Mục lục
Siêu Cấp Gia Đinh
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Phòng Linh cười cười tự giễu:

- Đem việc ta đã từng trải qua cùng nguy cơ của Trần đại nhân hôm nay so sánh, tự thấy có gì khác biệt lắm đâu? Các vị tướng quân, các vị đại nhân, các vị phu nhân cũng không phải ta nói xằng nói bậy, các ngươi kỳ thực là "quan tâm sẽ bị rối loạn".

- Nếu hôm nay gặp chuyện không may không phải Trần đại nhân mà là một tên râu ria khác, các ngươi liệu có tiến thoái lưỡng nan như vậy không?

Nghe những lời của Phòng Linh, Hoa Như Ngọc Nguyệt Thần và đám người Thôi Châu Bình cẩn thận suy nghĩ một chút, mới mơ hồ phát hiện chuyện này có chút quái dị.

- Phòng tiên sinh, vẫn xin ngài nói rõ!

Hoa Như Ngọc quay sang phía Phòng Linh chắp tay:

- Kính xin Phòng tiên sinh chỉ rõ cho ta khỏi bến mê!

Phòng Linh nói:

- Xin hỏi Hoa tướng quân, Thôi đại nhân, Nguyệt Thần cùng chư vị phu nhân, ai có thể xác nhận nội dung phong thư này của Định Nam Vương là sự thật?

Tất cả mọi người giật mình…

Hoa Như Ngọc lắc đầu:

- Quả thật không có người nào có thể xác nhận nội dung phong thư này là thật.

Hồng Hạnh bĩu môi, chất vấn:

- Tuy không thể xác định thật giả, nhưng từ nguyên nhân đến kết quả đủ cho thấy phong thư này không giống giả bộ, bằng không sao Tiểu Cửu vẫn chưa trở lại? Chiếu theo sức đôi chân của Ô Nhã, cho dù dọc đường nhàn nhã thong thả, giờ này lẽ ra cũng trở về tới Ninh Đô rồi.

Phòng Linh quay sang Hồng Hạnh cười, lắc đầu nói:

- Hồng Hạnh cô nương lời này sai rồi. Đây chính là nguyên nhân căn bản bị vẻ ngoài che mắt, mà bên người Định Nam Vương luôn có người tài, đã dự liệu được các người suy nghĩ thế nào, mới có thể dùng loại kế sách này khiến cho các ngươi đau buồn lo lắng.

- Phòng tiên sinh, ngươi đừng thừa nước đục thả câu, cẩn thận ta không còn kiên nhẫn, thật sự đem ngươi trói lại.

Nguyệt Thần kéo bàn tay nhỏ của Hồng Hạnh, nhẹ giọng thúc giục, đôi mắt quyến rũ nhìn quanh, trong lòng lo lắng cho Tiểu Cửu, có chút kinh hoảng, dĩ nhiên không còn kiên nhẫn.

Phòng Linh nói:

- Mọi người thử nghĩ một chút xem, giả như Trần đại nhân đã rơi vào trong tay Định Nam Vương, phong thư này chẳng phải đã thiếu đi một cái gì đó ư?

- Thiếu cái gì?

Hoa Như Ngọc nhíu mày truy vấn.

- Thiếu đồ vật minh chứng thân phận của Trần đại nhân.

Phòng Linh nói:

- Nếu Trần đại nhân thật sự rơi vào tay Định Nam Vương, chiếu theo tâm tư đa nghi phẫn hận của y, trong phong thư này chẳng lẽ không kèm theo sự đồng thuận của Trần đại nhân? Hoặc tùy ý đưa tới chút bằng chứng như quần áo, giầy, binh khí thậm chí tóc… để tăng thêm tính chân thật đã bắt được Trần đại nhân!

- Nhưng! Tất cả những cái đó đều không có, chẳng phải chứng minh trong tay Định Nam Vương trống không sao? Cũng chứng minh rằng, phong thư này của y chẳng qua là phô trương thanh thế, sử dụng âm mưu lừa bịp.

Mọi người vừa nghe, không khỏi bừng tỉnh, trong đầu một vầng hào quang sáng lóa.

Phòng Linh lại nói:

- Cho nên, theo ta xem xét, Trần đại nhân hoặc bởi nguyên nhân khác, chậm trễ hành trình, nhưng nhất định sẽ không rơi vào tay Định Nam Vương, các vị tướng quân đại nhân, các phu nhân xin cứ yên tâm.

Ngô Đồng vừa rồi thấy đám người Hoa Như Ngọc lòng nóng như lửa đốt, muốn đem mình đổi lấy Tiểu Cửu, trong lòng vô cùng vui mừng. Nhưng sau khi nói chuyện cùng Phòng Linh, cả đám Hoa Như Ngọc đã không còn thất kinh, không khỏi ảo nảo không ngừng, tức miệng mắng to:

- Phong Linh thằng nhóc con, ngươi nói hươu nói vượn cái gì? Trần Tiểu Cửu nhất định đã bị cha ta bắt được, các ngươi không mau thả ta, cha ta nhất định sẽ giết hắn. Đến lúc đó, các ngươi hối hận cũng không kịp.

Hồng Hạnh nghe được tâm phiền ý loạn, một cước đá vào cằm Ngô Đồng. Cằm bị đá rớt, gã ô ô nói không ra lời.

- Nhưng…

Hoa Như Ngọc tuy rằng hết nghi ngờ, vẫn thở dài nặng nề nói:

- Tiểu Cửu không thấy bóng dáng, cuối cùng vẫn có chút phập phồng lo sợ.

- Hoa tướng quân, ngươi xem như vậy thế nào?

Phong Linh nhìn ra đám người Hoa Như Ngọc vẫn còn nghi ngờ, mím môi nhấn mạnh từng chữ:

- Việc này kéo dài lâu, nhất định bất lợi. Ta nguyện ý một mình đi tới đại doanh Châu Bình, kiểm tra thật giả việc này, cũng muốn dùng ba tấc lưỡi, khiến Định Nam Vương thả Yên Nhiên và mười tám người nhà Phòng thị, được chăng?

- Phòng thúc thúc, ngài muốn cứu mẹ ta ra?

Hồng Hạnh nghe Phòng Linh nói…, không ngờ thay đổi thái độ, thật sự gọi một tiếng ngọt ngào "Phòng thúc thúc".

- Phòng tiên sinh… Việc này sao có thể thành?

Hoa Như Ngọc vội vàng xua tay, ngăn cản nói:

- Định Nam Vương giờ phút này đang tức giận lôi đình, Phòng tiên sinh đi lần này, chẳng phải cửu tử nhất sinh ư?

- Còn nữa, Phòng tiên sinh chính là Tả quân sư của Thiết Giáp doanh, nếu ngươi đã đánh mất tính mạng, Thiết Giáp doanh chẳng phải đã thiếu đi một cánh tay ư? Tiểu Cửu nếu biết được, chẳng phải đau lòng muốn chết sao?

- Đa tạ Hoa tướng quân quan tâm.

Phòng Linh hướng Hoa Như Ngọc chắp tay thi lễ, chỉ Ngô Đồng đang ôm cằm, đầy thâm ý nói:

- Chỉ cần Ngô Đồng còn ở nơi đây, lần đi Bình Châu này, tuy có kinh nhưng không hiểm.

Hồng Hạnh nhảy ra, hưng phấn nói:

- Được! Ta đây cũng muốn đi! Ta bảo vệ Phòng thúc thúc!

Nghe nói Phòng Linh muốn cứu mẫu thân, Hồng Hạnh trăm lần nguyện ý.

Phòng Linh lắc đầu:

- Hồng Hạnh cô nương không thể đi, không chỉ là ngươi, mà ngoại trừ ta, các ngươi ai cũng không thể đi.

- Vì sao?

Hồng Hạnh nghiêng đầu, chau mày nói:

- Phòng thúc thúc đi được? Ta sao không đi được?

Phòng Linh nhìn ánh mắt do dự của Hồng Hạnh, cười nói:

- Địa vị của Hồng Hạnh cô nương trong suy nghĩ của Trần đại nhân cùng địa vị của Ngô Đồng trong tâm tư của Định Nam Vương so ra, chỉ có hơn chứ không có kém. Nếu ngươi xuất hiện ở Bình Châu, chẳng phải vừa khéo cho Định Nam Vương bắt hay sao?

- Mà ta, chỉ là một lão già khô cạn, sống chết của ta, đối với Trần đại nhân, đối với quân coi giữ Ninh Đô không có bất kỳ ảnh hưởng gì. Không có gánh nặng trên người, ngược lại không có điều gì cấm kỵ.

Thôi Châu Bình nghe vậy, đứng dậy, hướng Phòng Linh thở dài cung kính:

- Phòng tiên sinh thực sự đại tài, kiêm gồm đảm lược, khiến người ta bái phục.

Hoa Như Ngọc suy nghĩ một chút, gật gật đầu:

- Phòng tiên sinh đi lần này, còn có yêu cầu gì không?

Phòng Linh nói:

- Cũng không có yêu cầu gì, xin Hoa tướng quân đem Ngô Đồng tới Hưng Long cốc, chỉ cần chờ Định Nam Vương thả người là được rồi.

- Cái gì? Phòng tiên sinh lại có thể tự tin như vậy?

