Mục lục
Nữ Phụ Phản Công Ngược Tâm Tra Nam
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Tâm Khôi và Trí Tiêu Nguyên đứng chờ ở dưới gốc cây không xa.

Trí Tiêu Nguyên liếc liếc chiếc

bánh kem trong tay Tâm Khôi, lại nhìn đám nam sinh đứng phía trước, chép miệng:

“Hay mang cả hai cái bánh kem về ăn

đi?”

Tâm Khôi trợn mắt trừng hắn. Cậu

theo đuổi con gái nhà người ta như vậy sao? Có ý thức chuyên nghiệp một chút

được không hả? Bắt cô cầm hộ bánh đã đành, đứng đợi chưa nổi năm phút đã chán

nản đòi về? Mẹ kiếp, cô thực thắc mắc, tại sao trong nguyên tác hắn có thể tán

đổ được hoa khôi?

Nhưng nghĩ lại cũng dễ hiểu, cấp

bậc sức mạnh của hắn là 99, một trăm năm mới sinh ra được một người cấp bậc như

vậy, có khi không cần hắn chủ động theo đuổi, hoa khôi đã tự ngưỡng mộ mà chạy. Xi𝓷 hãy đọc tr𝓾yệ𝓷 tại ++ Tr𝗨mTr𝓾yệ𝓷.𝑽𝓷 ++

theo.

“Đồ ngốc! Theo đuổi con gái nhà

người ta là phải kiên trì, phải chai mặt, cậu chưa nghe câu đẹp trai không bằng

chai mặt sao?”



Trí Tiêu Nguyên nghĩ nghĩ, trong

đôi mắt ánh lên sự không tình nguyện, hơi mím môi lại. Hắn nhớ đến lời ba hắn

nói với hắn trước khi đuổi hắn đến trường đại học:

“Nếu không có gia tộc và cấp bậc

sức mạnh cao, thì chỉ có chó mới thèm quan tâm đến một đứa cao ngạo như con.”

Hừ, được rồi, hắn lại cố gắng thêm

một chút vậy. Để cho ba của hắn mở to mắt ra mà nhìn, dù hắn có là một thường

dân thì vẫn có đầy người yêu. Mà quan trọng hơn là, khuôn mặt tên Tâm Khôi này

quá nghiêm túc, hắn không dám đắc tội.

Trí Tiêu Nguyên không hiểu sao hắn

lại sợ Tâm Khôi như vậy? Có lẽ vì đây là người bạn đầu tiên của hắn đi.

Chờ một lúc, cũng thấy Tiêu Hương

Nhi và nhóm bạn ký túc xá của cô đi ra ngoài.

Đám nam sinh lao nhao, nhốn nháo,

ai cũng giành lên phía trước tặng hoa, tặng quà cho hoa khôi, bày tỏ lòng

ngưỡng mộ.

Tiêu Hương Nhi chỉ lạnh lùng bước

qua, không để ý đến một ai.

Trần Nhược Tuyết đi cùng Tiêu Hương

Nhi không nhịn được nói:

“Các anh có thấy phiền không? Ngày

nào cũng tới đây? Tiêu Hương Nhi đã nói không thích các anh, các anh có tới

cũng vô dụng. Cũng không tự soi gương xem, chính mình có xứng với hoa khôi hay

không?”

Nói xong, cô mới liếc thấy Thẩm Hạ

Tri cũng ở trong đám người.



“A, anh Thẩm Hạ Tri…” Khuôn mặt nhỏ

của Trần Nhược Tuyết đỏ bừng lên, anh Thẩm Hạ Tri thì khác nha.

Ai mà không biết cấp bậc sức mạnh

của Thẩm Hạ Tri là 83. Toàn trường người có cấp bậc trên 80 cũng không đến 20

người. Chưa kể, hắn còn là công tử nhà họ Thẩm, ngoại hình soái khí bất phàm.

Quả thực khó tìm thấy được người hoàn hảo như vậy.

Tiêu Hương Nhi cũng nhận ra Thẩm Hạ

Tri. Nói thực, được người đàn ông như vậy theo đuổi, cô không khỏi cũng có chút

tâm hư vinh.

Cô quay ra nhẹ giọng nói với Trần

Nhược Tuyết:

“Trần Nhược Tuyết, không nên nói

với mọi người như vậy.”

Nhẹ nhàng trách Trần Nhược Tuyết

một câu xong, Tiêu Hương Nhi lại quay ra nói với đám nam sinh đang lao nhao

quanh cô:

“Cảm ơn thành ý của các anh. Nhưng

Tiêu Hương Nhi không thể nhận quà được, mong các anh hiểu cho, tránh đường để

Tiêu Hương Nhi và bạn Tiêu Hương Nhi đi ăn cơm trưa. Sau này các anh cũng đừng

tới nữa. Đúng là Tiêu Hương Nhi thích ăn bánh ngọt của cửa hàng Linh Lung,

nhưng Tiêu Hương Nhi sẽ không tùy tiện nhận quà của bất kỳ ai.”

Xung quanh vang lên vài tiếng tán

dương.

“Tiêu Hương Nhi nói chuyện thật dịu

dàng.”

“Không tùy tiện nhận quà, quả đúng

là tiểu thơ đài các được giáo dục tốt có khác.”

“Đúng là con nhà danh giá.”

“….”

Tâm Khôi trợn mắt, quả thực phục

đám nam sinh này, có thể từ một câu nói của người đẹp mà suy diễn ra được nhiều

ý tốt như vậy. Cô nhét một chiếc bánh kem trên tay cho Trí Nguyễn, đợi khi mấy

người hoa khôi đi ngang qua chỗ cô, liền tiến lên một bước, gọi lại:

“Ê, hạng hai!”

Tiêu Hương Nhi nhìn qua người vừa cất tiếng gọi, khuôn mặt hơi tái đi. Là tên Tâm Khôi chết bầm kia. Mấy năm cấp 3 hắn ta lúc nào cũng ở trên cô, khiến cô luôn phải đứng ở vị trí thứ hai toàn trường. Bây giờ hắn lại trực tiếp gọi cô là ‘hạng hai’, thực đáng hận!

Tiêu Hương Nhi trừng mắt nhìn về

phía Tâm Khôi. Thấy ‘hắn ta’ cầm một chiếc bánh kem trong tay thì hơi sửng sốt,

ngay lập tức liền tự hiểu ra.

Hoá ra hắn cũng thích cô. Điều này

cũng không lạ, dù sao có mấy nam sinh không thích cô cơ chứ?

Tiêu Hương Nhi đột nhiên thấy Tâm

Khôi thuận mắt hơn một chút, tuy nhiên vẫn là ghét nhiều hơn.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK