Mục lục
Siêu Cấp Gia Đinh
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Sáng sớm ngày thứ hai, khi Trần Tiểu Cửu còn đang ôm cơ thể mềm mại của Mị Nhi ngủ, mười người của quân đoàn Anh Mộc, mang theo súng kíp và hai tỷ muội Lan Lan, Không Không, theo sát Bình Xuyên Kỷ Phu đang bàng hoàng trở về Uy quốc.

Trong bốn đặc phái viên, duy chỉ có Phòng Linh vẫn đang bị giam lỏng trong Thanh Phong lầu, chỉ có nữ nhân cũng đủ quản gã.

Nguyễn Lương cũng đang nghỉ ngơi trong Thanh Phong lầu, ông ta cũng được Khang Thiết sắp xếp phụ nữ vây quanh, tận hưởng diễm phúc khôn cùng.

Cho tới buổi trưa, ông ta trước tới thăm Trần Tiểu Cửu, ngoài để thể hiện ý cảm tạ ra, sau còn vội vã chào từ biệt, lại dò hỏi:

- Trần đại nhân sao lại buồn bã vậy? Lẽ nào đêm qua ngủ không ngon?

- Ai dà! Đêm qua giết người cả đêm, đâu có thể ngủ ngon chứ?

Trần Tiểu Cửu ngáp, tinh thần mệt mỏi.

- Giết người?

Nguyễn Lương rùng mình, trong lòng khó hiểu.

- Ồ! Nguyễn huynh, ta coi huynh là bạn, mới nói cho huynh việc này, huynh nhất định đừng truyền ra ngoài.

Trần Tiểu Cửu ghé vào lỗ tai Nguyễn Lương, khẽ nói:

- Bình Xuyên Kỷ Phu dám cướp người phụ nữ của ta, ta giận dữ, mang binh, diệt y tới cùng.

Khi Trần Tiểu Cửu diễn tả lại việc hai ngàn năm trăm võ sĩ của Bình Xuyên Kỷ Phu bị Thiết Giáp doanh trong một đêm trừ tận gốc, Nguyễn Lương không khỏi kinh ngạc, cằm thiếu chút nữa rớt xuống, miệng cười toe toét.

Số võ sĩ kia của Bình Xuyên Kỷ Phu, Nguyễn Lương từng tự mình cảm nhận, kỷ luật nghiêm minh, vô cùng dũng mãnh, đặc biệt là tinh thần võ sĩ đạo đáng sợ kia, khiến họ hung hãn không hề sợ chết.

Trong bộ Binh, lực là duy nhất.

Nhưng chính vì tinh binh dũng mãnh như vậy, không ngờ lại bị Thiết Giáp doanh trừ tận gốc? Hơn nữa thương vong gần như có thể không cần tính?

Thiết Giáp doanh này chính là thần binh bách chiến bách thắng.

Thấy ánh mắt sợ hãi xen lẫn khâm phục kia của Nguyễn Lương, Trần Tiểu Cửu cũng biết mục đích thể hiện cơ thể của mình đã đạt được, dặn dò tôi tớ chuẩn bị gia yến.

Nguyễn Lương vốn nghi ngờ người phụ nữ khiến Trần Tiểu Cửu giận dữ xông quan là Nội thân vương Tuyết Tử. Khi nhìn trong gia yến, các phu nhân của Trần Tiểu Cửu cười nói như hoa với Tuyết Tử, thân thiết vô cùng, cũng càng thêm chắc chắn suy đoán của mình công chúa của Uy quốc đều rơi vào tay hắn rồi? Trần Tiểu Cửu thủ đoạn thật lợi hại.

Trần Tiểu Cửu nâng chén với Nguyễn Lương nói:

- Nguyễn huynh, hôm nay huynh về An Nam quốc, buổi chiều ta còn có việc quan trọng, không đưa tiễn được, lúc này kính Nguyễn huynh một chén, chúc huynh thuận buồm xuôi gió, ta xin cạn chén trước.

Uống một chén với Nguyễn Lương, mới dặn dò:

- Nguyễn huynh, việc ta "nhờ cậy" huynh, huynh nhất định chớ có quên, nếu huynh không làm được, đừng trách ta lật mặt.

Nguyễn Lương sợ tới mức suýt nữa thì ngã khỏi ghế, vội "trung thành" nói:

- Trần đại nhân yên tâm, việc đại nhân giao, Nguyễn Lương nhất định coi như việc của mình, đầu rơi máu chảy cũng phải hoàn thành tâm nguyện của Trần đại nhân, đến lúc đó, đại nhân vui vẻ! Ta tốt! Mọi người đều tốt.

- Ừ! Có tin tức, phải thông báo cho ta!

Trần Tiểu Cửu hài lòng gật đầu, lại hàn huyên cùng ông ta.

Nguyễn Lương cũng không uống nhiều, sau khi nói chuyện với Trần Tiểu Cửu, mang theo năm trăm đao thủ, trở về An Nam.

Sau giờ ngọ, Trần Tiểu Cửu cùng Hoa Như Ngọc đi tìm lão Hoàng đế, nhận thư phong hàm Đại tướng quân, lại tới bộ Binh, tìm thượng thư Binh bộ Triệu Thạc, lãnh thủ.

Triệu Thạc đương nhiên là thân tín của Viên Trác Kiến và Tiêu thừa tướng, ít nhất Viên Trác Kiến và Tiêu thừa tướng cho rằng như vậy. Trần Tiểu Cửu biết rõ điều này.

Nhưng đồng thời, Triệu Thạc cũng là nhân vật hoạt bát.

Đám người Trần Tiểu Cửu đi tới Binh bộ, liền nhận được sự chào đón nhiệt tình của Triệu Thạc.

Triệu Thạc không hề xa lạ gì với Hoa Như Ngọc, đêm qua Viên Trác Kiến vì cái chết của Viên Lập, chạy tới bộ Binh hỏi tội, Triệu Thạc rơi vào đường cùng, để Hoa Như Ngọc lên đối chất.

Còn Hoa Như Ngọc dưới sự hộ tống của Diệp Ngâm Phong và Nhị hoàng tử, lại lần nữa thể hiện sự cứng rắn của một vị Trấn quốc Đại tướng quân, trực tiếp uy hiếp sự uy phong của Viên Trác Kiến. Việc này liền không giải quyết được.

Cảnh tượng khó quên khiến Triệu Thạc rung động, hôm nay mới tiếp đãi Hoa Như Ngọc nhiệt tình như thế, cũng cố bỏ đi sự hiềm nghi của Hoa Như Ngọc.

Hoa Như Ngọc nhẹ nhàng thưởng trà, mới trang trọng nói:

- Triệu thượng thư, Hoa Như Ngọc hôm nay tới binh bộ, là tới lấy hổ phù, vẫn mong Triệu thượng thư tạo thuận tiện cho.

- À? Cái này…

Triệu Thạc khéo léo, sớm đoán được ý đồ của Hoa Như Ngọc, trên mặt mang theo nụ cười ngại ngùng, châm chước nói:

- Hoa tướng quân, cái này…, hổ phù đang trong tay Viên tướng quân, còn chưa giao lại, Hoa tướng quân có thể thư thả vài ngày, đợi ta hiệp thương đã.

- Cái gì? Quân quyền là gốc rễ của một quốc gia, sao có thể coi như trò đùa?

Hoa Như Ngọc lửa giận ngút trời, vỗ bàn, sẵng giọng: Đọc Truyện Online Tại TruyệnFULL.vn

- Triệu thượng thư, Hoàng thượng hạ chỉ, Viên tướng quân nội trong ba tháng được nghỉ ngơi, lẽ nào ông ta còn muốn không tuân theo hoàng quyền, cầm giữ hổ phù sao? Triệu Thạc, ngươi thân là Thượng thư Binh bộ, nếu không thể xử lý thích đáng, ta nhất định sẽ tố cao ngươi không làm tròn trách nhiệm.

Triệu Thạc kinh hãi, ngồi không yên, vội vàng đứng dậy, không ngừng thở dài nói với Hoa Như Ngọc:

- Hoa tướng quân, tướng quân cũng biết nỗi khổ riêng của ta, Viên tướng quân là tướng quân ở vị trí cao, ta chỉ là một Thượng thư Binh bộ nhỏ nhoi, Viên tướng quân không mang hổ phù tới giao, ta cũng không thể ép tới cửa mà đòi được.

- Ngươi…Ngươi là đồ vô dụng.

Hoa Như Ngọc tuy tức giận, nhưng đối diện với Triệu Thạc thấp hèn, lại vô kế khả thi.

Đường đường là Thượng Thư Binh bộ, hơn nữa, không ngừng nói lời mềm mỏng, bản thân cũng không muốn ẩu đả với Triệu Thạc một trận.

Trần Tiểu Cửu nhìn trong mắt, cười trong lòng, tên Triệu Thạc này, mọi việc đều thuận lợi, một mặt là hư dĩ ủy xà với Hoa Như Ngọc, một mặt lại mắt đi mày lại với Viên Trác Kiến, là một loại không biết xấu hổ, là kẻ lõi đời trà trộn trong quan trường, kiến thức rộng rãi, tính tình lại tốt, có thể thu nạp được là tốt nhất!

Hoa Như Ngọc mang binh đánh giặc, chú ý nhất là kỷ luật nghiêm minh, thưởng phạt phân minh, đối với ba từ đẩy, lôi, kéo trong quan trường, lại không hiểu xử lý thế nào?

Trần Tiểu Cửu bóp eo Hoa Như Ngọc, cười nói:

- Hoa tướng quân, nếu đã như vậy, chúng ta không cần làm khó Triệu thượng thư, dù sao hiện giờ việc binh cũng ổn, lại không cần vội nhất thời.

Hoa Như Ngọc sững sờ nhìn Trần Tiểu Cửu, lại không biết hắn đâu có uống nhầm thuốc gì, lại trở lên nói chuyện dễ nghe như vậy?

Đây lại là Tiểu Cửu gian xảo kia sao?

Triệu Thạc cũng không ngờ Trần Tiểu Cửu lại dễ dàng bỏ qua cho y như vậy, điều này khiến y có chút không biết theo ai, vất vả chuẩn bị những lời tắc trách qua loa, lại không cần sử dụng tới.

Đứng ở bên ngoài đại sảnh của Binh bộ, mắt tiễn Trần Tiểu Cửu, Hoa Như Ngọc về, mới nghĩ tới phe cánh của mình, tới an ủi Viên Trác Kiến.

- Tiểu Cửu, rút cuộc huynh đang làm gì vậy?

Hoa Như Ngọc nhíu chặt mày, sa sầm nét mặt nói:

- Viên Trác Kiến dám không đưa ta hổ phù, chúng ta sẽ giết tới tận cửa, đoạt lấy hổ phù về, sao có thể bỏ mặc, mềm mỏng mà về được? Chàng… chàng chịu thua như vậy sao?

- Đây là kinh thành, đâu phải là nơi có thể tùy tiện giết tới phủ chứ?

Trần Tiểu Cửu cười nói:

- Nàng là đại tướng quân, Viên Trác Kiến cũng là đại tướng quân, y tuy nghỉ ngơi trong phủ, nhưng hổ phù trong tay, theo quy định, cũng nói được. Dù sao, không có chiến tranh lớn, chuyển giao hổ phù làm gì? Thúc giục gấp, trái lại, còn bị hiềm nghi đoạt quyền.

- Vậy không giết tới? Thì làm thế nào?

Hoa Như Ngọc nhìn dáng vẻ vui sướng khi người gặp họa của Trần Tiểu Cửu, cắn răng nói:

- Ta không quản nhiều như vậy, Tiểu Cửu, chàng đi lấy hổ phù, ta cho chàng thời gian ba ngày, nếu chàng không mang về được, ta sẽ đánh tới phủ Viên Trác Kiến lấy, đến lúc đó, sự việc lớn rồi, chàng đừng có trách ta.

Trần Tiểu Cửu trêu chọc nói:

- Đâu cần tới ba ngày, nàng cứ đợi đi. Ngày mai ta có thể mang hổ phù về cho nàng.

- Thật sao?

Hoa Như Ngọc không tin nổi trừng mắt.

- Đương nhiên.

Trần Tiểu Cửu cười:

- Giết hay không giết tới phủ Viên Trác Kiến, không cần gấp, chỉ cần nắm chắc Triệu Thạc, hổ phù đó đương nhiên có thể về tay chúng ta.

- Thu phục Triệu Thạc?

Hoa Như Ngọc bỗng tỉnh ra:

- Vậy chúng ta bây giờ đánh tới phủ Triệu Thạc sao?

- Hoa muội muội, đâu có đơn giản như vậy? Chúng ta có thể chơi trò chơi lấy đức thu phục lòng người không?

Trần Tiểu Cửu đổ mồ hôi: Trong tay Hoa muội muội có binh quyền, nên chỉ biết có giết tới giết lui, thật đáng sợ.

- Thế lấy đức phục người thế nào?

Hoa Như Ngọc thở dài nói:

- Vậy được, chàng đi "lấy đức phục người" trước, hắn ta không phục, ta sẽ giết tới tận cửa! Dù sao, chỉ cần chàng hiểu có thể cầm hổ phù trong tay, ta sẽ thưởng cho chàng, hihi…., là phần thưởng mà chàng thích.

Hoa muội muội nháy mắt, uốn éo mông, đầy ý câu dẫn.

Trần Tiểu Cửu ngầm hiểu nói:

- Thật sao? Hoa muội, lẽ nào nàng lại muốn cùng Đan Nhi hầu hạ ta? Ha ha …ta thật là vui.

- Lòng tham vô đáy.

Hoa Như Ngọc đẩy Trần Tiểu Cửu sang một bên, sẵng giọng:

- Ý ta là, chỉ cần chàng có thể nói được làm được, ta cho phép chàng chung giường cùng Tuyết Tử, nếu không, chàng đừng có mơ tưởng thân thiết với Tuyết Tử, ta có thể phát động tất cả tỷ muội, cùng lên án chàng.

- À? Ha ha…Hoa muội muội, nàng thật là vợ tốt của ta!

Trần Tiểu Cửu hưng phấn cười lớn, ôm Hoa Như Ngọc vừa hôn vừa cắn.

- Tốt cái gì mà tốt! Chàng không làm được, cũng đừng trách ta tra tấn chàng..

Buổi chiều cùng ngày, Trần Tiểu Cửu gửi cho Triệu Thạc một cái thiệp mời, muốn mở tiệc ở Thanh Phong lâu chiêu đãi Triệu Thạc, nhưng lại không thông báo cho Triệu Thạc có ai tới dự.

Triệu Thạc nhận được thiếp mời từ tay Khang Thiết, bắt đầu trầm mặc.

Khang Thiết cũng không để ý tới Triệu Thạc đồng ý hay không, đưa thiệp xong. Liền quay người đi.

Triệu Thạc vội ngăn lại nói:

- Khang quân vệ, ngươi còn chưa biết câu trả lời của ta mà, sao lại vội đi thế?

- À?

Khang Thiết ngây người, mới nói:

- Trần đại nhân nói rồi, đưa thư tới là được, cái khác không cần hỏi nhiều.

Nhìn Khang Thiết rời khỏi phủ, Triệu Thạc mới cười khó hiểu.

Trần Tiểu Cửu là người thế nào, trong lòng Triệu Thạc rất rõ, y biết thực lực thực sự của mình, không cách nào có thể đối kháng với Trần Tiểu Cửu.

Mà bản thân dù sao cũng là người Viên Trác Kiến cử tới, đâu có thể dễ dàng ngã theo?

Nếu thân ở trận doanh của Viên Trác Kiến, lại không muốn chọc giận Trần Tiểu Cửu, vậy bữa tiệc này mình không tham gia là tuyệt đối không được. Chỉ là…bữa tiệc này rốt cuộc là có ai tham gia?

Thanh Phong lâu là hoa lâu đệ nhất kinh thành, mà bây giờ, ông trùm giấu mặt của Thanh phong lâu sớm đã đổi chủ.

Theo ý của Tiểu Cửu, phải xây dựng một căn cơ khó gỡ ở kinh thành, còn hoa lâu là nơi để thăm dò thông tin linh thông nhất, không thể không xâm nhập vào trong đó.

Phan gia sống nhờ nghề giải trí, việc này đương nhiên giao cho Phan gia với gia sản phong phú xử lý, Phan Tường xuất bạc, không tới vài lần gặp gỡ, Thanh Phong lâu trở thành sản nghiệp của Phan gia.

Triệu Thạc biết rõ điều này. Đêm nay y nếu đúng hẹn tới Thanh Phong lâu, liền được hai mỹ nữ mềm mại đưa Triệu Thạc lên tầng năm.

Thị nữ lễ phép ân cần thăm hỏi, đẩy cửa phòng ra, liền nhìn thấy trong phòng ngoài Trần Tiểu Cửu ra, còn có bốn vị khách nữa.

Triệu Thạc cười chắp tay với bốn vị khách kia, tâm nghĩ vội vã, ước chừng cũng đoán ra tâm ý của Tiểu Cửu, khóe miệng lại hiện ra một nụ cười.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK