• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

“Thiên Hữu, em không sao, đây là thư ký của anh? Rất xinh đẹp!” Rita thần thái phóng khoáng, trên người mặc chiếc váy liền màu trắng, gương mặt xinh xắn trang điển tự nhiên, mà trên người nàng phát ra vẻ thanh tuần gần gũi không giống một ngôi sao diễm lệ cùng quyến rũ, Vân Hi nghe nàng gọi “Thiên Hữu” vô cùng thân thiết, dũng cảm nhìn thẳng ánh mắt có chút oán giận của hắn, nàng hướng tới cô gái gật đầu xin lỗi, sau đó lắc mình sang một bên tránh làm phiền hắn.

Nàng xin lỗi rồi, cho nên không cần cùng hắn giải thích!

Mẫn Thiên Hữu cố nén một chút xúc động, hắn thực không thích nàng nhìn hắn một cách đạm mạc như vậy, tựa hồ lúc đối mặt hắn luôn bình tĩnh, bề ngoài nhìn như nhu nhược nhưng bên trong một cô gái quật cường mà có cá tính!

“Em đi trước đi!” Mẫn Thiên Hữu đột nhiên lại đem Rita đang trong lòng đẩy ra, sau đó ấn giữ thang máy, không đợi Rita đi vào hắn liền xoay người, bước nhanh về văn phòng.

“Mắt làm sao vậy?” Vân Hi vừa trở lại chỗ ngồi ngồi đột nhiên nghe được tiếng nói quen thuộc, nàng có chút kinh ngạc nhìn Mẫn Thiên Hữu hé ra khuôn mặt tuấn tú bình tĩnh đi tới trước mặt nàng, hai tay đặt trên bàn làm việc, thân mình cao to hơi chồm lên như một con báo săn mồi gắt gao nhìn nàng, Vân Hi có chút buồn bực, hắn như thế nào đã trở lại, hắn không phải cùng Rita tiểu thư cùng nhau rời đi sao?

“Tôi đang hỏi cô, Lăng Vân hi!” Mẫn Thiên Hữu nhìn nàng tựa hồ không chú ý tới hắn tồn tại, hắn không khỏi tức giận. Nhíu lại hai hàng lông mày, môi mỏng cong lên.

“Là, mắt……” Vân Hi hôm nay ra cửa cũng cảm giác được ánh mắt có chút sưng đỏ, có thể là tối hôm qua khóc, đến bây giờ còn cảm thấy trong mắt có chút khó chịu, chính là nàng không nghĩ tới Mẫn Thiên Hữu sẽ chú ý cẩn thận như vậy.

“Cô đã khóc?” Mẫn Thiên Hữu từ trên cao nhìn xuống trắng nõn hai má gần như trong suốt, mịn màng xúc cảm, hắn hiện tại đều có thể tưởng tượng tới cảm giác tuyệt không thể tả khi tay lưu luyến ở trên da thịt nàng, nhưng cũng nghĩ đến thân phận nàng hiện tại, có chút kiêng kị, lại có chút kìm lòng không đậu.

“A? Không có, không có việc gì!” Vân Hi bị ánh mắt hắn nóng rực nhìn đến cả người không thoải mái, nàng ngồi trên ghế dựa lui lui, cúi đầu, tránh đi ánh mắt hắn, trong lòng lại vài phần loạn nhịp.

“Làm thư ký cho Thiên Thừa, cô phải chú ý một chút hình tượng cùng tinh thần trạng thái, điểm này, làm cho tôi thực không hài lòng!” Mẫn Thiên Hữu hừ lạnh, Vân Hi trừng mắt bóng dáng hắn biến mất ở trước mặt, có chút bất mãn nói thầm, trước đó một khắc còn trầm tĩnh quan tâm, ngay sau đó lại như vậy quở trách nàng? Cũng không phải chính nàng đồng ý ngồi lên vị trí này, nếu không hài lòng, còn đem nàng giữ bên người làm chi?

Vân hi ở ngăn kéo lấy ra thuốc nhỏ mắt, một giọt rồi hai giọt, mới cảm giác trong mắt thư thái rất nhiều, không biết có phải hay không bởi vì không có kính mắt, nàng cảm thấy hiện tại nhìn mọi thứ trước mắt không rõ ràng rồi!

“Về sau công việc liên quan đến Mẫn Hiếu Triết cô tới phụ trách, đừng làm cho hắn cùng Vân Hi có gì tiếp xúc!” Mẫn Thiên Hữu sắp xếp bàn làm việc, lúc Mandy đi vào đến, hắn bất động thanh sắc phân phó.

“Vâng, Mẫn tổng!” Mandy một thân công sở màu lam, khôn khéo giỏi giang, ở bên người Mẫn Thiên Hữu, nàng cũng là một người xinh đẹp không thể bỏ qua, nghe Mẫn Thiên Hữu tự nhiên gọi tên Lăng Vân Hi thân mật, nàng có một lát ngây ra, sau liền vuốt cằm, đối với nhất cử nhất động của Lăng Vân Hi, hắn tựa hồ đều rõ như lòng bàn tay!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK