Mục lục
Siêu Cấp Gia Đinh
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Trần Tiểu Cửu kinh ngạc tới cực điểm!

Hắn vốn tưởng rằng Y Đằng Tuyết Tử chẳng qua cùng với đám giặc cướp Uy quốc này có chút mối liên qua, đâu ngờ thật sự có quan hệ sâu sắc như vậy.

Trần Tiểu Cửu nhìn Tuyết Tử, trong mắt tràn đầy kinh ngạc.

Bàn tay to dùng sức nắm tay nhỏ thon mềm của nàng, hạ giọng nói:

- Nàng đây là vì đại nghĩa diệt thân sao?

- Đại nghĩa diệt thân?

Y Đằng Tuyết Tử thân thể khẽ run lên, đôi mắt quyến rũ hiện ra sự sắc bén trước nay chưa từng có, trong nháy mắt hàn quang bắn ra, gần như khiến Tiểu Cửu có chút nghẹt thở.

- Ta chưa từng có tư cách vì đại nghĩa diệt thân đối với người khác, ngược lại là đã từng bị đám người này nhẫn tâm "quân pháp bất vị thân", khiến ta khổ sở không nơi nương tựa. Đối với bọn họ, ta chỉ có hận, chỉ oán oán…

Nàng nói giọng lạnh như băng, trong gió rét tỏ ra cứng vỏi và đáng thương.

Trần Tiểu Cửu gắt gao ôm thân thể mềm mại run rẩy của nàng thật chặt.

Lúc này, đặc biệt có thể cảm nhận được nội tâm mềm yếu của Tuyết Tử, tồn tại nỗi đau đớn bơ vơ không nơi nương tựa.

- Tiểu Cửu, lần này chỉ cần có thể tiêu diệt bọn họ, đó là có đại ân với ta, ngươi… Ngươi nhất định phải giúp ta hoàn thành chuyện này.

Tuyết Tử đôi mắt vụt sáng lấp lánh, động tình nói:

- Chỉ cần ngươi giúp ta tâm nguyện này, Tuyết Tử…. Tuyết Tử cái gì cũng có thể đồng ý với ngươi…

Trần Tiểu Cửu hiểu được ý tứ trong lời nói của nàng, lắc đầu cười nói:

- Ta không muốn làm giao dịch cùng nàng, ta muốn là con tim của nàng, không phải muốn thân thể kiều mỵ của nàng…

Tuyết Tử đỏ mặt, nhẹ nhàng tựa vào lòng hắn, vẻ mặt thả lỏng nói:

- Tim ta, thân thể của ta, đều có thể giao lại cho ngươi!

Trần Tiểu Cửu và Tuyết Tử đang ngồi trong gió lạnh nhỏ to tâm sự.

Nhưng lỗ tai hắn cũng cực nhạy bén, đột nhiên nghe trong bụi cỏ xuất hiện những tiếng sột soạt nho nhỏ vang lên.

Đến rồi!

Bọn chúng ra rồi…

Trần Tiểu Cửu liếc trộm nhìn lên, liền thấy từ cửa động bảy bóng người áo đen nhỏ bé nhanh nhẹn lén lút đi ra.

Bọn chúng đều mang theo mặt nạ.

Đưa mắt nhìn quanh đầy cảnh giác, thấy bốn phía không có người, mới lấy tấm mặt nạ xuống, lần lượt lộ ra gương mặt dày dặn phong sương, tham lam hít lấy hít để bầu không khí trong lành.

- Có thể động thủ chưa?

Trần Tiểu Cửu nhẹ giọng hỏi một câu.

- Chờ một chút, hẳn còn một người, chưa đi ra…

Nàng đã thu lại nét dịu dàng ban nãy, ánh mắt nhìn chằm chằm vào đám hắc y, tràn đầy dã tính.

Quả nhiên, lại một trận sột soạt, từ bên trong một bóng người đàn ông cao lớn, cường tráng như gấu lao ra.

Nhìn bộ dạng y đi, có thể đoán được người áo đen này là thủ lĩnh của cả đám hắc y.

- Quả nhiên là y!

Trong nháy mắt hai má trắng nõn của Y Đằng Tuyết Tử đỏ lên, đôi mắt cũng lộ ra sự hưng phấn, giống như thợ săn gặp được con mồi yêu thích trong lòng, vèo một tiếng, giống như một đám sương trắng thôi qua, nhằm thẳng thân hình cao lớn của tên đàn ông kia đánh tới.

Tiểu Cửu cũng giống như tên rời cung, theo sát phía sau Tuyết Tử, làm trọn chức trách hộ hoa sứ giả (bảo vệ người đẹp)!

Đám người áo đen hoàn toàn không ngờ trong trận gió tuyết lớn này, lại có kẻ đánh lén ẩn núp như rắn độc.

Tên thủ lĩnh áo đên đột nhiên nhìn thấy bóng dáng của Tuyết Tử, ngạc nhiên mừng rỡ kêu lên:

- Ma Vương đại nhân, ngài… Ngài làm sao đã tới rồi?

Nhưng nhìn đến, Y Đằng Tuyết Tử vẫn không phản ứng, ánh mắt vẫn lạnh lùng như cũ.

Y đột nhiên ý thức được điều gì, hàn quang lóe qua, xoay người xông vào trong động ngầm.

Tuy rằng y giống như con gấu lớn, nhưng tốc độ chạy trốn cực nhanh, giống như con chuột cực linh động.

Y Đằng Tuyết Tử dốc sức đuổi theo, cũng không đuổi kịp, Trần Tiểu Cửu ở phía sau nàng, vươn tay ra, ôm lấy vòng eo của nàng, dùng sức ném nàng lên.

Hai người tâm đầu ý hợp, phối hợp vô cùng ăn ý.

Thân thể mềm mại của Tuyết Tử được sức mạnh của Tiểu Cửu đẩy đi, tốc độ tăng nhiều, rốt cuộc đã chặn đầu được "con gấu" lớn kia ở ngay cửa động, rút keiems sắc một tay chém tới.

Tên hắc y cường tráng đôi mắt lóe lên thần sắc sợ hãi, nhưng vẫn cắn chặt răng, hươ ra lang nha bổng, chống trả lại.

Trần Tiểu Cửu lo ngại Tuyết Tử sau khi bị thương công lực suy giảm, có thể bị thương sẽ gặp họa!

Đợi thấy tên "gấu lớn" này đấu không lại Tuyết Tử, lúc này mới yên lòng, rút Hiên Viên kiếm bên hông ra, vung tay quét lên kiếm hoa thanh mang, đánh bảy tên còn lại.

Quả nhiên đúng như lời Tuyết Tử đã nói.

Bọn chúng chỉ tinh thông thuật độn thổ, bản lĩnh võ công cũng không cao bao nhiêu.

Hiên Viên kiếm vùng lên, khí thế như cầu vồng, bọn người kia, không cách nào địch nổi.

Một kiếm chém ra, tay đứt chân lìa.

Hai kiếm chém ra, máu nhuộm cả không gian.

Từng trận thanh mang, lấp lánh cả một vùng không gian trắng xóa, ngoại trừ một tên Tiểu Cửu cố tình lưu lại, số còn lại, đều chết không toàn thây.

Hắn khẽ động cơ thể muốn xoay mình đến trợ giúp Tuyết Tử, xử lý gọn gàng "con gấu lớn" kia, vung kiếm đâm cho nó vài lỗ, cho nó giãy chết không ngừng.

Nhưng Tuyết Tử hừ lạnh một tiếng, sẵng giọng:

- Ngươi đừng nhúng tay vào!

Trần Tiểu Cửu bất đắc dĩ dừng bước, khẩn trương nhìn chằm chằm vào từng động tác tiến lui của nàng, sợ nàng bất ngờ xảy ra sai sót.

Giờ phút này, hắn cũng hiểu được, giữa nàng và tên "gấu lớn" này nhất định có cừu hận thật sâu.

Bằng không, Tuyết Tử ôn nhu làm sao trở nên tàn bạo nóng nảy như vậy chứ.

Qua vài chiêu, Tuyết Tử rốt cuộc đã được như ý nguyện, chém đứt một chân của tên "gấu lớn".

Tên "Gấu lớn" hoảng hốt nhìn máu tươi chảy ồ ồ, nhìn thấy cả xương trắng lóa ở bên trong, ánh mắt mờ mịt luống cuống, vội đưa tay điểm một huyệt đạo trên đùi mình, khiến tốc độ máu chảy ra giảm đi nhiều.

Tuyết Tử cầm kiếm chỉ vào đầu gã, âm thanh kiều mỵ trở nên lạnh lẽo dị thường:

- Bản Điền, ngươi tên ác ma giết người không chớp mắt, còn nhớ ta không?

Bản Điền?

Ha ha… Cái tên này nghe rất quen thuộc!

Trần Tiểu Cửu tiến lên kéo tóc của y, tát vào mồm y cả giận nói:

- Tên nhãi ranh ngươi ngu ngốc vậy sao? Còn không trả lời nhanh, còn nhận ra mỹ nữ đó không?

Bản Điền dường như bị Trần Tiểu Cửu đánh cho tỉnh lại, cảm nhận được kiếm nhọn lạnh lùng chĩa vào, ý thức được mình đã biến thành chó nhà có tang.

- Ngươi là Tiên Quân, ngươi… Ngươi đừng giết ta… Ta là bị…bị Ma Vương ép thôi…

Bản Điền ngửa đầu nhìn khuôn mặt lạnh lùng diễm lệ tới cực hạn của Tuyết Tử, đứt quãng thốt ra cái tên đầy xa lạ « Tiên Quân ».

- Ngươi còn biết ta là Tiên Quân? Ha ha, vậy rất tốt!

Mũi kiếm của Tuyết Tử lạnh lùng chĩa thẳng vào yết hầu của Bản Điền, từng chữ một nói :

- Ngươi thân là đệ tử phái Lưu Xuyên, tại sao đi theo Ma Vương, làm ra tội ác tày đình khi sư diệt tổ ? Khi ngươi giết sư tỷ, sư đệ của ta, có từng nghĩ sẽ có ngày hôm nay không ? Ngươi thừa dịp ta chưa chuẩn bị, hạ độc với ta, khi muốn đẩy ta vào chỗ chết, có từng nghĩ sẽ có ngày hôm nay không ?

- Đó… đó đều là do Ma Vương ép ta làm. Không phải… không phải ý của ta !

Bản Điền nhìn gương mặt lạnh lùng của Tuyết Tử, đã ngửi thấy hương vị của cái chết.

Tuyết Tử lại một kiếm chém ra, đâm vào bả vai của y, lạnh lùng nói:

- Tốt! Ngươi bây giờ nói xem Ma Vương rốt cuộc trốn chỗ nào, ta sẽ cho ngươi chết thoải mái, bằng không, ngươi cũng biết thủ đoạn của ta đấy. Ma Vương có thể làm gì với ngươi, ta cũng có thể vậy.

- Ta… ta không dám nói…

Bản Điền lắc đầu liên tục, dường như sợ hãi đối với Ma Vương, đã lên đến cực điểm khó có thể tưởng tượng nổi.

Tuyết Tử từ trong tay áo lấy ra một hộp thuốc, âm trầm nói với Bản Điền:

- Nhìn thấy không? Đây là thực cốt tán, chỉ cần ngươi nuốt vào, lục phủ ngũ tạng liền như có ngàn vạn con kiến đang đi lại bên trong.

- Dường như có vô số cái miệng đang cắn xé lòng ngươi, gan phổi của ngươi! Ngươi nhất thời chết không được, chỉ có thể thống khổ chờ đợi nó trong mùi vị kinh hoàng kia mà thôi.

Nhìn bộ dạng Bản Điền lộ ra vẻ kinh hoảng cực độ…

Trần Tiểu Cửu một tay đoạt lấy viên thuốc, nắm lấy cằm của Bản Điền, ép y mở miệng, cười gằn nói:

- Còn nói nhiều lời vô nghĩa với y làm gì, cho y ăn đi là được…

Trong mắt Bản Điền lóe lên vẻ kinh sợ không thôi.

Cũng không biết lấy khí lực ở đâu, y giãy ra khỏi bàn tay của Trần Tiểu Cửu, hổn hển thở gấp, tuyệt vọng nói:

- Không cần… không cần cho ta ăn… ăn độc dược. Ta nói! Ta nói là được…

Tuyết Tử nhíu mi, truy vấn:

- Tốt lắm, ngươi hiện giờ nói cho ta biết, Ma Vương đang ẩn nấp ở chỗ nào? Có khoảng bao nhiêu đệ tử phái Lưu Xuyền đi theo ả? Còn có người nào bị ép theo ả?

Bản Điền đứt quãng nói:

- Ma Vương ẩn thân cách đây năm mươi dặm, có một dòng suối nhỏ làm nguồn nước trong rừng rậm. Có hơn năm trăm đệ tử có tiếng của phái Lưu Xuyên đi cùng. Đọc Truyện Online Tại TruyệnFULL.vn

- Trong đó có người giỏi về dùng độc tổ trùng, có người võ công cao cường khát máu, có người là bà đồng tinh thông ma thuật.

- Chỉ có như vậy thôi sao?

Tuyết Tử cười nói:

- Ngươi đang nói dối, đôi mắt ngươi lại run rẩy, nhất định còn có bí mât, ngươi chưa nói cho ta biết…

Bản Điền hoảng sợ, liên tục khoát tay nói:

- Không có, thật không còn bí mật nữa, chẳng qua… Chẳng qua, bên người Ma vương còn thêm một vài binh sĩ người Đại Yến…

- Chỉ có điều bọn họ đồng ý mặc đồ của phái Lưu Xuyên, bọn họ rốt cuộc là ai, chúng ta cũng không biết.

Tuyết Tử nhìn Bản Điền không giống đang nói dối, giơ bảo kiếm lên, liền muốn chém đứt đầu của y!

Trần Tiểu Cửu ngăn nàng lại, hung ác nhìn Bản Điền, ép hỏi:

- Đám mật thám các ngươi, bao lâu trở về báo địch tình với Ma Vương một lần? Là do ai đi truyền tin?

Bản Điền dạ ran nói:

- Ước chừng năm canh giờ một lần, hiện giờ cách lần cuối cùng báo tin cho Ma Vương, còn chưa đầy ba canh giờ nữa. Lần báo cáo sau, là do ta đích thân đi.

Trần Tiểu Cửu hỏi thăm cặn kẽ ám hiệu, quy trình và những điều quan trọng trong lần gặp gỡ đó, mới quay mình nói với Tuyết Tử:

- Nàng động thủ đi.

Tuyết Tử đầu tiên hướng về phía đông dập đầu, nét mặt bi thương đọc một đoạn chú ngữ khó hiểu.

Xong xuôi nàng mới đứng dậy, vung bảo kiếm lên.

Một luồng sao lóe sáng.

Bản Điển chỉ còn là một đống thịt nát…

Tuyết Tử ném bảo kiếm xuống, thể xác và tinh thân sụp xuống, gục trên vai Tiểu Cửu, nghẹn ngào nức nở.

Trần Tiểu Cửu ôm eo nàng, an ủi:

- Đừng sợ, có Tiểu Cửu ta ở đây, Ma Vương tất sẽ chết trong tay nàng…

Tuyết Tử ôm chặt hắn không buông, vừa khóc lóc nỉ non, vừa nũng nũng nói:

- Chỉ cần ngươi giúp ta giết Ma Vương, ngươi muốn ta làm gì, ta tuyệt đối không đổi ý…

Trần Tiểu Cửu muốn giãy ra khỏi tay vòng tay nàng.

Không ngờ lại bị nàng ôm chặt lấy, vùng vẫy mấy cái cũng không thành công.

Hắn lắc đầu cười khổ, nhìn phía trước đen thui, có bóng dáng thấp thoáng rời đi, cười nói:

- Tuyết Tử, nàng ôm ta một hồi, lát tên nhân chứng còn sống kia, thật có thể sống chạy thoát được…

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK