyễn. Mà bánh cuốn do Phong Kiến Thiết tự tráng thì mịn và mỏng hơn so với bánh cuốn của Phong Thụy Thanh và Trần Giang tráng ra.
Rõ ràng tất cả các nguyên liệu đều được chuẩn bị giống nhau, thậm chí lượng sữa gạo cũng như nhau, nhưng bánh cuốn được tráng từ Phong Kiến Thiết mịn hơn, mềm hơn, mỏng hơn và ngon hơn. Đây không phải là một sự khác biệt lớn, nhưng ăn bánh cuốn của ông thì có thể cảm nhận ra ngon và thơm hơn.
Phong Thụy Thanh và Trần Giang rất bối rối nghĩ mãi cũng không hiểu tại sao, sau đó, vẫn là Phong Kiến Thiết giải thích nghi hoặc này.
"Đừng nhìn thấy bánh cuốn ba tráng ra ngon hơn các con, nhưng thực ra, ba đã luyện tay nghề này mấy chục năm rồi. Lượng sữa gạo nhiều hay ít và thời gian tráng dài hay ngắn, dù ba không động não, nhắm mắt cũng có thể làm được. Nếu các con muốn luyện tập được giống như ba thì các con hãy luyện tập mỗi ngày, như vậy phải mất khoảng một hoặc hai năm.” Phong Kiến Thiết cười nói.
"Nhưng chú ơi, không phải chúng cháu đều cho cùng một loại sữa gạo sao? Hơn nữa chúng cháu cũng tráng bánh cuốn giống như thời gian với chú! Nhưng tại sao bánh cuốn chú tráng ra lại khác bánh cuốn chúng cháu tráng ra vậy ạ? Tại sao cháu nghĩ thế nào cũng không ra?" Trần Giang nghi ngờ hỏi, nói một cách đại khái là như vậy, dù nghĩ cái gì cũng không hiểu được.
Anh đã đến đây được vài ngày. Cách đây vài ngày, anh ấy đã bắt đầu học cách tráng bánh cuốn. Anh ấy có khả năng hiểu biết nhanh và sẵn sàng học hỏi, giờ đã tráng ra dáng ra hình rồi.
"Làm sao giống nhau được? Nhìn thì giống nhau nhưng thực ra lại khác. Đừng nghĩ rằng lần nào sữa gạo cháu lấy ra là giống nhau nhưng vẫn có sự khác biệt. Lúc nào cần bỏ vào thì cũng là một loại kỹ năng, lúc nào lấy ra thì phải xem thời điểm nữa đúng không? Bánh cuốn này thiếu một chút, mỗi lần lấy bột cũng đã khác nhau, bột nhiều hay ít đều cho ra mùi vị khác nhau, muốn tráng ngon thì còn phải học. ” Phong Kiến Thiết nhướng mày nói.
Phong Nhụy Thanh gật đầu đồng ý và nói: "Ba, nhìn không ra ba lợi hại như vậy. Trước kia, trong nhà chỉ dùng chiếc mâm chưng cách thủy con cho rằng đã rất ngon rồi, không nghĩ đến khi ba dùng lò chuyên dụng để trưng lại còn ngon hơn nhiều khi ở nhà . Có vẻ như con phải học hỏi nhiều hơn nữa để bánh cuốn trở nên ngon hơn. Mặc dù con không mong trông vào cái này để phát tài, nhưng học thêm một loại kĩ năng cũng không phải là điều xấu gì, ít nhất nếu sau này không buôn bán được thì con có thể quay trở lại công việc buôn bán cũ này cũng được. "
"Ồ? "Phong Kiến Thiết hỏi: “ Con không muốn kiếm tiền từ cái này, vậy hiện tại con đang làm gì? Về sau, con muốn làm gì trong tương lai? "
Phong Nhụy Thanh cười nói: "Con chỉ cần tưởng tượng rằng về sau, mỗi ngày đều phải ở bên đường bày một quầy hàng nhỏ, con cảm thấy cuộc sống thật vô nghĩa. Con chưa nghĩ đến việc sau này con sẽ làm gì trong tương lai, nhưng chắc chắn không phải là làm bánh cuốn. Sở dĩ con làm bánh cuốn không phải vì con chỉ biết làm cái này, mà là con chỉ muốn kiếm thêm chút tiền mà thôi. Dù muốn làm việc khác thì con cũng phải có tiền trước đã. "
“A Thụy, tôi sẽ đi theo cậu lăn lộn.” Trần Giang vỗ vai Phong Thụy Thanh cười hì hì nói.
Trong những ngày mới tới này, anh đã biết đi theo Phong Thụy Thanh chắc chắn sẽ kiếm được tiền.
Tên nhãi này có một đống sức lực, người lại ham học hỏi, thông minh, hơn nữa lại chịu khó, đi theo nó chắc chắn sẽ tốt hơn là làm ăn một mình.
"Nói như vậy thì định rồi. Đến lúc đó, cậu không thể luyến tiếc công việc buôn bán bánh cuốn này." Phong Thụy Thanh cười nói.
Trần Giang cười ha ha, nói: “Tất nhiên là tôi sẽ không luyến tiếc.”
“Anh à, giờ anh còn không tiết kiệm được một đồng nào đâu, anh nghĩ nhiều như vậy làm cái gì?” Phong Thanh Thanh cười nói, nhưng trong lòng lại có chút chua xót.
Kiếp trước, anh trai cô vẫn luôn ở quê, sau này cô đến thành phố S, anh và ba đến tìm cô nhưng không tìm được, ba cô quay về, anh trai cô ở lại đây để làm việc.
Không biết sau đó đã xảy ra chuyện gì, dù sao khi cô "áo gấm về làng" thì anh hai cô đã mất một tay, ở quê quán làm ruộng và lấy một người vợ chanh chua.
Sau đó cô cũng hỏi anh hai nhưng anh hai không nói bất cứ điều gì.
Cô không bao giờ biết rằng anh hai của cô vẫn có ý tưởng như vậy.
Kiếp trước cô đã nghĩ không biết bao nhiêu lần, nếu không phải là do cô đến thành phố S bên này thì tay anh hai của cô có phải vẫn sẽ còn đúng không?
Thế nhưng không có một lời giải đáp chính xác nào cho câu hỏi này.
"Vậy phải nhanh lên mới được. Nếu anh muốn tiết kiệm tiền, thì so sánh với tốc độ bán hàng bây giờ cũng rất dễ dàng. Ngày mai anh sẽ đặt thêm một cái lò tráng bánh cuốn theo yêu cầu để kiếm nhiều tiền hơn." Phong Thụy Thanh nói.
“Liệu nó có quá mạo hiểm không?” Phong Thanh Thanh hỏi.
"Đừng lo lắng. Lòng anh nắm chắc. Hiện tại chúng ta đã có rất nhiều khách. Kỹ thuật của lão ba lại tốt, trên phố Hoàng Kết lại có nhiều người đi lại, vì vậy chúng ta không phải lo lắng về việc không buôn bán được." Phong Thụy Thanh nói.
“Nhưng chỉ có một cối xay đá, liệu có đủ không?” Phong Thanh Thanh nghi ngờ hỏi.
Bởi vì công việc buôn bán quá tốt, bây giờ họ đã phải bắt đầu xay gạo từ 3 giờ. Họ có thể bán bốn thùng sữa gạo mỗi ngày.
"Mua một cối xay đá khác đi. Anh hỏi chủ nhà và bà ấy nói rằng bên cạnh cũng có một nhà bán cối xay đá, chúng ta chỉ cần mua nó là được. Căn phòng này đủ lớn để đặt một cối xay đá khác." Phong Thụy Thanh nói.
Nếu con trai ông đã nghĩ kỹ rồi nên Phong Kiến Thiết bọn họ đương nhiên không có gì để nói.
Buổi sáng sau khi bận rộn xong bữa sáng hai ngày sau, Phong Thụy Thanh lại đến địa điểm ban đầu để đặt làm một lò tráng bánh cuốn mới.
Ông chủ kia cũng xác nhận lại với Phong Thụy Thanh, bởi vì trong khoảng thời gian này, người đặt lò tráng bánh cuốn bỗng trở nên nhiều hơn. Số lượng bếp lò tăng lên đột ngột, ông sợ Phong Thụy Thanh nếu làm thêm nữa sẽ lỗ vốn, Phong Thụy Thanh lớn lên cao to nên ông vẫn còn nhớ rất rõ.
Phong Thụy Thanh vẫn quyết tâm để ông chủ làm như ý tưởng ban đầu của mình.
Anh ấy đã ăn hết bánh cuốn trên phố Hoàng Kết và anh ấy cảm thấy bánh cuốn nhà mình làm là ngon nhất. Làm thêm một cái lò tráng bánh cuốn nữa sẽ không bị lỗ vốn.
Hôm nay đặt hàng, ngày kia đến lấy hàng. Sau đó Phong Thụy Thanh trở về quán, anh ấy lại đến cửa hàng bên cạnh và bỏ ra hai mươi nhân dân tệ để mua một cái cối xay đá mới. Cái cối xay đá này cùng với cái cối xay đá của cô chủ Mạc cho thuê nhà không khác nhau lắm, cho nên, giá vẫn vậy.
Ban đầu người kia không định bán cối xay đá, nhưng nể mặt Mạc Linh nên cũng bán.
Mặc dù nhiều hơn một bộ thiết bị tráng bánh nhưng Phong Thụy Thanh không có ý định đi mua thêm bàn và ghế đẩu.
Phong Thanh Thanh hỏi anh lý do, anh cười nhưng không trả lời, chỉ nói là đến lúc đó sẽ biết.
Phong Thanh Thanh rất tò mò, rất muốn biết ngay nên sáng hôm đó sau khi đi đến trường, cô đã giả vờ đau bụng và thậm chí xin nghỉ phép nửa ngày để quay lại quầy hàng xem.
Đến khi Phong Thụy Thanh nhìn thấy Phong Thanh Thanh trở về thì thiếu chút nữa hối hận chết, sớm biết như vậy thì anh đã không đắc ý, đem chủ ý nói cho em gái, vậy cũng sẽ không mệt khiến cho em gái xin nghỉ nửa ngày, chậm trễ học tập.
Khi Phong Thanh Thanh xin nghỉ phép trở về nhà, cô đã thấy phía trước quầy hàng của họ được chia thành hai bên, một bên là một hàng người xếp hàng và một bên là không có ai.
Cô có chút khó hiểu, vì sao những người đó tình nguyện xếp hàng, cũng không đi đến những cái ghế phía trước ngồi xuống ăn?
Chờ đến khi lại gần, cô mới hiểu.
Anh trai nhà cô tuy không phải người có thiên phú học tập, nhưng lại là người rất nhanh nhẹn và nhạy cảm trong việc buôn bán.
Hóa ra là vậy, phía trước của lò tráng bánh cuốn mới có viết: Đóng gói mang đi, xếp hàng tại đây.
Chịu trách nhiệm đóng gói bên này là anh trai và mẹ của cô.
Anh cô phụ trách việc tráng bánh cuốn, mẹ cô phụ trách đóng gói gia vị và sắp xếp lại hộp đóng gói sau đó nhận và trả lại tiền.
Vì đã phân công hợp tác, lại chỉ chuyên làm bánh cuốn, cho nên, hiệu suất buôn bán lúc này so sánh với trước kia nhanh hơn không ít.
Nếu đã xin phép nghỉ, lại còn hiểu về ý tưởng của Phong Thụy Thanh, Phong Thanh Thanh cũng không nghĩ sẽ quay về trường học, bỏ cặp sách xuống, đi vào cùng hỗ trợ dọn dẹp chén đĩa.
Phong Kiến Thiết và Lý Tiểu Lộ rất vội vàng nên cũng không rảnh để ý đến Phong Thanh Thanh.
Chờ đến khi trở về nhà sau buổi trưa, Phong Thụy Thanh bị đánh cho một trận.
Phong Thanh Thanh và Trần Giang nhìn thấy Phong Thụy Thanh bị Lý Tiểu Lộ đuổi đánh thì trong miệng cười ha ha