Hoa Như Ngọc híp mắt, vẻ mặt do dự.

- Ha ha… Ta làm quân sư đi theo Định Nam Vương bày mưu tính kế đã mấy chục năm, làm sao có thể không biết tâm tư của y chứ?

Phòng Linh nói:

- Hoa tướng quân cứ yên lặng chờ tin lành.

- Ồ! Đúng rồi…

Phòng Linh đi đến bên người Ngô Đồng, thở dài nói:

- Tiểu Vương gia, ai bảo Định Nam Vương khăng khăng không tỉnh ngộ, vẫn muốn âm mưu đùa giỡn, đành mượn của ngươi một món đồ, để cho Định Nam Vương biết lợi hại.

La Đồng đi tới, đem cằm Ngô Đồng nắm lấy.

Ngô Đồng run rẩy:

- Ngươi muốn hỏi mượn ta … mượn ta cái gì?

Phòng Linh nói:

- Thân thể tóc da, đều là cha mẹ cho! Còn có thể mượn cái gì?

Đại doanh Bình Châu, trong soái trướng, Định Nam Vương đang cùng Thừa tướng Tả Bình, đại tướng quân Mã Võ thương lượng sách lược đối ứng.

Một gã thân vệ chạy vào, quỳ một chân trên mặt đất, nói:

- Khởi bẩm Vương gia, Phòng Linh một mình tới gặp.

- Cái gì? Tên này thật to gan.

Định Nam Vương "ba" một tiếng đem chén rượu ném vỡ nát, cả giận nói:

- Người tới, đem Phòng Linh đánh chết cho ta.

- Chậm chút!

Tả Bình chau mày nói:

- Vương gia, người này không thể giết, nói không chừng là thư chúng ta gửi đã có tác dụng. Phòng Linh chính là đến đàm phán điều kiện, hoặc là Hoa Như Ngọc vẫn chưa bỏ được, cũng chưa biết chừng!

- Có lý!

Thấy nhi tử bảo bối có hy vọng cứu ra, Định Nam Vương trong lòng dễ chịu hơn nhiều, ngăn chặn bực bội trong lòng, cả giận nói:

- Cầm chảo dầu, đao thủ vào chỗ, đem Phòng Linh giải vào cho ta.

Tả Bình đảo mắt, nói với Định Nam Vương:

- Vương gia, ngài nếu làm như vậy…

Định Nam Vương nghe xong, không khỏi liên tục gật đầu.

Phòng Linh đoán được Định Nam Vương sẽ bày ra bộ dạng dọa người như vậy.

Mắt nhìn thấy đao phủ lộ ra vũ khí sắc bén, nhìn chảo dầu đun sôi sùng sục, trong lòng chẳng những không sợ, ngược lại còn thấy tức cười.

Phòng Linh nhàn nhã lững thững, xuyên qua rừng thương, đã thấy Đại tướng quân Mã Võ một thân giáp trụ, uy phong lẫm lẫm đứng thẳng ngoài lều lớn, quát to:

- Phòng Linh tên phản tặc, quân uy như thế, ngươi có sợ hay không?

Phòng Linh cười cười:

- Mã tướng quân, ngươi vẫn uy phong như vậy, chỉ có điều… Quân uy như thế, vì sao không cướp được tiểu Vương gia từ trong tay Tà Nguyệt giáo về? Rốt cuộc Mã tướng quân chỉ huy bất lực, việc này vẫn là Mã tướng quân cố ý đi?

- Cái này… Bạn đang đọc truyện tại TruyệnFULL.vn - www.TruyệnFULL.vn

Mã Võ không nghĩ tới hù dọa Phòng Linh, ngược lại lại bị hắn nhanh mồm nhanh miệng bẫy ngược, trong lòng căm tức, chỉ bảo tả hữu, hừ nói:

- Người tới, đem Phòng Linh trói lại.

Phòng Linh lơ đễnh chắp tay sau lưng, chỉ chờ quân lính tới trói. Ánh mắt sắc bén nhìn Mã Võ, cười nói:

- Lão Mã, nhớ rõ trước khi ta đi sứ Đại Yến, chúng ta còn ngồi chung một chỗ vui vẻ uống rượu, xưng huynh gọi đê? Hiện giờ, ta như vậy, không biết ngươi có cảm tưởng gì?

Mã Võ sửng sốt, nghĩ một tháng trước hai ngươi vui đùa uống rượu, cùng nhau dưới trướng Định Nam Vương bày mưu tính kế!

Mà hiện giờ, tình thế là chuyển tiếp đột ngột, lúc này mình cùng Phòng Linh tựa như người xa lạ!

- Có cảm tưởng gì?

Mã Võ kìm nén tâm trạng, hừ lạnh nói;

- Ngươi bán chủ cầu vinh, tội không thể tha thứ.

Phòng Linh cười ha hả:

- Thỏ khôn chết, chó săn bị nấu! Phi điểu tận cung tốt giấu! Tuy nhiên… Mã tướng quân vẫn xin yên tâm, ngươi cùng ta không giống nhau, giả như ngươi có thể thay Định Nam Vương đánh khắp thiên hạ, cũng mới có tư cách hưởng thụ đãi ngộ giống như ta.

- Phòng Linh, ngươi câm mồm!

Mã Võ đem thanh đao gác trên cổ Phòng Linh, trong con ngươi lóe lên chút bối rối, quay sang xung quanh hét lớn:

- Còn không mau đem hắn vào!

- Phòng thừa tướng! Bổn vương rốt cuộc cũng gặp được ngươi rồi…

Định Nam Vương đang sa sầm nét mặt cùng thừa tướng Tả Bình thảo luận gì đó, nhìn thấy Phòng Linh bị trói gô đẩy mạnh vào, bỗng nhiên lộ ra một khuôn mặt sầu thương, cười nói:

- Bổn vương, mấy ngày nay thật ngày đêm nhớ ngươi… Ai đem Phòng thừa tướng trói lại như vậy? Đáng phạt!

Định Nam Vương vuốt sợi dây thừng, dáng vẻ hết sức đau lòng, giận dữ mắng đám quân binh, quát lớn:

- Còn không khẩn trương mở trói cho Phòng thừa tướng?

Phòng Linh xoa cánh tay đau nhức, cũng không thèm vạch rõ thủ đoạn nham hiểm ra vẻ thân thiết của Định Nam Vương, cười nói:

- Ta chỉ là một kẻ áo vải, làm sao có tư cách làm Thừa tướng?

Lại giảo hoạt cười gian nhìn Tả Bình, nói:

- Chỉ có Tả đại nhân mới có tư cách là Tể tướng của Định Nam Vương.

Lời vừa nói ra, Tả Bình cũng thập phần xấu hổ!

Định Nam Vương cười ha hả, thân thiết đón Phòng Linh ngồi xuống, lại nói:

- Phòng thừa tướng, ngươi cũng biết, ta đối với ngươi vô cùng nể trọng. Bổn vương có thể có ngày hôm nay, đều dựa vào mưu tính sâu xa của Phòng tiên sinh. Giữa chúng ta, sớm đã vượt qua khỏi lễ nghĩa quân thần, chính là bằng hữu chi giao.

Nhìn đôi mắt của Phòng Linh, Định Nam Vương phất tay, một thân vệ mang lên một chiếc hộp màu đỏ, liền đó mở ra, lại là thủ cấp của Thạch Đầu Trù, chết nhưng vẫn chưa nhắm được mắt.

Định Nam Vương chỉ vào Thạch Đầu Trù, nghiến răng nghiến lợi nói:

- Phòng thừa tướng, chính là tên giả dối âm hiểm này, không ngờ nói xấu ngươi đầu quân vào Đại Yến, bán chủ cầu vinh, tiết lộ cơ mật quân sự. Bổn vương lúc ấy bị lú lẫn nóng giận che lấp trí óc, tin là thật. Trong cơn giận dữ liền đem người nhà ngươi nhốt vào trong ngục, nhưng sau đó tin tức truyền lại, bổn vương quả thật hối hận không thôi.

Nói đến đây, Định Nam Vương tựa như già đi mười mấy tuổi, suy sụp ngồi ở chỗ kia, nói:

- Ta nghĩ lại mới hiểu, Phòng tiên sinh vốn đi theo làm quân sư của Bản vương bày mưu tính kế trung thành tận tụy, sao có thể tạo phản? Hơn nữa thằng nhãi Thạch Đầu Trù này đúng là gian tế do Đại Yến phái tới nhằm gây chia rã quan hệ quân thần chúng ta, cố tình hết bày ra âm mưu này thêm kế hoạch khác! Hiện giờ ngẫm lại, vạn phần hối hận!

- Hối hận? Vậy thì thế nào?

Phòng Linh ngồi chỗ đó, hỏi ngược lại.

Định Nam Vương nắm chặt tay Phòng Linh, nước mắt chan hòa, run rẩy nói:

- Phòng thừa tướng, bản vương biết sai lầm rồi, ngươi tấm lòng rộng lớn, liền tha thứ cho bản vương đi!

- Chỉ cần ngươi đồng ý trở về, ngươi vẫn là Thừa tướng dưới một người mà trên vạn người, Vương gia thần tử chúng ta lại đồng tâm hiệp lực, xóa mờ đau thương đi sang một giai đoạn tốt đẹp hơn, được chứ?

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK