• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Spoiler
Anh chàng sợ chó

Lạnh quá!

Mùa đông mới bắt đầu chưa được bao lâu, mà Quan Bì Bì đã cảm thấy hôm nay là ngày lạnh nhất trong năm rồi.

Đêm qua một trận tuyết lớn đổ xuống thành phố C, theo những người lớn tuổi thì đó là trận tuyết hiếm thấy trong vòng năm mươi năm trở lại đây. Bởi vì mùa đông ở thành phố C thường không có tuyết, nên mỗi khi tuyết rơi cũng sẽ không được lâu, chỉ đủ để phủ một lớp mỏng trên mặt đất mà thôi. Lớp tuyết mỏng tựa như lớp đường được rắc trên chiếc bánh mỳ vậy, đến ngày hôm sau sẽ tan ra hết. Cho dù vậy, vẫn có không ít các bậc phụ huynh xin nghỉ phép ở nhà với niềm ước ao trong lòng. Họ mong muốn được đưa con mình đi đắp người tuyết, chơi ném tuyết, nhưng cuối cùng hầu như họ đều phải thất vọng. Song năm nay tuyết dày lên đến nửa thước, phủ khắp một ánh lam lấp lánh, hằn rõ những vết chân giẫm trên đó, kèm theo những tiếng kêu “sột sột”, giống như đang đặt chân lên tấm bọt biển vậy.

So với phương Bắc, thì nơi đây cũng không được xem là lạnh, thế nhưng hôm nay mọi người ở thành phố C lại trở tay không kịp, vội vàng mở hòm tìm khăn, găng tay và những chiếc mũ ấm áp. Quan Bì Bì cũng đã lấy găng tay ra rồi nhưng khi ra ngoài lại quên không mang theo. Từ nhà cô đến ga tàu điện ngầm đi bộ chỉ mất khoảng mười phút. Cô mới đi được chưa đầy năm phút mà cả người dường như đã lạnh cóng đến không sao chịu nổi nữa. Cô không thể không vòng vào cửa hiệu bán đồ ăn sáng mua một cốc sữa đậu nành nóng ôm trong tay. Uống một ngụm thật to cho ấm bụng, Quan Bì Bì mới có thể tiếp tục tiến về phía trước.

Một ngày đầu tuần bận rộn. Trời trong xanh chẳng một gợn mây, ánh mặt trời rực rỡ có phần chói mắt. Bước chân người qua kẻ lại khiến đám tuyết bám trên cành cây ven đường rơi xuống lả tả. Quan Bì Bì cúi nhìn đồng hồ đeo tay, vừa qua bảy rưỡi. Cuộc họp định kỳ trước khi xuất bản được tiến hành vào đúng tám giờ, Giám đốc Tòa soạn báo cũng sẽ có mặt, cô cần phải ghi chép lại diễn biến cuộc họp nên tuyệt đối không thể đến muộn.

Quan Bì Bì đang bước trên con dường dẫn ra đường lớn của thành phố C. Giờ cao điểm mọi người đi làm, trên đường xe cộ đi lại như mắc cửi, người người chen nhau chật ních. Đến ngã rẽ then chốt, ai ai dường như cũng phải nghiêng người mà đi, chẳng khác nào đám chim cánh cụt động nghẹt. Đi qua bách hóa Phú Tuyên, rẽ vào một khu dân cư, người mới bớt đông một chút, biển hiệu của ga tàu điện ngầm cũng dần lộ ra, Quan Bì Bì mới thấy mừng trong lòng. Chỉ cần qua bốn trạm tàu điện ngầm, không cần phải sang đường là tới tòa nhà của Tòa soạn báo.

Lúc này, một người đang đi đến từ phía trước bất chợt dừng lại, dáng vẻ như là muốn hỏi đường. Ngay sau đó, Quan Bì Bì liền ngửi thấy một mùi hương kỳ lạ, phảng phất đâu đó như có mùi dương sỉ mọc trong rừng sâu.

“Xin lỗi, cô gái.”

Quan Bì Bì còn đang mải vùi đầu vào ngụm sữa đậu nành cuối cùng, bỗng nhiên bị người ta chặn lại, thiếu chút nữa bị sặc.

“Ưm…”

Là một chàng trai, giọng nói rất trẻ, khoác áo gió mỏng, cổ áo dựng lên, chiếc khăn màu xám quấn quanh cổ che đi quá nửa khuôn mặt, đeo chiếc kính râm màu đen.

“Có thể giúp tôi một việc không?”, thanh âm cực thấp vọng ra từ sau chiếc khăn quàng, dường như đã được lọc đi mọi tạp âm, du dương dễ nghe, rất giống âm thanh đã dược chỉnh sửa qua hệ thống thiết bị chất lượng cao trong các chương trình phát sóng buổi tối vậy.

“Chuyện gì vậy?”, Quan Bì Bì dừng bước.

“Tôi cần bắt một chiếc taxi ngay bây giờ, nhưng tôi không nhìn thấy đường. Cô có thể giúp tôi gọi một chiếc taxi không?”

Người mù?

Quan Bì Bì không kìm nổi lại đưa mắt nhìn người bên cạnh một lần nữa. Không giống! Người vừa mở lời cao hơn cô hẳn một cái đầu, dáng hình gầy gầy, không thấy cầm chiếc gậy dò đường trên tay.

Có lẽ anh ta cũng mắc chứng bệnh tăng nhãn áp nghiêm trọng giống như dì của mình chăng? Quan Bì Bì không tiện hỏi kỹ.

“Không sao”, cô cười cười, “Đi theo tôi, đường trơn đấy, cẩn thận một chút”.

Quan Bì Bì đưa tay, nắm chặt bàn tay anh chàng lạ mặt. Người này đeo đôi găng tay đan rất mỏng, Bì Bì cảm thấy có chút kỳ lạ. Trời đông giá lạnh như vậy, đôi găng tay thế này tuyệt đối không thể chống rét được. Cảm giác thấy bàn tay trần của Quan Bì Bì nắm lấy tay mình, anh chàng nọ vội vàng tháo đôi găng đang đeo ra, rồi cũng cầm lấy tay cô bằng bàn tay trần của mình. Những ngón tay lạnh tựa băng của anh nắm lại, khiến Quan Bì Bì bất giác rùng mình. Nhưng cô cũng chẳng để ý, cứ dắt anh đến bên vệ đường rồi giơ tay vẫy xe.

Đợi tận hai phút mà chẳng bắt được chiếc xe nào còn trống, thế nhưng anh chàng nọ vẫn vô cùng bình tĩnh, chỉ là cứ nắm tay cô mỗi lúc một chặt, có chút căng thẳng. Quan Bì Bì đành lên tiếng: “Đang là giờ cao điểm, mọi người đi làm, nên không dễ gì bắt được xe”.

Anh chàng nọ “ừm” một tiếng, rồi bất chợt đưa ra câu hỏi vô cùng kỳ quái: “Cô có sợ chó không?”.

Quan Bì Bì lắc đầu: “Không sợ”.

Chàng trai nọ đáp: “Tôi sợ”.

Mấy giây trôi qua, anh chàng kia quay người với dáng vẻ bất an, cơ hồ như đang lắng nghe thứ gì đó, rồi lại nói thêm một câu: “Nếu như có chó đuổi theo tôi, cô có bảo vệ tôi không?”.

Một anh chàng cao lớn nhường này lại sợ chó? Quan Bì Bì quay đầu nhìn sang người bên cạnh, rất muốn cười nhưng lại sợ người ta nghe thấy. Khuôn mặt anh ẩn trong chiếc khăn quàng cổ, không thấy rõ biểu cảm, giọng nói chứa đựng nỗi mong mỏi đợi chờ.

“Đương nhiên”, cô trả lời.

Chiếc taxi còn trống chỗ phía trước nhìn thấy hai người, bèn đợi đèn xanh để vòng tới. Quan Bì Bì giơ cánh tay lên định nhìn đồng hồ, bất chợt nghe thấy tiếng chó sủa vọng lại.

Quay đầu nhìn, phía xa nhoáng lên một bóng xám, con chó Berger cao hơn nửa người đang xông về phía họ, chỉ trong phút chốc đã đến trước mắt hai người. Theo sau chú chó Berger chừng mười mấy bước chân xuất hiện một người trung niên mập mạp, có lẽ là chủ của nó, trong tay cầm theo một sợi xích đứt, mồ hôi nhễ nhại, thở hổn hển, quát lớn: “Joy! Joy! Stop!”.

Cũng bởi con đường này nằm ngay cạnh một công viên, nên có rất nhiều người dắt chó qua lại. Quan Bì Bì đã từng làm thêm ở tiệm chăm sóc thú cưng, nên cô hiểu rõ giống chó Berger Đức này có phẩm chất vượt trội: ngoan cường, tự tin, không dễ gì kích động, phần lớn thời gian thường lạnh lùng, thờ ơ với những thứ xung quanh.

Thế mà chú chó này lại đang lao về phía hai người với tốc độ khó tưởng tượng, khuôn mặt dữ tợn, chẳng có chút gì giống một con chó, mà cơ hồ như một con sói phát hiện ra con mồi vậy.

Quan Bì Bì bỗng cảm thấy cánh tay mình bị siết chặt, người bên cạnh toàn thân cứng đờ, bày ra tư thế phòng thủ. Bàn tay anh ta bất giác nhéo một cái, như thể muốn véo rời cánh tay cô.

Từ trước tới giờ, Quan Bì Bì vốn không hề sợ chó, đồng thời cô biết rằng những con chó Berger Đức có tố chất huấn luyện sẽ vô cùng có kỷ luật. Chủ nhân không ra lệnh, chúng tuyệt đối không tấn công bừa bãi. Những người đi bộ trên đường không ít, người phía đường đối diện còn nhiều hơn. Quan Bì Bì cho rằng mình và anh chàng lạ mặt này đều không phải là mục tiêu của chú chó nọ.

Thế nhưng, thấy chú chó kia chuẩn bị xông tới, không còn nghi ngờ gì nữa, Quan Bì Bì bèn quyết định “ba mươi sáu kế, chuồn là thượng sách”, nhanh tay lẹ mắt kéo người bên cạnh chạy về phía taxi. Chiếc xe vừa mới đến, còn chưa kịp dừng hẳn, Quan Bì Bì đã vội mở cửa xe sau, ấn anh chàng lạ mặt vào trong, sau đó cũng chui vào ngay sát nút. Quan Bì Bì đang định đóng cửa thì chú chó Berger cũng đuổi đến nơi. Nó hung dữ chui vào phần ghế sau, hai chân trước giẫm lên vai Quan Bì Bì, vượt qua người cô sủa điên cuồng về phía người ngồi trong.

“Lái xe! Mau lái xe!”, Quan Bì Bì kêu lên với bác tài xế, giọng còn to hơn cả chú chó Berger, căng thẳng đến mức sắp mắc bệnh suy nhược thần kinh rồi.

“Trên xe có chó, lái thế nào đây!”, bác tài quay đầu lườm cô một cái, trong lòng xót bộ bọc ghế vừa mới thay, đầy một bụng bực dọc.

Chú chó Berger kia cao hơn nửa người, Quan Bì Bì đành phải cố rướn hai vai lên thật cao, chặn đứng đầu chú ta lại, không cho chú ta trèo qua được người mình, làm hại đến anh chàng mù. Thế nhưng, vừa quay đầu nhìn, cô không sao kìm nén được giận dữ. Chú chó Berger nặng hơn năm mươi cân đang giẫm trên người cô, vậy mà người này lại chẳng chịu giúp đỡ, cứ ngồi ngay ngắn ở đó, mắt nhìn xuống mũi, mũi nhìn xuống tim, chăm chú ngắm những đầu ngón tay mình, chẳng khác nào một lão hòa thượng đang ngồi thiền, như thể trên đó có hoa vậy.

“Này, giúp tôi một chút được không?”

Anh chàng kia vẫn chẳng buồn ngẩng đầu lên, như không hề nghe thấy cô nói gì, tiếp tục nhìn chằm chằm những đầu ngón tay, nét mặt nghiêm túc, không chút để ý tới mọi thứ đang diễn ra bên cạnh.

May mà lúc này người chủ của chú chó Berger đuổi kịp tới. Ông ta ra sức kéo mạnh sợi xích, khiến chú chó ấy buộc phải lùi lại mấy bước, Quan Bì Bì liền vội vã đóng chặt cửa xe lại.

Bác tài giậm chân ga, chiếc xe vút đi, rời khỏi nơi đây trong tiếng xin lỗi không ngớt của người chủ con chó nọ.

Mọi người đều thở phào một hơi nhẹ nhõm. Cùng lúc đó, Quan Bì Bì cũng ngửi thấy mùi đặc trưng của loài chó trên người mình, đồng thời phát hiện ra mấy vết chân chó hằn rõ trên chiếc áo lông màu trắng như tuyết.

“Cô không bị thương đấy chứ?”, lấy lại bình tĩnh, anh chàng lạ mặt hỏi.

“Không sao”, cô vẫn đang thở dốc.

“Cô định đi đâu? Tôi bảo bác tài đưa cô đến đó trước.”

“Số 107 đường Thanh Niên, Tòa soạn báo chiều thành phố C”, Quan Bì Bì nhìn đồng hồ, tám giờ kém năm phút. Thôi chết, chắc chắn bị muộn mất rồi.

Chàng trai nọ quay người sang, chiếc kính râm phản chiếu cảnh tuyết trắng ngút ngàn ngoài cửa xe, “Việc vừa rồi, cảm ơn”.

“Không có gì.”

“Nên gọi cô như thế nào đây?”.

“Người qua đường A.”

Khuôn mặt vẫn ẩn trong chiếc khăn quàng, thế nhưng hình như anh chàng ấy đang cười. Anh lấy từ trong ngực áo ra một ví tiền, rồi lại móc ra một danh thiếp trong ví, “Đây là danh thiếp của tôi, nếu như cô có việc gì cần giúp thì cứ đến tìm tôi”.

Quan Bì Bì nhận tấm thẻ, cúi xuống nhìn, không kìm được mỉm cười.

Trên tấm danh thiếp chỉ in mỗi một số điện thoại, còn lại là vài dòng chữ nổi dành cho người mù, có lẽ là họ tên và địa chỉ của anh ta.

“Ồ, được”, cô thuận miệng trả lời một tiếng.

Cả đoạn đường chẳng ai lên tiếng, Quan Bì Bì đang mải nghĩ xem không biết cô bạn thân Điền Hân của mình có mua được giúp tấm vé buổi biểu diễn của NK với giá ưu đãi giảm 40% hay không, thì chiếc xe cũng đã nhanh chóng tới nơi.

Quan Bì Bì xuống xe, anh chàng nọ vẫn mờ mịt nhìn về phía trước, mặc dù không thấy gì nhưng lại rất lịch sự quay người sang phía cô, trịnh trọng lên tiếng: “Hẹn gặp lại, cảm ơn cô đã cứu tôi”.

Quan Bì Bì mỉm cười, cái từ “cứu” ấy có vẻ nghiêm trọng quá. Lúc đầu cô có chút tức giận vì người đàn ông này không chịu giúp mình, nhưng giờ nghĩ lại, người ta chính vì sợ chó mới nhờ cô giúp đỡ, nên nếu anh ta đã muốn tránh xa chó, mà cô còn bắt anh ta giúp mình “chiến đấu”, thì e rằng không khỏi bức người quá đáng; huống hồ, người này cũng đã cho cô cơ hội làm “đại hiệp”; nghĩ như vậy, Quan Bì Bì lập tức mỉm cười, không để ý đến chuyện vừa rồi nữa: “Chuyện nhỏ mà, lần sau ra ngoài nhớ mang theo vật phòng thân nhé”.

“Nhất định”, anh chàng nọ đồng ý, rồi lại hỏi: “Vậy cô… có chỗ nào không thoải mái không?”.

Quan Bì Bì lắc đầu: “Không có”.

Bước vào cổng Tòa soạn, trên tay Quan Bì Bì vẫn đang cầm chiếc cốc giấy lúc trước đựng sữa đậu nành. Cô đã định vứt nó đi từ lâu rồi, nhưng không tìm thấy cái thùng rác nào. Lúc này đi qua một thùng rác, Quan Bì Bì bèn vứt chiếc cốc giấy cùng tấm danh thiếp của anh chàng không quen kia vào trong.

Sau đó, cô còn chưa kịp cởi áo lông ra, Quan Bì Bì đã chạy thẳng lên phòng họp trên tầng ba với tốc độ nhanh nhất. Chủ nhiệm Trương đang đứng ngoài cửa “nghênh đón” cô bằng vẻ mặt lạnh lùng, u ám, vừa nhìn thấy cô liền cất giọng: “Quan Bì Bì, cô đã đến muộn”.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK
Chương trước
Chương trước
Chương sau
Chương sau
Về đầu trang
Về đầu trang