• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Vân Hi thủy chung đều cúi đầu không có đi xem tổng giám đốc trong truyền thuyết kia bộ dạng như thế nào, mà như cách ăn mặc bình thường này của nàng, cũng tuyệt đối không thể lọt vào tốp người đáng chú ý, bên tai nghe đến những tiếng hút không khí, nàng chỉ biết, Mẫn Thiên Hữu nhất định rất xuất chúng.

Nàng chợt thấy run người, đó là một đạo ánh mắt cực nóng dừng trên người nàng, giống như tìm tòi nghiên cứu, cũng giống như muốn nhìn kỹ, loại cảm giác này làm cho Vân Hi theo bản năng ngẩng đầu, trước mắt nàng là một đôi mắt trong suốt thâm thúy, nàng hô hấp thiếu chút nữa ngừng lại.

Ánh mắt này, vì cái gì lại quen thuộc như thế –

Mẫn Thiên Hữu dáng người kiêu ngạo đang đi về phía thang máy, chỉ là một cái nhìn thoáng qua cũng làm cho hắn thấy được một cô gái bình thường đang gục đầu đứng ở góc khuất, lúc nàng ngẩng đầu nhìn hắn trong nháy mắt, trong lòng hắn hiện lên một tia hứng thú, đột nhiên dừng lại bước chân, đi sang phía bên trái nàng đang đứng.

Những đôi mắt hạnh đang nhìn trừng trừng người đàn ông đẹp như vị thần đang đi về bên này, tất cả đều khẩn trương mà kích động ngước mặt lên như đang chờ quân vương tuyển phi, hy vọng hắn cuối cùng sẽ đứng ở trước mặt mình.

Nhưng là Mẫn Thiên Hữu càng hướng vào góc khuất mà đi, ở lúc bọn họ ngạc nhiên mà nhìn theo hắn thế mới phát hiện hắn lại dừng trước mặt một con bé xấu xí –

Mẫn Thiên Hữu vươn cánh tay, ống tay áo tây phục trượt khỏi cổ tay càng tiến gần đến Vân Hi, nàng rõ ràng tinh tường nghe thấy được trên người hắn một mùi nước hoa dior nam tính, lúc hắn thon dài ngón tay nắm lấy chiếc cằm trơn bóng của nàng, chung quanh lại đồng loạt vang lên một trận âm thanh hút không khí.

“Không có người nói qua với cô sao? Tôi không thích có bất cứ tỳ vết xấu xí nào xuất hiện trước mắt!” Thanh âm mạnh mẽ trầm thấp như mang theo từ trường mê hoặc, hùng hậu vang lên bên tai Vân Hi, nàng chỉ biết nhìn hắn, chính là trong vài giây sau, thon dài ngón tay đã chạm đến chiếc kính trên mặt nàng, không đợi nàng kịp ngăn cản rất nhanh lấy đi kính đen chướng mắt, tiếp theo, xuất hiện ở trước mặt mọi người hé ra khuôn mặt như phấn mịn, trắng nõn mà tinh xảo, nhưng mặt nàng quá mức tái nhợt, đẹp một cách yếu ớt.

Ai cũng không từng nghĩ đến, trợ lý tổng giám Lăng Vân Hi luôn luôn không bị người chú ý, dấu ở dưới kính mắt là một vẻ đẹp của thiên thần, các nữ nhân viên ánh mắt ghen tị, các nam nhân viên thì ái mộ không ngừng, nàng cảm giác chính mình thành cái đích cho mọi người chỉ trích, mà nàng ghét nhất bị như thế, trên người nàng thừa hưởng nhiều nét thanh tú, hấp dẫn mọi ánh nhìn nhưng lại sinh trưởng trong một gia đình phức tạp, nên nàng không dám để lộ mặt thật xuất hiện trước người khác.

Nàng chỉ nên là lá cây tô điểm cho những đóa hoa rực rỡ!

“Tiên sinh……” Vân Hi ngạc nhiên, nhìn trước mắt người đàn ông lấy đi sự ngụy trang của nàng, trong lòng nảy lên một cảm giác xấu hổ và giận dữ, mặt cũng hơi hơi đỏ lên, nhưng nàng cũng là bất đắc dĩ mà nhìn người trước mặt kêu ngạo, mang dáng vẻ có thể so sánh với một siêu mẫu!

Hắn, chính là Mẫn Thiên Hữu?

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK