Mục lục
Siêu Cấp Gia Đinh
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Ba ngày sau, tất cả các giao dịch đều được xác định, Fack vô cùng cảm kích Trần Tiểu Cửu, lái thuyền rời đi.

Cũng đề tỏ rõ thành ý của mình, đặc biệt đem những thứ mà mình đắc ý để lại Đại Yến, một là để Trần Tiểu Cửu yên tâm, những món nợ mà y để lại tuyệt sẽ không ăn quỵt.

Thứ hai, y cũng dự cảm được hàng hóa lần này vận chuyển, nhất định sẽ phá giá, bản thân sẽ nhanh chóng quay lại Đại Yến. Adrean vừa xinh ở lại đây, là người liên lạc giúp mình với Đại Yến.

Buổi triều sớm ngày thứ tư, văn thần võ tướng đứng chật hai bên.

Lão Hoàng đế tinh thần đã chấn hưng, bước đi thong thả, đắc ý:

- Liệt vào công thần, phải biết Trẫm vui biết bao? Tại sao đường làm quan lại rộng mở?

Các triều thần ngơ ngác nhìn nhau, không thể giải thích được tại sao lão Hoàng đế bỗng dưng vui mừng như vậy.

Lão Hoàng đế đương nhiên cũng không đủ kiên nhẫn để pha trò với mọi người, liền hăng hái nói:

- Trẫm cũng không bán quan ti rồi, Trẫm sở dĩ vui mừng như vậy, là bởi vì, Nhị khố và giao dịch cùng đám giáo sĩ Tây Dương Fack đã thành công hoàn thành, các ái khanh có đoán được lần này Nhị khố đã kiếm lời được bao nhiêu bạc không?

Các vị đại thần đều lắc đầu, việc giao dịch này Trần Tiểu Cửu bảo mật rất nghiêm, ngoài Diệp Ngâm Phong, không có ai biết được mưu mẹo trong đó, mà ngay cả Tiêu thừa tướng, Viên Trác Kiến, cũng chẳng hay biết gì, ai bảo bọn họ nghe không hiểu tiếng Tây Dương chứ.

- Ha ha ha…Trẫm nói để liệt vào công thần.

Lão Hoàng đế dồn khí đan điền, cao giọng nói:

- Lần giao dịch này Nhị khố trừ chưa thu hồi được tiền hàng, thực thu được hai ngàn lượng, theo hạn ngạch là 30%, đó là có sáu trăm vạn lượng bạc nhập vào ngân khố của triều đình. Các vị ái khanh nói xem, cuộc giao dịch này vừa thành toàn cho các thương nhân của Đại Yến, cũng đã tăng thêm sức mạnh của triều đình, dây không phải là một việc đáng vui mừng sao? ha ha..

Các triều thần như bị kinh thiên động địa một lát, bị ngây người vì cái tin này, một đám đỏ mặt, trong đầu ong ong, không biết tin này là thật không.

Tiêu thừa tướng như bừng tỉnh, tiếng sấm ong ong qua đi, trong đầu rối như tơ, dường như thẫn thờ.

Phản ứng đầu tiên của lão chính là tin này là giả, phản ứng thứ hai là Trần Tiểu Cửu đang nói dối, đang nói quá lời.

Tiêu thừa tướng trần từ nói:

- Khởi bẩm Hoàng thượng, tin này nghe thật chấn động, không biết Hoàng thượng đã tận mắt nhìn thấy số bạc đó chưa, xem qua giấy tờ này, ngộ nhỡ có người trong đó lừa gạt, há chẳng phải là mọi người vui mừng suông một trận sao?

Các đại thần đều gật đầu, trong lòng họ cũng hoài nghi tính chân thật của vụ giao dịch này.

Trần Tiểu Cửu nói với Tiêu thừa tướng:

- Thừa Tướng đại nhân, thời khắc mấu chốt tới, ngài đều không quên nhắc nhở ta, thật khiến ta được sủng ái mà lo sợ.

Tiêu thừa tướng ngoài cười nhưng trong không cười nói;

- Trần thượng thư chớ trách, ai bảo ta là Tể tướng đương triều chứ? Đương nhiên chỗ nào chưa rõ ràng, cần vì Đại Yến mà lo nghĩ, vì Hoàng thượng ta dốc sức. Mà những kẻ làm hư làm thật, có tổn hại tới đất nước, ta thân là Thừa tướng, sao có thể không nghiêm mà truy cứu chứ.

- Hay, nói rất hay.

Trần Tiểu Cửu gật đầu rất mạnh, quay đầu lại nói:

- Hoàng thượng, thần đã xem công văn, thuế do người quản lý Hộ bộ quản, có việc gì cụ thể hỏi,có thể hướng thượng thư bộ Hộ Chung đại nhân kiểm tra.

Lão Hoàng đế lại nói:

- Chung đại nhân, chuyện giao dịch của Nhị Khố, là thật không?

Chung Bân nói:

- Việc giao dịch này là hoàn toàn có thật, Trần đại nhân tuyệt không nói sai nửa lời, đây là công văn giao dịch và kim ngạch nhập kho. Xin Hoàng thượng xem qua.

Lão Hoàng đế nhìn qua một lần, trong lòng vui mừng, lại đưa công văn, và công văn nhập kho truyền xuống, để các vị triều thần cùng xem.

Tiêu thừa tướng thân là thừa Tướng, đương nhiên là người đầu tiên cầm công văn, cầm trong tay nhìn qua, không khỏi kinh ngạc trợn mắt há mồm.

Hóa ra, trên thuế ngạch quả nhiên viết rõ kim ngạch giao dịch thực thu hai ngàn lượng, kim ngạch nhập kho là bảy trăm lượng, bên trên còn đóng dấu của Hộ bộ, chứng nhận việc này.

Xem ra tin tức chấn động lần này, Tiêu thừa tướng hoàn toàn không hay biết.

Trần Tiểu Cửu cười chào hỏi Tiêu thừa tướng, thấy lão ngơ ngác không nghe thấy gì, một tay giành lấy công văn, giao cho các đại thần khác cùng xem.

Tiêu thừa tướng rút cuộc tỉnh lại trong cơn mộng mị, nhìn gương mặt đầy đắc ý của Trần Tiểu Cửu, lạnh lùng nói:

- Trần đại nhân thật là có thủ đoạn, bẩn Tướng rất khâm phục.

Lão cũng là một người thông minh, kiểm tra cẩn thận, mới phát hiện bản thân bị rơi vào âm mưu của Trần Tiểu Cửu.

Thằng nhãi này sớm đã dự mưu không chê vào đâu được, ỷ vào sự thông hiểu tiếng nước ngoài của mình, lợi dụng cơ hội và lỗ hổng giao dịch, diệt trừ Viên Hải và Dương Mạc Phong, lại cố ý đè thấp giá, lừa gạt mười hai đại thương gia của kinh thành tới gặp bốn đại thương gia của Chiết Giang, hơn nữa mượn địa vị lũng đoạn của tứ đại tài đoàn lên đài cùng người Tây, cuối cùng giành được thắng lợi hậu hĩnh.

Cao! Thực sự là cao tay.

Tiêu thừa tướng cho tới lúc này, mới nhận rõ mưu kế của hắn, hiểu được bộ mặt thật của bố cục- Chả trách Phòng Linh này đều không có ít sợ hãi với thằng nhãi này. Hóa ra Trần Tiểu Cửu quả nhiên là một kẻ tiểu nhân gian trá ăn tươi nuốt sống.

Trần Tiểu Cửu nhìn khuôn mặt tái nhợt của Tiêu thừa tướng, cười nhẹ nhàng nói:

- Thủ đoạn của ta đều là không nhìn thấy, so với việc trị quốc mơ hồ của Tiêu thừa tướng, quả nhiên không đáng nhắc tới.

Các đại thần lúc này mới tán thưởng không ngừng: Phải biết rằng, một năm thu nhập của ngân khố quốc gia cũng chỉ có hơn chín ngàn vạn lượng bạc, nhưng một lần giao dịch của Trần Tiểu Cửu đã nạp vào quốc khố gần bảy trăm vạn lượng bạc.

Tuy nội khố không tính vào ngân khố quốc gia, cũng chỉ là do Hộ bộ quản lý, nhưng với bất cứ cách nào mà nói, gia sản của Hoàng thượng cũng đại diện cho gia sản của triều đình, thật phải gặp thiên tai, hoặc là hai nước giao tranh, số bạc này lấy ra, không phải là hữu dụng giống nhau sao? Còn phân gì là quốc khố và nội khố?

Trần Tiểu Cửu đang chuyên tâm tận hưởng sự kinh ngạc và tâng bốc của các quan thần, trong lòng vui sướng, lại thấy Hoàng thượng ho khan một tiếng, phá tan sự hâm mộ của quần thần, trang trọng và kiên nghị nói:

- Lần này do Trần ái khanh chỉ đạo việc giao dịch của nhị khố, thành quả phi phàm, số lượng của giao dịch này, lợi nhuận của nó mãi vượt xa nội khố do Viên Hải và Dương Mạc Phong chỉ đạo.

- Xét thấy nhị khố và nội khố có tính trùng lặp, lợi nhuận của nhị khố cũng vượt xa nội khố, Trẫm giờ tuyên bố, nội khố trước đây hủy bỏ, nhị khố trở thành nội khố mới. Trần ái khanh, ngươi vất vả rồi, phải dốc lòng đảm nhiệm nội khố, tiếp tục củng cố việc giao dịch với giáo sĩ Tây Dương.

Quần thần không ai dám phản đối, Tiêu thừa tướng tuy mở to mắt nhìn cái bánh thơm ngon nội khố rơi vào tay kẻ khác, nhưng cũng đành bất lực – công lao này của Trần Tiểu Cửu, giống như là đỉnh Thái Sơn đè xuống, khiến Tiêu thừa tướng không có ý phản kháng.

Hơn nữa, Tiêu thừa tướng còn dự liệu được, lão Hoàng đế còn chưa nói xong ân điển ban cho Trần Tiểu Cửu.

Quả nhiên, lão Hoàng đế dừng lại một lát, lại nói:

- Xét thấy Trần ái khanh trí tuệ siêu phàm, công lao rõ rệt, lấy nhỏ làm lớn khai sáng cục diện giao dịch với Tây Dương, Trẫm đặc biệt phong Trần ái khanh là Văn Kim hầu, hơn nữa còn được cha truyền con nối, tạo phúc cho con cháu.

- Tạ Hoàng thượng.

Trần Tiểu Cửu lúc này mới phát hiện cha vợ Hoàng thượng này thật tốt đối với mình.

Kể từ đó, con trai của mình Tiểu Tiểu Cửu, thậm chí Tiểu Tiểu Tiểu Cửu, không phải đều là sinh ra đã có kim chước sao?

Chúng thần trong nháy mắt như nổ tung, nhưng vẫn không dám lên tiếng phản bác, chỉ cần Tiêu thừa tướng không lên tiếng ngăn cản, không có một ai dám đứng đầu ngỗ nghịch với ý nghĩ của Tiêu thừa tướng.

Sở dĩ Tiêu thừa tướng ngấm ngầm chịu đựng, là vì Dương Mạc Phong, và Viên Hải còn đang sống, còn bị một đao trí mạng của Diệp Ngâm Phong, chờ cơ hội lật ngược tình thế..

Chỉ cần mấy ngày này mình xử tử hai tên rác rưởi này, vậy sẽ tránh phải lo âu về sau, có thể đấu một trận với Trần Tiểu Cửu.

Lời của lão Hoàng đế còn chưa nói xong, đợi các quần thần bình thường lại, lại cười nói với Tiêu thừa tướng:

- Tiêu ái khanh, khanh còn nhớ không, Trần ái khanh lúc trước đã đánh cuộc với Trẫm và khanh, Trần ái khanh từng nói nếu không hoàn thành được nhiệm vụ này, không làm được vụ giao dịch này, sẽ tự động quay về quy ẩn. Còn lúc đó Trẫm đã đồng ý, nếu Trần ái khanh có thể hoàn thành vụ giao dịch này, hoàn thành kim ngạch ba mươi phần trăm, liền đề bạt Trần ái khanh vào nội các, thực tế có phải như vậy không?

- Điều này….

Tiêu thừa tướng đối mặt với ánh mắt nóng bỏng của lão Hoàng đế, đương nhiên không dám cố ý quên đi, đành gật đầu nói:

- Bẩm Hoàng thượng, thật có việc này, nhưng đó chỉ là nói giỡn thôi, Tiểu Cửu là nói chơi, thần cũng nhất thời nổi hứng, nói chơi, không thể coi là thật.

- Không thể coi là thật?

Lão hoàng đệ đột nhiên lạnh mặt, hừ nói :

- Trẫm là quả nhân, là vua của một nước, các ngươi có thể nói đùa, miệng không cấm kỵ, nhưng...Trẫm có thể sao ? Lời Trẫm nói nhất định phải làm được, nếu không, không phải trở thành hôn quân nói lời không giữ lời sao?

Lời nói của lão Hoàng đế rất nặng, chỉ khiến Tiêu thừa tướng không dám phản bác, vội cười nói:

- Hoàng thượng, người chữ chữ châu ngọc, thần rất đồng tình.

Lão Hoàng đế thấy Tiêu thừa tướng cuối cùng cũng chịu khuất phục, trong lòng có chút đắc ý, ông ta khẽ lau chút mồ hôi lạnh, nói với Trần Tiểu Cửu:

- Trần ái khanh, từ nay trở đi, khanh không chỉ là thượng thư bộ Lễ, còn là giam chính nội kho, và là Hầu gia Đại Yến, còn là trọng thần nội các, trách nhiệm của khanh rất nặng đó. Đọc Truyện Kiếm Hiệp Hay Nhất: http://truyenfull.vn

Lại chỉ vào mấy vị khác trong nội các, có thâm ý nói:

- Trong nội các đương nhiệm, có lão thành mưu quốc Tiêu thừa tướng, có binh chưởng một phương Viên tướng quân, có tiểu Diệp đại nhân văn chương tung hoành, Trần ái khanh, sự gia nhập của khanh sẽ rót một sức sống mới vào nội các! Hi vọng khanh có thể hòa thuận với Tiêu thừa tướng, Viên tướng quân, tiểu Diệp đại nhân, cùng mưu phúc cho Đại Yến, mưu phúc cho bách tính.

- Tạ long ân Hoàng thượng.

Trần Tiểu Cửu vội chắp tay bái Hoàng thượng.

Lão Hoàng đế nhìn quanh triều đình, thấy không ai phản bác, cảm giác lo lắng đề phòng bất an vừa mới mất đi, thả lỏng một chút, không khỏi ho khan mấy tiếng.

Chỉ là hôm nay hưng phấn quá độ, cơ thể không chịu nổi gánh nặng quá độ đó, lão Hoàng đế nhìn vết máu nhẹ trên chiếc khăn tay trắng tinh, trong lòng nghĩ, thời gian của mình thật không còn nhiều rồi.

Trong một đêm Trần Tiểu Cửu trở thành tân quyền quý của triều đình, điều này khiến tất cả các triều thần đều kinh ngạc, hâm mộ.

Nhưng, có một số đại thần nhạy bén, nhìn thấy vấn đề, tuyệt không đơn giản như vẻ ngoài của nó, bọn họ thầm đoán được, thế cục của triều đình này dường như muốn biến rồi, cũng không phải cục diện Tiêu thừa tướng một tay che trời nữa.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK